Thông tin truyện

Khom Lưng

Khom Lưng

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 171 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Độ dài: 171 chương
Thể loại: trọng sinh, xuyên không
Chuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số người chơi khác
Biên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên

Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của yên ổn Hầu, ban đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: ” “Ở Đông thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, ngoài ra hiện thời đã suy thoái  sâu bọ trăm chân tới chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì  không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy tấn công xe cũng được chăng? ”

[1]Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.

Sau đó… Tiểu Kiều bất tỉnh nhân sự, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại.

“Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong xuôi rồi…” Ngụy Thiệu dịu dàng dỗ ngon dỗ ngọt ở bên tai.

“Rốt cuộc, còn… bao lâu nữa?”

Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ vạc tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở.

“Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi”.

hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ nhị ngất xỉu.

Có một câu nói rằng:

Ngụy Thiệu: “Trẫm là một cầm thú, biết không?

Tiểu Kiều: “Hừ, súc sinh mới đúng!”

Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó  thôi.

Nội dung: trọng sinh xuyên không, tình yêu chiến tranh

Khom Lưng

Mưa gió kéo tới nơi đất Thục, cửa sổ bị gió béo đẩy tung, tấn công thẳng vào chấn song vang lên từng tiếng “ầm ầm” inh tai nhức óc. Nghiên mực chặn giấy trên bàn dài đều bị văng xuống đất. Gió rít cuốn theo mấy trang giấy bay tứ tung tứ phía, rơi bừa bộn dưới bàn, có mấy quyển tấu chương còn rách thành hai nửa.

Trong không khí tràn trề mùi máu tanh sặc sụa. Vũng máu trên nền đất, bốn năm cô gái trẻ mặc trang phục cung đình bộn bề nằm dưới đó, có một người trong đó còn chưa chết, đôi mắt tuyệt đẹp nửa khép hở, bờ môi mệt mỏi hơi mấp máy, một dòng máu ứa ra từ khóe mồm như con cá sắp chết giãy giụa giữa một dòng máu loãng.

Các nàng đều là phi tử của Hậu đế Lưu Diễm, Lưu Phi trẻ nhất chỉ mới được mười ba, thân phụ là Thái Thú Thiên Thủy, sau khi hậu đế lùi về Trần Thương mới nhanh nhẹn nạp vào, còn chưa được nửa năm, Trần Thương thất thủ, các nàng theo Hậu đế trốn chạy đến nơi này, Bao Thành[1] trong đất Thục.

[1] Bao Thành: là tên huyện thời cổ xưahiện tại thuộc đô thị Thiểm Tây.

nhưng mà giờ đây, những nữ nhân đương lúc thanh xuân tươi đẹp đều đã chết.

Chỉ một chốc trước thôi, Lưu Diễm còn gọi những nữ nhân này tới đây, nhìn hoạn quan tùy tùng Lưu Phiến giết chết từng người một.

Trên mặt Lưu phi còn dính mấy giọt máu, nước mắt như một chuỗi ngọc trai lăn dọc không chấm dứt trên gương mặt còn chưa hết ngây thơ đang hoảng hồn thất đảm kinh hồn. Trước ngực của bộ cung trang màu quà nhạt, dòng máu thấm ướt từ bên sườn cổ đỏ hồng nhưng nhức mắt.

Vừa nãy khi Lưu Phiến chém một đao vào cổ nàng, có lẽ lưỡi đao đó đã thịt quá nhiều người, có thể là bởi vì nàng đã tránh được đường kiếm, vết thương trên cổ chưa phải là chí tử. Nàng nằm trên mặt đất, nghiêng đầu, một bên cổ máu vẫn ào ào chảy, một bên nàng dùng hết cả tay và chân để bò lên phía trước, hi vọng chạy thoát khỏi tòa nhà đầy máu tanh và hơi lạnh tử trận.

Phía sau nàng là vết máu cong vút sau khi mình bò qua.


Bình luận