Lấy Chồng Quyền Thế

Chương 129: Cô ta có cố tình quyến rũ anh không?



Căn hộ rất lớn, nội thất thiết kế theo phong cách châu u tối giản mà hình như hầu hết đàn ông đều thích. Màu sắc trang trí đều là trung tính, bày biện cũng rất đơn giản, trừ những vật dụng cần thiết thì không có đồ dư thừa.

Phong cách rất Cố Thành Kiêu.

Nhưng đồ vật trang trí thì lại mang một phong cách khác. Ghế sofa bọc da có phủ tấm trải hoa nhí, rèm cửa có hoa văn hoa hướng dương làm cả cho cả phòng khách lạnh lẽo lập tức có tia ấm áp.

Trên bàn trà, bàn ăn, rồi cả bàn ở ban công đều có đầy các chậu hoa tươi sắc.

Mua được nhiều loại hoa như vậy vào mùa này nhất định là tốn không ít tiền.

Còn chiếc đệm hình chữ nhật trên giường lớn trong phòng ngủ bọc ga màu tím, chắc chắn không phải phong cách của Cố Thành Kiêu.

Từ lúc vào nhà chân Lâm Thiển chưa từng chạm đất. Cố Thành Kiêu vẫn bế cô, ôm cô đi lướt qua khắp nơi trong nhà, ra ban công ngắm cảnh rồi mới đặt cố lên giường.

“Em có ưng ý nơi này không?” Cố Thành Kiêu đặt cổ nằm xuống giường rồi cũng ngả người theo.

Lâm Thiển đẩy mạnh mặt anh ra nói: “Để ý vết thương của mình kìa, rạn xương đấy, lỡ như vết nứt lan đến đỉnh đầu thì anh tiểu đời”

Xương mi của Cố Thành Kiêu khâu sáu mũi, nhờ có lớp băng dính dán bên ngoài che đi, nhưng cả hốc mắt vẫn còn sưng mọng, máu ứ cùng với vết bầm lan xuống làm xương gò má sưng tấy một mảng.

Thế mà vẫn không làm giảm vẻ đẹp trai đi chút nào.

Cố Thành Kiêu cởi giày bò lên giường, nằm bên cạnh Lâm Thiển, duỗi một tay cho cô gối đầu, “Chúng ta nằm nghỉ chút đã, em muốn hỏi gì thì hỏi, rồi sau đó mình sang siêu thị gần đây đi dạo mua ít thức ăn”

“Nằm tránh ra đi, khó chịu”

Cố Thành Kiêu chỉnh lại tư thế tay, ôm cô sát lại, “Thế này thì sao?”

“Hôm nay anh nhất định làm thuốc cao dán da chó phải không?”

“Ừ, xem ra cũng thông minh”

“…” Lâm Thiển câm nín, Cố Thành Kiêu như vậy làm cô không cách nào thấy giận nổi, sao lại có thể chai mặt đến mức này chứ? Với đà này thì chẳng mấy chốc còn chai mặt hơn cả cô.

“Hỏi đi, nói mau”

Nếu anh đã như vậy, cô cũng không khách khí, câu hỏi đầu tiên, cũng là chuyện vượt ranh giới lớn nhất, cô hỏi: “Anh và Trịnh Tử Kỳ thật sự có ngủ với nhau không?”

Cố Thành Kiêu trả lời thật chi tiết: “Quả thật là bọn anh có nằm ngủ trên cùng một giường” Cảm nhận được cô gái trong lồng ngực bất an xao động, anh vội vàng bổ sung, “Chỉ là ngủ cùng giường thôi, đến chắn cũng không đắp chung”

“Anh có nhìn thấy cô ta không mặc quần áo không?”

“Không có”

“Cô ta có cởi cho anh xem không?”

“Có, nhưng anh nhắm mắt” Thấy Lâm Thiển nghiêng qua nhìn, anh trịnh trọng giơ ba ngón tay lên nói, “Anh xin thề trước quốc huy”

Lâm Thiển nghiến răng giận dữ, “Để nguyên tay như vậy cho em, các câu hỏi dưới đây anh cũng phải lấy quốc huy ra thế, nếu giấu giếm một chút nào cũng không xứng được đeo quốc huy”

Cố Thành Kiêu nuốt nước bọt, ván cược này lớn quá, “Được, em hỏi đi.”

Lâm Thiến hậm hực hỏi: “Lúc anh không mặc quần áo có bị cô ta nhìn thấy không?”

“Cũng có lúc cô ta bắt gặp lúc để trần thân trên, nhưng không phải trong lúc làm nhiệm vụ. Lúc huấn luyện ở doanh trại để trần thân trên cũng là chuyện bình thường”

“Môi cô ta mềm, hay môi em mềm?!”

“.” Cố Thành Kiêu oan ức, “Anh phản đối, chuyện này không so sánh được.”

“Anh cũng hôn sâu rồi sao lại không tính được? Phản đối không hiệu lực, mau trả lời”

Đây là lần đầu tiên Cố Thành Kiêu bị dồn đến bước này, “Em mềm, em ngọt, em thơm, em gây nghiện” Ác nhất là lòng dạ đàn bà mà!

“Hai người hôn nhau mấy lần?”

Mịa, sao lại có câu hỏi biến thái thế này? Cố Thành Kiêu nhắm mắt đếm, “Không nhớ”

“Thế nghĩa là rất nhiều”

“Không phải!” Anh lập tức phủ nhận, rõ ràng không phải là rất nhiều lần, “Chắc chắn không hơn năm lần”

“Hừ, không hơn năm lần cũng không nhớ rõ, đầu óc này làm sao mà là thủ trưởng được”

“Phải, là anh già cả lú lẫn”

Lâm Thiển thầm cười trộm, lại hỏi: “Anh có giơ lưỡi ra không?”

“Tuyệt đối không?”

“Cô ta có vươn lưỡi ra không?”

“Có, nhưng anh chặn lại” Thật là bị bóc đến cả quần lót cũng không giữ được.

“Cô ta có cố tình quyến rũ anh không?”

Cố Thành Kiêu nhìn sang cổ trước, thấy ánh mắt cô ba phần tức giận bảy phần sát khí, anh thật sự thấy cái hố này càng đào càng sâu, “Có, nhưng anh cự tuyệt”

“Trong lúc cô ta quyến rũ anh, có thật là anh không nảy ra ham muốn cùng với cô ta phát sinh chuyện gì không?”

“Tuyệt đối không, cho dù em có không tin anh thì cũng phải tin vào sức kiềm chế của lính đặc công chứ?”

Lâm Thiển liếc anh một cái, đá vào chân anh, nói: “Sao em lại phải tin khi anh nói như thế? Anh nói lính đặc công có sức chịu đựng, vậy bây giờ em với anh là quan hệ gì?”

Cố Thành Kiêu ngừng một chút rồi nhanh chóng nói: “Anh đối với em là không kiểm soát được, anh bị sắc đẹp của em mê hoặc, anh thật sự đối với em muốn ngừng mà không ngừng được”

Ba câu trả lời này chỉ có thể nói là từ sách giáo khoa bước ra.

Ngừng ba giây, lại có câu hỏi nhắm đến Cố Thành Kiêu.

“Hai người hàng ngày đều ngủ chung với nhau?”

Cố Thành Kiêu vội vàng cải chính, “Chính xác là thế này, trong một tháng cô ta tham gia nhiệm vụ, buổi tối đúng là bọn anh có ngủ trong cùng một phòng, nhưng cô ta nằm giường còn anh nằm dưới đất, có tình huống đặc biệt phải ngủ cùng giường thì cũng chỉ là trong sáng nằm ngủ thôi.”

“Anh không có chút dao động nào với cô ta sao?”

“Không có” Cố Thành Kiêu nhìn thẳng mắt cô, còn tiến sát lại, “Anh chỉ động lòng với riêng em thôi.”

“Có thể khiến cho cô ta từ bỏ anh được không?”

Cố Thành Kiêu thở dài nói: “Anh vẫn đang cố để cho cô ta từ bỏ, nhưng cô ta vẫn cố chấp không chịu buông, cho nên anh chỉ còn cách không nghe không nhìn không để ý đến”

“Đúng vậy, tốt nhất là cứ coi cổ ta như không khí.”

“Ừ, anh vẫn coi cô ta như không khí thôi, nên, em hỏi xong chưa?”

“Tạm thời xong, nghĩ thêm được gì sẽ hỏi nữa”

Cố Thành Kiêu dở khóc dở cười, đáy lòng chùng xuống nhưng ngoài mặt vẫn không thể không nói, “Được rồi.”

Trong phòng ngủ có một chiếc cửa sổ to sát đất, ánh sáng rực rỡ chiếu vào phòng ngủ. Màu sắc căn phòng được trang trí trang nhã lại có thêm rèm cửa hoa tươi mát, ánh nắng chiếu vào làm cho không khí trong lành mát mẻ.

Lâm Thiển không hề biết, tất cả những chuyện này đều là Cố Thành Kiêu ra lệnh cho quản gia Niên phải hoàn thành trong một đêm. Tấm rèm cửa sặc sỡ, những chậu hoa nhỏ nhiều chủng loại đều là cho chính anh căn dặn.

Lần này Lâm Thiển bỗng nhiên phát bệnh, sốt cao đã hạ, nhưng vẫn âm ỉ sốt nhẹ, chỉ nói chuyện một lát đã mệt mỏi rã rời.

Cố Thành Kiêu khẽ khàng đặt cô xuống, đắp chăn lên giúp cô rồi mới nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

Điện thoại di động để bên ngoài, giờ anh mới nhìn thấy, có Ninh Trí Viễn, Trịnh Tử Kỳ, Cố Nam Hách, còn cả mẹ anh gọi đến. Anh vội đi đến ban công bấm số gọi Ninh Trí Viễn.

“Lão Đại, tình hình chị dâu bây giờ thế nào rồi?”

“Sốt nhẹ, tinh thần không tốt, khẩu vị không ngon, không ăn mà cũng không thấy đói”

“Đây là triệu chứng gặp phải khi sốt, hai người hiện đang ở đâu?”

“Chung cư Hương Sơn, tôi đang ở cạnh cô ấy”

“Lão Đại, anh nên nói cho cô ấy biết đi. Anh không thể tiếp xúc gần gũi với cô ấy quá nhiều


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.