Thông tin truyện

Hoàng Đế Càng Muốn Cưng Chiều Nàng

Hoàng Đế Càng Muốn Cưng Chiều Nàng

 Tình trạng:

Hoàn thành 102 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Editor: Chào Một Ngày Nắng
Beta: Nguyệt Vi yên + Vũ Ngư Nhi
Bìa: Jas
Converter:[email protected]
Thể loại: cổ xưa, cung đình hầu tước, ngọt sủng, HE
Số chương: 102 chương

Sống trong chốn cung cấm ai nhưng không muốn được đại vương sủng ái yêu thương vậy mà chỉ có duy nhất một mình hiền thê ngược lại.

nhưng nàng càng không muốn hoàng thương mến yêu thì bệ hạ lại càng nuông chiều nàng.

(không muốn làm cung phi x càng muốn nàng làm bà xã của hoàng đế)

Điền văn, nam chính có bệnh xà tinh, hậu cung chỉ có một chủ nhân.

Bệnh xà tinh = Bệnh thần kinh (xà tinh và tâm thần đồng âm với nhau)

Hoàng Đế Càng Muốn Cưng Chiều Nàng

Editor: Nguyệt Vi yên ổn

Beta: Vũ Ngư Nhi

Tháng mười nhị năm Nguyên Phong thứ năm.

Đã nhiều ngày nhưng mà tuyết mập không xong xuôi, chúng chất thành lớp dày trên đường, người xe qua lại dẫm lên khiến lớp tuyết được nén rất chặt.

Bên ngoài đô thành tầm mười dặm có một đoàn xe sinh ra từ sau núi. Xe ngựa lạch cạch chạy để lại nhì vệt mờ trên đường do bánh xe lăn qua.

Bên ngoài gió lạnh thấu xương, bên trong xe cũng chẳng rét mướt hơn là bao.

Nha hoàn Liễu Nhi đổ trà gừng ấm áp từ trong túi đựng ra một cái chén nhét vào trong tay Tiết Tĩnh Xu. Khi Liễu Nhi chạm vào đầu ngón tay lạnh giá của nàng thì đau lòng không thôi: “Tiểu thư, em bảo bọn họ đi chậm trễ lại một tẹo nhé?! Gió đều chui qua kẽ hở hết rồi, cũng không thể che chắn được gì cả. Nếu người còn tiếp tục để gió lùa thì sẽ lại bị bệnh mất thôi.”

Tiết Tĩnh Xu đỡ lấy chén trà uống một ngụm rồi nhẹ nhõm lắc đầu, “Bọn họ cũng là người tuân theo lệnh thôi, là cực chẳng đã cả nhưng.”

Nàng nới chiếc áo khoác dày trên người ra, “Liễu Nhi, em đừng ngồi ở đầu nơi có gió nữa. Nếu không che đậy được gì thì chẳng bằng qua đây sưởi ấm với ta đi, nhì người cùng ấm chắc chắn sẽ hơn chỉ một người rồi đúng không nè?”

“Haizz.” Liễu Nhi ngẫm lại thì thấy điều này cũng đúng. Từ nhỏ tuổithân thể tiểu thư đã không được khỏe, dù rằng chưa đến mức thuốc không rời miệng nhưng dù sao cũng yếu ớt hơn người tầm thường. Trời tháng sáu nóng sốt  tay tiểu thư vẫn mát mẻ chứ đừng nói gì tới thời tiết mùa đông khắc nghiệt như thế này.

hai người sống ở ngọn núi ngoài thành. Tuy rằng tất cả tiêu dùng đều bởi vì Tiết phủ trong thành đưa đến  thói quen của hạ nhân trong phủ chính là nhìn sắc mặt để làm việc. Mấy năm đầu mang đồ tới theo quy tắc phân lượng xem như cũng được, dần dần thấy tiểu thư chắc không còn hi vọng hồi phủ nên hai lão gia, nhị lão phu nhân lại chuyển tâm tư lên những tiểu thư thiếu gia khác.  họ ngày càng khinh thường hững hờđồ đạc đưa đến không thiếu một hai cân thì cũng là hàng giả, rẻ tiền.


Bình luận