Thông tin truyện

Không Thể Ngừng Yêu Em

Không Thể Ngừng Yêu Em

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 109 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Hán Việt: Giới bất điệu đích hỉ hoan, Giới Không dứt Thích
Edit: Rùa (Thiên_Tỉ _2811)
Thể loại: Nguyên sang, thành phố tơ duyên, thanh xuân vườn trường, vận động viên quyền anh và nữ thầy thuốc.

Gíới thiệu 1:

Mọi người trong câu lạc bộ bàn tán với nhau khi ở đây vừa có một chưng mới, rất dễ thương, dịu dàng, chu đáo, lại khéo ăn khéo nói. Làm say lòng biết bao chàng thiếu niên để họ phải cảm thán: “Sau này tui sẽ tìm bạn gái như Ứng Hoan vậy đó, ngoan ngoãn, hiểu chuyện, còn khéo ăn khéo nói nữa chứ…”

Duy chỉ có Từ Kính Dư thường xuyên trêu chọc khiến người ta phát điên mới biết đó chỉ là vẻ vẻ ngoài của Ứng Hoan thật sự bên trong cô là yêu tinh đích thực.

Nhà quán quân thế hệ bộ môn quyền anh hạng cân 81 kg giải đáp phỏng vấn sau cuộc thi.

Phóng viên: “Nghe nói trong suốt một tháng trước và Dường như diễn ra cuộc thi, anh rất nghiêm khắc với bản thân, cấm rượu cấm sex để dưỡng sức, không biết có đúng không?”

Khóe mắt và mép môi của Từ Kính Dư thấm máu, anh mỉm cười nhìn vào ống kính: “Đúng vậy.”

Ứng Hoan đứng trong đám đông hững hờ nhìn anh. Cô game thủ cùng đi xem thi đấu chồm tới hỏi: “Thật hả? Kính vương tràn đầy hormone nhịn một tháng thật hả?”

Ứng Hoan lặng ngắt.

Cô game thủ cho rằng cô ngầm thừa nhận, nói đầy tiếc nuối nuối: “Uổng công có người thương đẹp trai, chỉ được ngắm  không được ăn.”

Ứng Hoan: “…”

Không, không phải vậy, cô chỉ đang đếm xem tối nọ anh phạm luật mấy lần thôi nhưng.

Từ Kính Dư: Cuộc đời này tôi không cúi đầu trước ai nhưng chỉ nhận thua với cô ấy, thua triệt để.

___

Văn án 2:

Câu lạc bộ vừa có một thầy thuốc thế hệ, rất dễ thương, dịu dàng, chu đáo, lại biết dỗ ngon dỗ ngọt người khác. Các thiếu niên thơ ngây trong đội thường cảm thán: “Sau này tui sẽ tìm người chơi gái như Ứng Hoan vậy đó, ngoan ngoãn, hiểu chuyện, còn biết dỗ ngon dỗ ngọt người khác nữa chứ…”

Chỉ có Từ Kính Dư thường xuyên trêu chọc khiến người ta phát điên thế hệ biết Ứng Hoan là yêu tinh thực thụ.

Sau khi giành chức vô địch, Từ Kính Dư ủ ấp vai Ứng Hoan, bảo nhỏ bên tai cô: “Chờ anh nghỉ ngơi nhị ngày rồi chúng ta ăn mừng hết mình.”

Ứng Hoan vui tươi gật đầu: “Vâng, phải ăn mừng chứ!”

Sáng sớm nhị ngày sau, Ứng Hoan nhắn tin trong nhóm chat, công bố Từ Kính Dư mời mọi người ăn mừng.

Từ Kính Dư thấy vậy thì đi qua lấy điện thoại của cô rồi thu hồi tin nhắn.

Nhóm chat:???

Ứng Hoan ngẩng đầu nhìn anh, không hiểu mô tê gì: “Anh làm gì thế?”

Từ Kính Dư ấp ôm cô vào lòng, cắn nhẹ tai cô: “Anh nói ăn mừng là ý nói chỉ nhì người chúng ta thôi, Ứng Hoan, tối nay là đêm hết mình của chúng ta.”

Ứng Hoan: “…”

bất chợt rùng mình, đàn ông nghẹn một tháng đấy…

Không, cô từ chối! Cô kháng nghị!

“Anh không ngờ mình cũng có tình cảm mãnh liệt tới vậy. Những lúc ấp ôm em, hôn em còn khiến anh máu nóng hơn cả thi đấu. Thích em đến mức muốn giao cả tính mệnh cho em.” – Từ Kính Dư.

Không Thể Ngừng Yêu Em

“Rengggg_____”

Phòng học im lặng như tờ bị đánh tan sự im tĩnh, không ít người quay đầu lại nhìn về phía phát ra âm thanh. Ứng Hoan vội cúi đầu, đem điện thoại tắt chuông. Lúc trước điện thoại hết pin, mượn thông thường Vi Vi sạc máy tính bảngdi động tự mở máy, sau đó chính là âm thanh này vang lên.

Tam trung việc học nặng nề, khoảng cách đến ngày thi đại học chỉ còn không tới một trăm ngày, mọi người nhìn một chút, lại quay đầu tiếp tục làm đề.

Wechat xuất hiện một lên tiếng, Ứng Hoan mở ra xem, là Ứng Trì gửi đến từ 7 giờ.

[ Chị, học hết tiết tự học buổi tối sau đó cùng em mang giải thưởng về nhà!!! ]

Ba cái dấu chấm than, chứng tỏ Ứng Trì có tám phần là lấy được tiền thưởng.

Ứng Hoan trong lòng mắng một câu: “Tiểu tử thối lại trốn học!” Cô nhìn thời kì, còn vài phút nữa sẽ hết giờ tự học, cô đem các loại bài thi cùng bài tập nhét vào cặp sách, tiếng chuông tan học vang lên liền đeo cặp sách trên lưng bước nhanh hướng cửa sau, đi qua lớp bên cạnh, thuận tay đem sạc laptop từ cửa sổ bỏ lên bàn bình thường Vi Vi, “Tớ đi trước”

bình thường Vi Vi ngấc đầu, có chút hiểu rõ: “Em trai lại trốn học đi thi đấu?””

Ứng Hoan gật đầu: “Ừ, cảnh huống hôm nay nếu nó trở về một mình có lẽ sẽ bị tấn công, tớ phải đi xem, nó nói đêm nay có tiền thưởng.”” Khi nói, đôi mắt hơi cong. Hé miệng cười, vung tay lên, vội vã nhưng đi.

Cái gọi là thi đấu, chính là ngầm đấu quyền anh, dựa theo lệ luật nếu thắng sẽ có tiền thưởng, Ứng Trì đã đấu nửa năm.

Ứng Hoan lên tàu điện ngầm, tìm được vị trí ngồi xuống, để cặp sách màu đen lên đầu gối, khi còn bé dại cô thay răng không tốt, đặc biệt là nhị cái răng nanh, không đều hệt nhau, cô luôn có thói quen dùng đầu lưỡi áp hai răng nanh nhỏ dại kia, ý đồ đem chúng nó đè bằng lại.


Bình luận