Thông tin truyện

Hôn Ý Lung Lay, Xin Ngài Tổng Giám Đốc Bớt Giận

Hôn Ý Lung Lay, Xin Ngài Tổng Giám Đốc Bớt Giận

 Tình trạng:

Đang tiến hành 72 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tô Yểu từ đại tiểu thư của gia tộc họ Tô trở vị cu li nhân trăm ngàn tiếng xấu, ở giữa có một vị Lục Đông Đình.

Cô nằm trên giường của anh, quay được đoạn clip hạn chế người xem, mỉm cười nói: “Anh Lục cưới tôi”

“Cô đang uy hiếp tôi?” Anh cô cười như chơi cười.

“Tôi cần tiền”

Cô chiến thắng bức vị chủ nhân Lục gia, đổi lại cái giá phải trả là suýt chút nữa bị căn vặn gẫy tay. Sau khi kết hôn, Lục Đông Đình luôn mồm mắng Tô Yểu là kẻ có lòng tham không đáy nhưng mà mặt dị kì khôn cùng dung túng cho cô.

mục tiêu đã đạt được cô liền gấp áo quần vào vali, giấy ly hôn cũng ký sẵn để lên bàn, còn anh sau khi nhìn thấy chiếc que thử thai cô giấu liền ném xuống đất, ánh mắt đầy khó tính nói: “Sinh con chấm dứt cô cút đi đâu thì cút”

Tất cả mọi người đều nói rằng, giả dụ đã thích Lục Đông Đình – một người đại trượng phu dã tâm bừng bừng thì chỉ có thể chết hoặc là sống không bằng chết.

Về sau, cô biến thành đề tài những những cuộc trà chiều rượu say của người khác, cô bị phê bình  bốn lợi, chen chân vào tình cảm của người khác, xứng đáng biến thành người sống thực vật.Nhưng không ai biết từ nay về sau, Lục Đông Đình dù cả đêm thức trông phi tần mình, cũng chưa bao giờ tức giận

Lục phu nhân sau khi tỉnh giấc lại, bị truyền thông chụp được nhiều ảnh đang chơi bài ở Las Vegas cùng nhiều kẻ phong lưu khác, một buổi tối thua hơn chín nghìn vạn. nhưng Lục Đông Đình đối với việc này không hề nói dù chỉ một từ.

Cô thua tiền bạc của anh, dùng tiền tài anh nuôi “tiểu bạch kiểm”, tiêu tiền như nước, vậy mà cô cần lúc nào thì có thể lấy lúc đấy.

Không ai biết sau khi Lục phu nhân trầm mê ở những nơi phù du kia về, lại giống như phi tần hiền khô mẹ đảm ngồi chơi đùa với đại trượng phu mình, cũng sẽ tùy ý ấp ôm anh hôn môi, sau đó vào lúc anh động tình nhất lại sâu xa hỏi một câu: “Khi nào thì ly hôn? Chờ sau khi anh táng gia bại sản, hay là tới thuở đầu anh trở thành đỉnh đồi?”

Lục Đông Đình chỉ biết hết lần này đến lần khác cắn môi cô: “Thua hay không chỉ cần làm đúng việc của em, những người nam nhi kia… Em muốn thăm bệnh hay là thăm tù túng, anh đều mang em đi?”

rốt cuộc thì Tô Yểu không nhịn được nữa, bị tức  khóc: “Là anh TMD bảo em sinh con kết thúc thì cút!”

Lục Đông Đình cười trâm mặt cô, lẩm nhẩm nói: “Ngày em thức giấc lại anh cũng nói rồi, cho dù chặt đứt chân tay em, cũng đừng nghĩ tới chuyện cút

Hôn Ý Lung Lay, Xin Ngài Tổng Giám Đốc Bớt Giận

Editor: Xiu Xiu

Bảy giờ tối, Khách sạn Thượng Thành tứ mùa.

Tô Yểu ngồi trong nhà hàng ở tầng 22, mặc một chiếc váy liền chữ A màu hồng nhạt, càng tôn lên làn da trắng nõn của cô.

Nhìn ra được cô không rất chau truốt cách ăn mặc, đồ trang sức tinh vi trang nhã, ngũ quan dịu dàng tinh tế, một đầu tóc quăn buộc ở sau ót, lộ ra cái trán trơn tru bóng.

Tô Yểu bật laptop lên xem đồng biểnthời gian đã trôi qua được 40 phút.

Đầu ngón tay của cô chần chừ chuẩn bị mở đoạn video clip  mình đã sẵn sàng tốt trước đó.

Trong màn hình máy tính bảng, là giường bự hỗn độn, thân thể vướng vào nhau, thậm chí vang lên tiếng gầm nhẹ và tiếng ngâm nga, còn có tiếng khóc nhẹ…

Nhìn chưa tới 20 giấy, cô khép mắt lại, cũng đóng lại video vừa rồi, đặt máy tính bảng sang một bên.

thời gian từng giọt từng giọt trôi đi, sau nửa giờ, đến khi chân trời đã hình thành một màu đậm đặc đen sì như mực, cửa phòng vẫn đóng chặt.

Tô Yểu rũ mắt xuống, đang sẵn sàng cầm đồ đạc rời đi.

bỗng nhiên, cửa mở….

Người đàn ông cao kều đứng phụ thuộc cửa, áo sơ mi trắng và quần âu đen được cắt may tinh vigương mặt thờ ơ trầm ngâm.

Tô Yểu ngước đầu, lộ ra một nụ cười vừa đúng chuẩn trong nháy mắt: “Anh Lục, có phải anh không có chút quan niệm nào về thời kì hay không?”

Tô Yểu gác chân trái lên chân phải, ưỡn thẳng sống lưng.

Người đại trượng phu kéo ghế ra ngồi xuống chỗ đối diện với cô, thư thái dựa lưng vào ghế, thuận tay châm một điếu thuốc, âm thanh trầm thấp gợi cảm, lời ít nhưng mà ý nhiều: “Chuyện gì?”

Phảng phất sau làn khói mờ ảo, là khuôn mặt với những đường nét góc cạnh rõ ràng, trên mặt có nét hững hờ tự cao.

Tô Yểu nhìn người đàn ông này, thiên nhiên lại quên mất cả lời dạo đầu đã chuẩn bị từ trước.

Đứa con cả của Lục gia Lục Đông Đình, không phải chỉ là cái danh hiệu nhưng mà thôi, ánh mắt trầm ổn đạm mạc, tâm địa sâu thẳm thế nào cô cũng từng được lĩnh ngộ chút đỉnh.

Tô Yểu lấy lại bình tĩnh, đưa laptop điện thoại cho anh: “Suy xét đến chuyện nhưng anh đã quên mất, bởi thế tôi đã chuẩn bị một tí.”

Nói chấm dứt, lỗ tai của chính mình cũng có phần nóng lên, nhiễm lên một tẹo hồng khó có thể phát hiện.


Danh sách chương

Bình luận