Lấy Chồng Quyền Thế

Chương 155: Không tự kiểm chứng tôi không yên lòng



Thứ bảy, ánh nắng tươi sáng, Lâm Thiển được Cố Thành Kiêu cưng chiều cả đêm vẫn còn đang ngủ.

Bất chợt có bị tiếng hò hét ầm ĩ dưới lầu đánh thức.

Sau đó, Tiểu Linh liền lên lầu gõ cửa, “Thiếu phu nhân, cô dậy chưa ạ?”

“Ừ, vào đi”

Tiểu Linh vội vàng vào phòng, nói: “Thiếu phu nhân, phu nhân tới, còn dẫn theo mấy bác sĩ quần y”

Lâm Thiển buồn bực hỏi: “Dẫn bác sĩ tới làm gì?”

“Không biết ạ, chỉ nói là bảo cô xuống ngay”

Lâm Thiển không dám cà kê, lập tức xuống giường, “Tiểu Linh, cô lấy quần áo giúp tôi với, tôi đi đánh răng rửa mặt đã.”

“Vâng ạ”

Dưới lầu, Diệp Thiến Như không còn kiên nhẫn đợi nữa, chờ thêm một giây cũng ngại nhiều. Khó khăn lắm mới tìm đủ mấy vị chuyên gia này, khó khăn lắm Cố Thành Kiêu mới không ở nhà, bà phải nhanh chóng xác định một chuyện.

“Lão Niên, sao con nhóc kia vẫn chưa xuống?” Diệp Thiến Như làm khó dễ quản gia, “Mấy giờ rồi mà vẫn còn ngủ, còn ra thể thống gì? Cô ta không hiểu chuyện, ông cũng không hiểu chuyện luôn sao?”

Quản gia Niên xoay người, cúi đầu, “Phu nhân, thật ra ngày thường thiếu phu nhân sẽ dậy sớm đi học, hôm nay là thứ bảy ạ”

“Thứ bảy thì có thể ngủ nướng à? Đây là kiểu gì?”

Lúc đầu quản gia Niên muốn nói là thiếu gia đã dặn mọi người đừng đánh thức thiếu phu nhân. Nhưng chỉ sợ nói vậy sẽ càng làm phu nhân tức giận hơn, thế là quản gia Niên chỉ có thể hèn mọn nhận sai, “Vâng, phu nhân nói đúng! Sau này chúng tôi sẽ gọi thiếu phu nhân thức dậy đúng giờ ạ”.

“Không biết tự hạn chế chút nào, quá tệ!” Diệp Thiến Như đây oán giận. Bà vốn không muốn răn dạy trước mặt mọi người, dù sao cũng không thể truyền chuyện xấu trong nhà ra ngoài, nhưng chuyện này liên quan đến tính mạng con trai bà, bà không kịp nghĩ nhiều như vậy.

Chốc lát sau, Lâm Thiển lao nhanh xuống, mặc một bộ đồ thể thao màu hồng nhạt, tóc buộc lên. Trang phục đơn giản này làm cô trông như học sinh cấp ba.

Lâm Thiển nhìn Diệp Thiến Như, rồi nhìn những khuôn mặt nghiêm trang xa lạ. Bọn họ mặc quân phục bên trong, bên ngoài mặc áo khoác trắng. Cô rất kinh ngạc, cười hỏi: “Mẹ, đây là…”

“Con trai tôi hơn nửa năm không về thăm chúng tôi một lần, tôi không được phép đến thăm nó sao?”

“…” Lâm Thiển lúng túng mà vẫn cười lễ phép nói, “Có thể, có thể chứ. Nhẽ ra là bọn con phải đến thăm mẹ, nhưng hôm nay mẹ đến có chuyện gì vậy ạ?”

“Cô bớt giả ngu đi, chuyện của cô mà cô không biết sao?”

Lâm Thiển nghe xong thì đần mặt, lúng ta lúng túng hỏi: “Con? Chuyện gì của con ạ?”

Diệp Thiến Như đã lĩnh giáo qua khả năng chém gió lanh lợi của cô, không muốn nói nhảm thêm, bèn nói thẳng với đoàn bác sĩ quân y: “Bác sĩ Hồ, làm phiền ông”

Bác sĩ Hồ khẽ gật đầu rồi nói với Lâm Thiển: “Có phu nhân, tôi cần thử máu của cô, xin cô phối hợp

“Thử máu? Sao lại phải thử máu?” Lâm Thiển lùi lại một bước theo bản năng, phòng bị nhìn bọn họ, “Các ông định làm gì?”

Diệp Thiến Như dẫn đến ba vị bác sĩ quân y nam, theo thứ tự là chuyên gia uy tín nhất khoa sinh dục, khoa xét nghiệm và khoa huyết dịch, ngoài ra còn có ba vị khác theo thứ tự là phụ tá của bọn họ.

Tất cả là sáu bác sĩ quân y, ai cũng đeo khẩu trang và găng tay, bắt đầu mở rương thuốc ra, lom lom đi tới chỗ cô.

“Các ông muốn làm gì? Tối cảnh cáo các ông không được tới đây!” Lâm Thiển căm tức nhìn bọn họ, “Cố Thành Kiêu cho phép các ông làm vậy sao? Các ông dám?”

Suy cho cùng, quân y cũng chỉ là bác sĩ, nghe thấy uy danh của Cố Thành Kiêu đương nhiên không dám hành động lộn xộn.

Lúc này, Diệp Thiến Như đập bàn đứng dậy, quát lớn: “Cô ngoài cáo mượn oai hùm ra thì còn làm được gì nữa? Vậy cô bảo nó cứ đến tìm tôi là được, lên!”

Lâm Thiển chạy trốn khắp phòng khách, lại thêm có người giúp việc trong nhà giúp đỡ, trong thời gian ngắn, ba bác sĩ nam vẫn không bắt được cô.

Diệp Thiến Như tức giận tới mức lắc đầu, “Mấy người còn giúp cô ta, mấy người có biết cô ta bị nhiễm HIV không hả?!”

Trong chốc lát, trong phòng khách lớn như thế cũng nghe được tiếng cây kim rơi xuống đất.

Không chỉ đám người giúp việc giật mình, mà còn có Lâm Thiển, “Cái gì? Mẹ nói gì cơ?”

“Bắt cô ta lại, xét nghiệm trước rồi nói sau!”

Lần này Lâm Thiển đã đàng hoàng lại. Mặc dù mẹ chồng không thích cô, nhưng không đến mức phải lấy bệnh AIDS ra chửi bới cô. Dù sao nếu cô có bị nhiễm HIV thì cũng có nghĩa con trai bà cũng có thể bị.

Lâm Thiển bị áp giải ngồi xuống ghế, “Buông tôi ra, tôi xét nghiệm là được chứ gì?

Hai bác sĩ quân y nghe lời, buông cô ra, lùi ra sau trợ giúp.

Bác sĩ Hồ đeo bao tay và khẩu trang, dùng ống tiêm rút máu cố.

Lâm Thiển nghĩ thầm rằng mẹ chồng sẽ không nói đùa chuyện này, bèn hỏi: “Mẹ, bệnh AIDS gì đó, sao con lại có?”

Diệp Thiến Như liếc xéo cô, “Còn giả ngây? Các người đừng hòng giấu giếm tôi”

“Giấu giếm mẹ chuyện gì? Con thật sự không biết.”

Diệp Thiến Như thấy nghi ngờ, nhưng vẫn không tin tưởng Lâm Thiển cho lắm, “Cô tưởng chúng tôi không biết hai đứa đến nhà trọ Hương Sơn phải không? Chuyện của cô ầm ĩ như thế, cả quân đội đều biết, sao tôi và ông già lại không biết chứ?”

Lâm Thiển nhớ lại, “Chuyện con bị bắt cóc sao? Con bị bắt cóc thì liên quan gì đến nhiễm HIV? Mẹ, con thật sự không hiểu mẹ đang nói gì, mẹ nói rõ ràng được không?”

Bác sĩ Hồ đã rút ra lượng máu vừa đủ, cất một ống vào rương thuốc, còn một ống thì dùng giấy thử HIV xét nghiệm ngay tại chỗ.

“Phu nhân, 15 phút sau sẽ có kết quả?

“Chính xác không?”

“Chuyện xảy ra đã quá ba tháng, xác xuất chính xác là hơn 99%. Mặt khác chúng tôi sẽ đem mẫu máu về bệnh viện làm thêm một bước phân tích kiểm tra để bảo đảm không có sai sót gì”

Diệp Thiến Như gật gật đầu. Để trả lời lại câu hỏi của Lâm Thiên, bà ta nói: “Lúc cô bị bắt cóc, kẻ bắt cóc đã cứa vào cổ cô phải không?”

“Vâng”

“Kẻ bắt cóc còn phun máu lên mặt cô, đúng không?”

“Vâng” Lâm Thiển tự nhủ trong lòng: Chuyện này mà bà ấy cũng biết, bà ấy quan tâm mình vậy sao?

Thế nhưng cầu tiếp theo lại khiến Lâm Thiển sự ngây người, chỉ nghe mẹ chồng nói: “Kẻ bắt cóc đó bị AIDS”

“…” Lâm Thiển trừng to mắt, há miệng hồi lâu vẫn không thốt nên lời.

Diệp Thiến Như thấy dáng vẻ sợ đến choáng váng của cô không giống giả vờ thì im lặng thở dài. Bà biết Thành Kiêu yêu cô nhưng không ngờ lại yêu đến thế, yêu đến mức người làm mẹ như bà cũng thấy ghen ghét.

“Thật ra cô cũng đừng quá lo lắng, Thành Kiêu nói với tôi rằng đã kiểm tra máu cho cô sau ba tháng, không bị nhiễm. Nhưng nếu không tự kiểm chứng thì tôi không yên lòng. Cô cho rằng vì chuyện gì mà con trai tôi lại xin nghỉ dài hạn ba tháng để ở nhà chăm sóc cố không rời nửa bước? Cô biết nó chịu bao nhiêu áp lực không? Phập phồng lo lắng bao nhiêu trong suốt ba tháng, cô có biết không?”

“Lâm Thiển, tôi không biết cô đã tu mấy kiếp mà kiếp này lại may mắn gặp được con trai tôi. Nếu cô có chút lương tâm thì nên nghĩ cho nó, thứ nó cần là một người vợ hiền đức có thể chèo chống cả nhà họ Cố, chứ không phải một kẻ vướng víu bôi nhọ nó”

Lâm Thiển ngơ ngác ngồi im tại chỗ. Nhớ lại ba tháng trước, quả thật Cố Thành Kiêu có rất nhiều hành động khác thường, hỏi anh nguyên nhân thì anh luôn giữ kín. Bây giờ nghĩ lại, anh thật sự đã tốn rất nhiều tâm tư và trí lực.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.