Lấy Chồng Quyền Thế

Chương 189: Không thấy lâm du



Cố Đông Quân nhìn theo bóng lưng thất hồn lạc phách của Lâm Du, nơi nào đó trong tim bị thắt mạnh.

Cảm giác này thật không nói thành lời, rất kỳ quái.

Lần đầu anh gặp Lâm Du, đó là lúc cô leo đến chỗ cao thì sợ đến phát run, nhát gan nhu nhược. Lần thứ hai anh gặp Lâm Du, đó là lúc cô phản bác kẻ xấu hãm hại Lâm Thiên trước mặt mọi người, trượng nghĩa dũng cảm.

Lần thứ ba anh gặp Lâm Du, đó là lúc cô nàng cố ý trang điểm thành thục quyến rũ, nhưng vì phong cách không hợp nên nhìn rất quái dị. Cũng từ lần đó, anh đã biết được tâm ý của cô.

Lần thứ tư anh gặp lại Lâm Du, cô nàng hóa thân thành giáo viên tình nguyện nhiệt tình tốt bụng. Cô đã ảnh hưởng đến các trẻ em nơi này bằng sự cống hiến vô tư và tính cách vui vẻ của mình.

Mỗi lần gặp gỡ, cô nàng đều có bộ dạng khác nhau, vui vẻ thì cười to, đau lòng thì khóc lớn. Cô dám yêu dám bày tỏ, là một người rất chân thật và sảng khoái.

“ôi, chị đừng chạy nhanh thể, ê, Lâm Du!” “Đừng đi theo chị, chị muốn ở một mình.” Trường học nhỏ, người đông thì nhìn có vẻ rất náo nhiệt. Những vị khách leo núi đã dựng lều ở sân thể dục, cười cười nói nói.

Lâm Du ra khỏi cổng trường thì đi ra sau núi.

“Lâm Du, không được đi ra đó đâu, chị đừng chạy, ê…” Lâm Thiển đuổi theo gọi, “Lâm Du, chị về đấy!”

“Không sao, chị ra ngồi một chút rồi về, em đi giúp thầy hiệu trưởng đi.”

Lâm Du tăng tốc độ, chạy ra sau núi.

Lâm Thiển thở dài, dặn dò: “Trước khi trời tối chị phải về đấy.”

“Biết rồi!”

Lâm Du chạy thẳng đến lưng chừng núi, đứng trên tảng đá lớn, ngắm nhìn rừng cây um tùm phía dưới. Cô giơ tay hét to về phía rừng rậm nguyên sơ.

“Cố Đông Quân, em chắc chắn sẽ quên được anh.”

“Từ chối em, là tổn thất lớn nhất đời anh.” “Chờ mà xem, em nhất định sẽ tìm được một người tốt hơn anh gấp trăm lần, đẹp trai hơn anh gấp ngàn lần và tài giỏi hơn anh vạn lần.” “Anh chờ đi, em nhất định sẽ tìm được…” Lâm Du hét xong, cổ họng đau nhức nhưng lại thấy rất sảng khoái.

Lâm Du thở hổn hển, ngồi xuống, ánh mặt trời chiếu rọi ấm áp, không hề nóng bức. Cô lui về phía sau, ngả người nằm xuống thật thoải mái. Sau khi Lâm Thiên và Lâm Du đi rồi, Dương Liễu Nhi lại quay về đề tài vừa rồi. Cô ta trăm đắng ngàn cay tới đây là vì muốn theo đuổi lại Cố Đông Quân.

“Đông Quân, trước đây em không hiểu, rõ ràng trong tay đã có tất cả những gì tốt nhất trên thế gian, nhưng lại còn muốn theo đuổi hư vinh phù phiếm. Lúc quay đầu thì mới phát hiện, em đã vứt bỏ những gì tốt nhất mất rồi. Hôm nay em tìm anh là muốn nói với anh rằng, em muốn rời khỏi giới giải trí, muốn sống một cuộc sống bình thường, em không biết anh có đồng ý đón nhận em không?” Cố Đông Quân đứng bên cửa sổ, đưa lưng về phía cô ta. Cô ta không nhìn thấy vẻ mặt của anh, lại nói tiếp: “Mấy ngày trước, em có đến nhà anh, chào hỏi hai bác. Hai bác vì anh mà già đi nhiều, họ rất mong chúng ta nhanh chóng kết hôn. Sau khi kết hôn, chúng ta sẽ ra nước ngoài, mua nhà hướng biển, sống một cuộc sống yên bình thuộc về mình, được không anh?”

Đây là ước mộng thuở nào hai người họ, hi vọng tương lai có thể sống trong ngôi nhà hướng biển, xuân về ấm áp.

Cố Đông Quân không xoay người lại, chỉ hơi nghiêng mặt. Sau khi Dương Liễu Nhi nghẹn ngào kể lể xong thì anh mới bình thản lên tiếng: “Có lẽ sự nhận thức của chúng ta đã khác biệt. Theo như tôi nhận biết, chúng ta đã chia tay. Nếu đã chia tay rồi mà còn bàn đến chuyện cưới xin thì hình như không hợp lẽ lắm.”

Dương Liễu Nhi rơi nước mắt, cô ta không màng tất cả ôm chầm lấy anh. Cố Đông Quân vẫn đứng im, khẽ cau mày.

“Em sai rồi, em sai rồi, anh tha thứ cho em được không? Lúc nhỏ, cho dù em làm sai điều gì anh cũng tha thứ cho em. Bây giờ, chỉ một lần thôi, anh tha thứ cho em một lần này đi được không?”

Cố Đông Quân hít sâu vào một hơi, trầm giọng nói: “Đừng nói tới tha thứ hay không? Có vài việc đã qua thì đã trở thành quá khứ.”

Dương Liễu Nhi nát tan cõi lòng. Một người đàn ông có yêu mình hay không, mình hoàn toàn có thể cảm nhận được. Giờ phút này, cô ta không cảm giác được tình yêu anh dành cho cô ta.

Khi còn nhỏ, họ thường xuyên có cơ hội gặp mặt nhau là do có thân thích với nhà họ Phan. Lúc hơn mười tuổi, họ đã ở bên nhau. Không có ai tỏ tình, cũng không có ai chính thức đưa ra đề nghị làm quen, họ đến với nhau rất tự nhiên. Họ ở bên nhau suốt mười mấy năm, rồi cuối cùng chia tay, cũng xảy ra rất tự nhiên. Không ai nói lời bắt đầu, cũng không ai nói câu kết thúc.

Lúc trẻ, Dương Liễu Nhi có mộng làm minh tinh. Cô ta đã thực hiện được ước mơ của mình, trở thành nổi tiếng, không ai có thể lay động được địa vị của cô ta trong giới giải trí.

Tất cả đều do lòng tham của con người quấy nhiễu, luôn muốn theo đuổi những thứ mình không có.

Nhưng họ đã quên mất rằng, trên con đường theo đuổi những thứ khác, chính bản thân mình đã đánh mất rất nhiều thứ.

Dương Liễu Nhi ôm chặt Cố Đông Quân, nói gì cũng không chịu buông ra. Mà Cổ Đông Quân thì không đáp lại, đứng im lìm để cô ta ôm lấy. Anh cảm giác sau lưng thấm ướt bởi nước mắt của cô ta nhưng trong lòng lại không hề dao động.

Mấy năm nay, anh đã sớm buông bỏ. Khoảng thời gian yêu đương bí mật đều là do anh cố gắng kéo dài. Vào giây phút anh không muốn níu kéo nữa, anh đã buông tay.

Cô ta theo đuổi ước mơ của mình, càng bay càng xa, không phải ai cũng sẽ đứng tại chỗ chờ cô ta quay trở lại. Cảm nhận lớn nhất của Cổ Đông Quân vào lúc này chính là, cô bé lông bông thời niên thiếu nay đã trưởng thành. Từng giây phút trôi qua, mặt trời ngả về tây, ánh nắng chiều len qua cửa sổ chiếu vào mặt Cố Đông Quân.

Đôi mắt cương nghị của anh vẫn bình tĩnh như cũ. Anh không giữ lấy người không thích mình, cũng sẽ không chiều theo người mình không thích. Ngay lúc ánh chiều tà cuối cùng của hoàng hôn cũng biến mất, bầu trời dần tối đen thì Lâm Thiển hấp tấp gõ cửa: “Anh Cả, anh Cả, Lâm Du chạy ra sau núi, đến giờ vẫn chưa thấy.” Cổ Đông Quân vừa nghe thấy, chẳng kịp nghĩ gì đã gỡ tay Dương Liễu Nhi ra theo bản năng. Anh vội mở cửa: “Sao lại nói không thấy? Tự dưng em ấy chạy ra sau núi làm gì?” Lâm Thiển thoáng nhìn Dương Liễu Nhi sau lưng anh, nhếch môi không nói gì. Cố Đông Quân hiểu ý, vừa đi ra ngoài vừa hỏi: “Em ấy đi lúc nào? Có mang theo gì không?”

Lâm Thiên phải chạy theo mới đuổi kịp anh, thở hồng hộc đáp: “Vừa ra khỏi phòng anh là chị ấy chạy thẳng ra đó, không mang theo gì cả. Em muốn đi theo mà chị ấy không cho. Chị ấy bảo sẽ về trước khi trời tối, nhưng giờ vẫn chưa về. Em sốt ruột muốn đi tìm thì lại bị anh lính gác cổng ngăn lại, nói là tối đi ra ngoài rất nguy hiểm, không cho em đi.”

Cố Đông Quân đi rất nhanh, từ từ đổi thành chạy: “Em ấy đi hẳn được nửa tiếng rồi. Với đường núi thế này thì em ấy không thể đi xa.”

“Chị ấy bảo muốn tìm một chỗ thanh tĩnh rồi về ngay, cũng biết ban đêm ở trong núi rất nguy hiểm. Vì thế em đoán không biết có phải chị ấy bị lạc trên đường về hay không?” “Em đừng nôn nóng, chúng ta tìm đoàn trưởng Khương.”

“Vâng.”

Dương Liễu Nhi đứng trong phòng kinh ngạc, Lâm Du là con bé nghe lén lúc nãy? Tại sao vừa nghe nói không thấy nó là anh ấy lại lo lắng như thế? Trước kia, anh ấy chỉ lo lắng vì mình thôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.