Thông tin truyện

Hiền Thê Ngốc Nghếch

Hiền Thê Ngốc Nghếch

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 175 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể Loại: Điền Văn – cổ điển – Sủng Văn – Ngọt Văn
Editor:… + Kihae
Bìa: Lazy MeOw ​

Ai cũng cảm thấy vận may của Như Thuý cô nương thật sự là cao tận trời. thế mà người may mắn như vậy cũng có một chuyện xui xẻovô cùng “xui xẻo”. Là vô tình đơn độc chân một cái, vô tình đỡ đao cho nhi tử của Trấn Quốc Công, cũng vô tình tạo nên một đoạn “nghiệt duyên”.

do vậy, ở trong mắt mọi người, nàng biến thành ‘BAY LÊN ĐẦU CÀNH LÀM CẦM THÚ’ được đại trượng phu của Trấn Quốc Công dùng tam mối lục lễ lấy về nhà, mở màn cuộc sống như vậy, như vậy cùng mỹ nam

Các hạ nói họ không xứng đôi? bình tĩnhtĩnh tâm nào, nàng có tướng công tận tâm ủng hộ, ai dám nói đàn họ không xứng?

Các hạ nói, ít ra cũng nên nói đạo lý thế hệ đúng?

không cần đâu, lời nàng nói ra, đó chính là đạo lí!

Mọi người: Trời ơi, ai làm ơn đem ả nha hoàn ngu ngốc nhưng may mắn tới tức chết người này ta đi chỗ khác đi! Nếu không sẽ nghẹn chết người đó

nhân vật chính: Ôn Lương, nhì Thúy cô nương ┃ phối hợp diễn: Túc Vương, Túc vương phi, Trấn Quốc Công

Hiền Thê Ngốc Nghếch

Tia nắng sớm mai dần dần hiện ra, ở giữa kinh thành bị bao phủ  sương  dần dần vang thông báo người.

Viện bên phía đông của phủ Trấn quốc công, gần như một đêm chưa ngủ, lão Trấn quốc công nhìn ra ngoài cửa sổ thấy sương lạnh che vòng vèo cành cây, nhớ đến bữa nay là ngày mấy, không khỏi thở dài thật sâu.

“Lão gia, còn bởi vì chuyện của Lương nhi  lao tâm sao?” Ngô thị – Trấn quốc công trạng nhân ôn nhu hỏi, đem chiếc áo choàng khoác lên trên vai của lang quân.

Trấn quốc công gật đầu, còn chưa đến 50 tuổi, nhưng mà thoạt nhìn đã có dáng vẻ của một lão già, tóc hầu như bạc trắng. Ông rành rành râu trắng trên cằm thở dài: “Thằng nghiệt tử đó…… đến lúc nào thế hệ có thể hiểu chuyện được một chút, đừng để cho lão già này bởi nó nhưng mà sốt ruột mọi chuyện?”

“Lão gia, lời này của ông là không đúng rồi.” Trấn quốc công lao nhân cười nói: “Theo thiếp thân thấy, trong đế đô này cũng không có bao nhiêu nam nhi có thể có thành công như Lương nhi, nhớ đến năm đó, đã được thánh thượng phong làm thái sư, hôm lập thái tử, nó lại được phong là sư phó của thái tử.” Chờ hoàng đế đi tây thiênthái tử đăng cơ, mai sau của Ôn Lương sẽ làm đế sư.

Nghe nói như thế, khóe miệng của lão Trấn quốc công vểnh vểnh lên, cố gắng làm cho chính mình thoạt nhìn không quá khoái chí. Nhi tử có tiền trình, trên mặt lão tử hiện ra hào quang.

Trấn quốc công tích nhân tiếp tục nói: “Hơn nữa năm nay Lương nhi đã 24 tuổi, phổ biến nam tử như hắn đến tuổi này đã sớm làm phụ thân và có mấy hài tử rồi, hắn thật nặng nhọc mới quyết định lập gia đình cưới thê tử đi về lo việc nối dõi tông đường, lão gia à, ông nên cao hứng  nó mới đúng chứ. Huống hồ hôn sự này, lại là hoàng thượng tự mình chỉ hôn, thánh ý thâm sâu, có ai dám nói một câu không được?”

Trấn quốc công nghe chấm dứt lại cả giận nói: “Nếu không phải nó tiến cung hướng chúa thượng cầu ban hôn, bữa nay tân nương tử này sẽ là con gái của danh môn thế gia! Bà xem nó đã cưới loại nữ nhân gì? Cái loại thân phận nữ nhân này, không phải bôi đen Ôn gia ta sao? Ôn gia ta nhiều mới làm quan, há có thể cưới nữ nhân thân phận thấp kém này vào cửa?”


Bình luận