Thông tin truyện

Hồn Hoa

Hồn Hoa

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Đang tiến hành 31 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

nhưng mà khi đứng trước mặt cô, hắn cũng chỉ là một kẻ lụy tình đáng thương, cố gắng chuộc lại phạm tội của mấy trăm năm trước.
Hắn thật không ngờ, hắn càng cố chuộc lỗi thì lại càng sai.
Chỉ cần cô vui hắn sẽ cùng cô cười cả ngày, ngơ nhìn cô như một kẻ ngốc.
Yêu cô khiến hắn biến thành một người đại trượng phu tầm thường, luôn hoài vọng có một hạnh phúc tròn đầy, một tình ái vĩnh hằng.
Hắn không biết cách hắn yêu cô đã làm cô tổn thương thật nhiều, cam tâm bỏ hắn lại, chạy trốn khỏi hắn.
Với hắn, yêu là điên cuồng chiếm đoạt, là ích kỉ giữ lấy, trái đất này ra sao hắn cũng kệ xác, chỉ cần cô vẫn bên hắn là đủ rồi.

Hồn Hoa

Nhân vật: Hoa Huyết, Lưu Ly.

Nam phu nữ phụ:

U Linh: Một đóa hồng tử dung nhan yêu mị do yêu nhưng hận.

Địa vị cao cao tại thượng, đứng dưới một người  đứng trên tất cả.

Suốt đời chỉ muốn yêu và được yêu nhưng mà tình yêu thì không có tính liệu, không có âm mưu.

nỗ lực chiếm giữ, sau cùng cũng chỉ là một giấc chiêm bao…

Hạ Chấn Nam: Hắn là người, là hoa hay là lá không cần thiết, suốt một thời kì dài hắn đi theo Lưu Ly nhưng chẳng được gì.

Vậy thì tại sao một một người thế hệ đến như Hoa Huyết lại có thể lấy hết những thứ nhưng mà hắn luôn muốn có được?

Hỏi thật nhiều nhưng kết quả chỉ có một, bởi hắn là nam phụ nhưng nữ chính là của nam chính.

Chương 1: Trở về.

Lưu Ly lần mò từng bước trong rừng, tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân xua tan bầu không khí lặng yên đến rợn người. 4 Giờ 30 phút chiều, ngoài kia trời vẫn còn sáng nhưng mà trong rừng thì đã tinh sương tối, sương đui bao phủ xum xê làm cô không tìm thấy đường ra.

Mùi ẩm thấp của gỗ mộc xộc vào mũi càng làm cô thêm tức giận, bao nhiêu ánh mắt lặng thầm nhìn theo cô gái nhỏ tuổi, từng bước dấn thân vào khu rừng nơi ẩn mình của vong hồn quỷ dữ.

Trời tối dần, cô lại không mang theo đèn bấm, thế này phải ở lại trong rừng qua đêm rồi.

Lưu Ly ngồi xuống tản đá ven đường dưới tán cây cổ thụ già, ở lại một mình cũng hơi sờ sợ, chỉ một lát nữa thôi dù có đưa năm ngón tay ra cũng chẳng thể nào nhìn thấy được.

Có thứ gì đó chiếu sáng thì tốt biết bao.

Cái gì gọi là cầu được ước thấy, cách chỗ cô ngồi không xa trên một tản đá Dường như có cái gì đó đang phát sáng, còn toả ra mùi hương rất thơm. bỏ lỡ nỗi run sợ đang trào dâng, Lưu Ly lò mò từng bước tiến về phía tản đá cầm thứ phát sáng lên xem.

“Đây là hoa gì, trong suốt, phát sáng còn có mùi hương rất thơm?”

Cô vào khu rừng này không dưới trăm lần  chưa bao giờ thấy loài hoa nào kì dị như thế này, bao quanh tản đá cũng không thấy bất cứ cây hoa nào, vậy thì bông hoa này từ đâu nhưng mà có?

Hai… suy nghĩ nhiều cũng bất lợi, có thứ chiếu sáng là tốt rồi!

“Bông hoa bé dại có mày ở đây tao không cần phải sợ nữa rồi.”

Lưu Ly đưa đoá hoa lên mũi hít hà, hương thơm thật dễ chịu. Đôi môi nhão nhoẹt khẽ hôn lên đoá hoa, quay người trở về chỗ ngồi, phụ thuộc gốc cây cổ thụ nhắm mắt xuôi tay lại trải nghiệm mùi hương tuyệt vời ấy, hai tay vẫn bao bọc lấy đoá hoa.

Màn đêm kì bí dần buông xuống, chẳng mấy chốc cả khu rừng chìm trong bóng tối. Cành lá khẽ lay để lại trên nền đất những cái bóng mờ ảo kinh rợn, làm người ta lạnh sống lưng, chúng như đang chuyển động đi về phía Lưu Ly.

Lưu Ly không thể ngờ đâu rằng nụ hôn lúc nãy của mình đã phá vỡ phong ấn, đánh tháo ột linh hồn quỷ dữ, đưa bản thân vào những ngày tháng có đau khổ, có ngọt ngào tới chết cũng chẳng thể quên.

Đoá hoa kì dị toả ra mê hương khiến Lưu Ly chìm vào giấc ngủ, gió khẽ lay những tàn lá phát ra âm thanh lào xàocây xanh trong rừng chuyển động ngày càng rõ, ánh trăng non mơ đại dương dần xuất hiện.

linh hồn khu rừng trổi dậy đồng loạt quỳ gối trước mặt Lưu Ly.


Bình luận