Thông tin truyện

Hôn Nhân Tàn Khốc

Hôn Nhân Tàn Khốc

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 121 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: ngôn tình, ngược thân, ngược tâm, có H nặng nhẹ tùy từng thời điểm, mong độc giả lưu ý trước khi đọc.

Đêm nào cũng bị hành tội tới chết đi sống lại, với La Thư Anh có lẽ đã biến thành một luật định chẳng thể chống đối. Dựa tường một tẹo, cô cố gắng giữ cho hơi thở định hình, tay trâm nhẹ lên bụng như trấn an hài tử nhỏ.

Tần Ngạo, y rõ ràng đối xử với cô như thế, vì sao cô một tẹo không thể hận? không những không hận,  còn yêu, yêu sâu sắc, yêu âu sầu, yêu mất hết lí trí lẫn vong linh.

Có những khắc, cô thực sự muốn chất vấn bạn dạng thân mình “La Thư Anh, mày rốt cuộc là cái loại gì? Mày được thay chị gái làm dâu Tần gia thì sao chứ? Ban ngày làm một con ở, đêm tối làm công cụ cho người ta phát tiết, đánh đập. Ba chữ “Tần cu li nhân” kia, cũng quá châm chọc rồi.”

Lúc này, một giọt nước mắt thế hệ lặng lẽ lăn dọc, giống như hạt pha lê đáng yêu trong suốt bị thả rơi từ trên cao xuống, chạm nền, đổ vỡ toang hoang.

Trái tim cô, thân thể cô, linh hồn cô, tất cả đã, đang, và sẽ còn vỡ vạc tan ra như vậy, thêm nhiều lần nữa.

Hôn Nhân Tàn Khốc

“Tần thiếu gia, mời dùng khuya.”

Giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên phía sau, gió đêm lùa vào phòng từ cửa sổ sát đất, bóng lưng u lãnh của người nam nhi được cô thu cả vào mắt.

Đồng hồ quả lắc cổ đại điểm một hồi chuông, tròn 11h không hơn, hôm nào cô cũng sẽ mang đồ ăn đêm lên cho người đại trượng phu kia. Và, hôm nào cũng vậy, đón đợi cô là những nỗi khổ sở từ thể xác lẫn ý thức.

“Tiểu Nhu, lại đây.”

Tần Ngạo không quay đầu, tay hắn kẹp một điếu thuốc cháy dở, đóm lửa đỏ lập lòe dưới ánh đèn mờ ảo, rèm cửa trắng ma mị phơi phới theo gió, khung cảnh có chút lạnh buốt rợn người.

Người con gái được gọi danh “Tiểu Nhu” đặt khay đồ ăn lên bàn, tiến lại gần Tần Ngạo, y vươn tay kéo cô vào trong lòng, môi lạnh điên cuồng chiếm lấy cánh đào mọng đỏ kia, vừa thô bạo cắt mút, vừa ôn nhu xâm nhập. Cô đứng bất động cho y hôn, như một phản ứng không xa lạ tới châm chọc, đón nhận nụ hôn vừa kích tình vừa lanh tanh kia. Hơi thở Tần Ngạo dần trở thành nóng bỏng, hắn ủ ấp lấy thân ảnh bé bỏng đặt lên giường, bàn tay béo vuốt ve gương mặt thập phần khả ái.

“Tiểu Nhu, anh yêu em. Đừng rời xa anh.”

Hàm răng trắng đều đặn của Tần Ngạo đã in lên cổ cô, vết răng không sâu  cũng đủ đau nhói, ở trên chiếc cổ cao trắng ngần như minh chứng rõ ràng của sự sở hữu cuồng nhiệt.

Bộ đồ người hầu trên người cô bị y kéo tới xộc xệch, tiếng vải bị xé rách vang lên sau đó.

“Tiểu Nhu, Tiểu Nhu.”

Trầm ấm như thế, thâm tình như vậy, nhì chữ “Tiểu Nhu” kia rơi vào tai cô vì sao lại trở thành niềm châm chọc đến đau khổ. Tần Ngạo hôn lên môi cô, lên mũi, lên mi mắt, lên cả vành tai nhạy cảm, tay y trâm nắn bầu ngực đầy đặn, trượt xuống chiếc bụng dẻo quẹo, rồi rơi vào nơi cấm địa vạn phần xinh tươi.


Bình luận