Thông tin truyện

Kẻ Hai Mặt

Kẻ Hai Mặt

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 68 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Ngôn tình văn minh, hào môn gia thế, trùng phùng, sủng
Độ dài: 63 chương + 5 ngoại truyện
Edit: Đinh Hương, Violet, Hà Vĩ
Beta: Mạc Y Phi

Lâm Tẫn Nhiễm có trong mình nhị tính cách điển hình của kẻ nhì mặt.

Cũng vì vậy nhưng việc thường làm nhất: giáo giở.

Chu Chính không phải tính cách điển hình của kẻ nhì mặt.

Việc thích làm nhất: Lật lại mặt của Lâm Tẫn Nhiễm.

Các đồng nghiệp: bác sĩ Lâm là kẻ hai mặt, mấy người nên chu đáo một tí, đừng tưởng cô ấy dịu dàng nói mấy câu thì đã cho rằng cô ấy là thiên sứ áo trắng, xem chừng một giây sau cô ấy sẽ trở mặt nói không quen mấy người đó!

Lâm Tẫn Nhiễm: Anh là ai?

Chu Chính Hiến: Chồng của em.

So với tai nạn thì quên lãng lại càng gây chấn động lòng người, động đất  Xuyên, em còn có thể nhớ được bao nhiêu?

Ngày 12 tháng 5 năm 2008, trăm họ lầm than.

Ở nơi đó, anh đã tấn công mất em

hiện thời

Nhiễm Nhiễm, anh sẽ không buông tay.

Kẻ Hai Mặt

Đầu xuân, máy điều hòa trong phòng làm việc được mở lên.

Một tia gió lạnh theo cửa sổ chưa được đóng chặt len lỏi vào, gió lạnh se se, cô gái đang ngủ gục trên bàn khẽ rùng mình một cái, thức giấc dậy từ trong mộng.

Cô tỉnh ngộ ra, có chút hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa sổ, cây ngô đồng ngoài cửa sổ đã trổ những mầm non thế hệ, cảnh tượng thật ấm áp.

“Tách.”

Cô thu hồi ánh mắt, lấy điều khiển tắt máy điều hòa.

Vầng trán có chút lanh tanh, cô đưa tay vuốt một cái, lúc này mới phát hiện có một lớp mồ hôi mỏng mảnh. Khuôn mồm của cô gái hơi cong lên, để lộ ra một nụ cười khổ.

Lại mơ nữa rồi.

Lại mơ tới khuôn mặt đầy máu của đứa bé nhỏ đó, bóng lưng kết thúc khoát rời đi, còn có cái đó… trái đất hoang tàn vỡ.

“Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa phòng làm việc kéo nghĩ suy của cô trở về, cô dừng một chút, quay đầu nhìn.

Người gõ cửa đẩy cửa bước vào, “Sư tỷ, sư tỷ, hôm nay có một người rất lợi hại đến học viện y họchiện nay đang ngồi trong phòng hội nghị đó.”

Chàng trai xông vào ước chừng 20 tuổi, gương mặt trẻ con, một chàng trai cao béo lại khiến cho người ta lần đầu gặp phải dùng nhì từ cute để hình dong.

“À.” Lâm Tẫn Nhiễm, người được gọi là sư tỷ phụ họa một tiếng, lười biếng nói: “Quý Đồng, trên người có thuốc không?”

Ngô Quý Đồng xong xuôi cười, “Sư tỷ, nói bao nhiêu lần rồi, em là người trẻ tuổi gương mẫu, em không hút thuốc lá.”

Lâm Tẫn Nhiễm ngoặc ngoắc ngón tay, “Vậy được, cậu đi mua giúp chị một bao đi.”

“Không mua!” Ngô Quý Đồng đặt bữa trưa của mình xuống trước mặt cô, “Ẳn cơm, ăn cơm đi, hút gì nhưng hút.”

Lâm Tẫn Nhiễm thoa xoa mi tâm, mỗi lần khó chịu cô lại muốn hút thuốc, vào lúc này thằng nhãi chết tiết không nên đối lập với cô làm gì.

“Sư tỷ, không phải em đã nói với chị rồi sao, chị là một thầy thuốc  ngày nào cũng hút thuốc, thuốc lá bất lợi cho thân thể thế nào chị không biết sao?” Ngô Quý Đồng vừa giúp cô lấy đũa vừa lải nhải, “Hơn nữa đây không phải là văn phòng của giáo sư hay sao, chị quên là lần trước hút thuốc ở đây đã bị giáo sư mắng cho một trận rồi à?”

“Được rồi, được rồi.” Lâm Tẫn Nhiễm liếc cậu một cái, “Phiền quá đi!”

“Này, chị thật là, em tốt bụng mang cơm trưa cho chị  chị còn chê em, em nói cho chị biết…”

“Cậu vừa nói người rất lợi hại là ai vậy?” cuối cùng Lâm Tẫn Nhiễm chẳng thể chịu được mấy lời nhai nhải của cậu, bởi vậy tìm một đề tài chặn họng Ngô Quý Đồng lại. Quả nhiên, sắc mặt Ngô Quý Đồng ngay tức thì thay đổi, “Chính là bầy anh nhiều người biết đến Chu Thời Uẩn của trường chúng ta hồi trước ấy, hoá ra cũng là học sinh ưu tú của giáo sư chúng ta luôn.”

Tay cầm đũa của Lâm Tẫn Nhiễm chợt khựng lại, “Cậu nói, Chu Thời Uẩn?”


Bình luận