Thông tin truyện

Hoàng Sủng

Hoàng Sủng

 Tình trạng:

Hoàn thành 102 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tên gốc: Hoàng Đế Càng Muốn Sủng Nàng Sủng Nàng
Số chương: 102 (97 chương chính văn + 5 phiên ngoại).
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, cổ truyền, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước.
Edit & Beta: Team Hoàng Vân Điện.
Bìa: Huekhanh92.

Nữ nhân trong chốn hậu cung ai  không được hoàng đế sủng hạnh nhưng cũng chỉ duy nhất là nàng lại không muốn điều đó.

 nàng lại là hoàng hậu nhưng Hoàng Đế lại càng muốn sủng nàng.

(Không muốn làm hiền thê × Hoàng Đế càng muốn nàng làm Hoàng Hậu)

Lời văn ngọt, nam chủ bị bệnh xà tinh, hậu cung chỉ có một người nữ chủ.

Hoàng Sủng

Edit: Tử Lam

Beta: Tiểu Pi

Tháng chạp, năm Nguyên Phong thứ năm.

Mấy ngày nay tuyết rơi không xong, trên đường tuyết đọng lại thành từng mảng bự, bị người xe lui tới đạp đến cứng như thép.

Cách Đô thành mười dặm, một đoàn xe ngựa từ phía sau núi vận chuyển ra, tiếng bánh xe ngựa chuyển động kẽo kẹtđánh dấu hai vết bánh xe trên đường.

Bên ngoài gió lạnh thấu xương, bên trong xe cũng không rét mướt hơn bao nhiêu.

Nha hoàn Liễu Nhi rót một ly trà gừng ấm từ trong túi nước, nhét vào tay Tiết Tĩnh Xu. Lúc đụng đến đầu ngón tay nàng truyền tới cảm giác mát rượi. Liễu Nhi không khỏi đau lòng nói: “Tiểu thư, để ta đi bảo  họ đi chậm rì rì một tí, gió lạnh theo khe hở bay vào, muốn chắn cũng không chắn được, theo đà này người sẽ lại đổ bệnh.”

Tiết Tĩnh Xu nhận lấy ly trà gừng, thong thả hớp một ngụm, nhẹ nhàng lắc đầu: “Bọn họ cũng là bất đắc dĩ.”

Nàng khẽ mở áo choàng trên người ra một chút: “Liễu Nhi, ngươi đừng ngồi ở đầu gió nữa, nếu ngăn không được, thì cứ lại đây sưởi ấm với ta. nhị đứa ở cùng một chỗ, sẽ rét mướt hơn một người!”

“Ah… ” Liễu Nhi ngẫm lại thấy cũng rất có đạo lý, từ bé dại sức khoẻ của tiểu thư đã không tốt, tuy không tới mức ngày ngày uống thuốc, nhưng so với người chung vẫn là gày gò hơn vài phần. Tháng sáu trời nóng như lửa  bàn tay tiểu thư vẫn có chút mát mẻ, đừng nói đến mùa đông khắc nghiệt bây chừ.

nhì người ở trên núi ngoài thành, tuy nói tất cả tiêu phí đều được Tiết phủ chu cấp toàn vẹn hạ nhân trong phủ càng ngày càng không xem ai ra gì. Mấy năm trước đồ vật đưa tới vẫn đầy đủ, dần dần về sau thời cơ tiểu thư được hồi phủ là con số không. nhị lão gia cùng nhì phu nhân lại chỉ niềm nở tiểu thiếu gia và những tiểu thư khác. bầy hạ nhân liền càng thêm khinh bạc tiểu thư, đưa đồ vật tới không phải thiếu vài thứ thì cũng là đồ kém chất lượng.

Mùa Đông năm nay lạnh hơn những năm trước, than sưởi ấm không đủ, bởi thiếu một cái bồn than, hơn nửa mùa Đông nàng và tiểu thư đều phải làm tổ trong ổ chăn. Trước mắt tiểu thư chỉ là muốn nàng đi qua làm cái lò sưởi ấm, dĩ nhiên nàng sẽ không cự tuyệt.

hai người ngồi đồng thời với nhau, dùng tay xiết chặt nhì bên áo choàng, bọc thành một cái kén tằm to.

Liễu Nhi hít vài hơi, nói: “Tiểu thư, trên người của tiểu thư có mùi Tùng hương, giống như mùi hương lúc chúng ta còn trên núi.”

“Thật không?” Tiết Tĩnh Xu cũng ngửi ngửi, nhưng không ngửi ra mùi gì khác: “Ta không ngửi ra mùi Tùng hương, nhưng lại ngửi thấy hương thơm ngọt ngào của bánh Hoa quế. Liễu Nhi, có phải ngươi lại lén giấu đồ ăn không?”

“Ai nha… ” Liễu Nhi che gương mặt đang đỏ bừng của mình lại: “Lại bị tiểu thư phát hiện!”

Tiết Tĩnh Xu cười khẽ: “Ta sẽ không cười ngươi.”

Liễu Nhi cười hì hì, từ trong ngực móc ra một cái túi giấy dầu, bên trong là hơn mười khối bánh hoa quế: “Đây là hôm qua ta thế hệ vừa làm xong xuôi, vốn định bữa nay vừa ăn vừa thưởng tuyết với tiểu thư, không nghĩ tới người trong phủ tới.”

Liễu Nhi nói, ý cười trên mặt dần dần nhạt đi, dung nhan mặt có chút lo lắng: “Tiểu thư, người nói xem vì sao bỗng nhiên lão thái gia truyền chúng ta trở về?”

Mười năm trước lão thái gia lấy cớ thân mình tiểu thư không tốt, cần nơi lặng tĩnh dưỡng bệnh, nên đã đưa tiểu thư tới am ni sư ngoài thành.

thuở đầu người theo đến phục dịch có mười mấy người, tới cuối những người đó không chịu nổi u tịch, lại thấy tiền đồ tuyệt vọng, liền thi nhau dùng thủ đoạn để được hồi phủ. Chỉ có Liễu Nhi nàng không phải người hầu Tiết phủ, lại cảm thấy cuộc sống trên núi chủ quyền tự tại, nên thế hệ ở tới hiện giờ. Nàng làm người chơi với tiểu thư đã hơn mười năm, tình cảm không phải chung thân nhau như tỷ muội.


Bình luận