Thông tin truyện

Hỉ Doanh Môn

Hỉ Doanh Môn

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 319 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Xuyên không, điền văn
Convert:ngocquynh520
Editor: Thu Lệ
Độ dài: 315 chương + 3 ngoại truyện

Vẫn tâm niệm rằng, người tốt nhất thiết sẽ được hạnh phúc. nhưng mà cuộc đời chính là không như ý mình mong muốn, nàng chung cuộc cũng hiểu ra rằng, đối nhân xử thế với kẻ ác chính điều dôi thừa nhất.

kệ xác mang theo căn số “Khắc chết phụ mẫu, số mạng nhiều ngang trái”, dù mẹ chết, thân phụ ghét bỏ nhưng đằng sau nàng chính là muội muội ghẻ cần chăm sóc, hôn nhân lại không như ý, vậy thì có sao? Hạnh phúc là  chính mình bảo vệ.

bản tuyên bố: Làm người thì mang thù! Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta nhất quyết sẽ cắn người nga……

Hỉ Doanh Môn

Edit: Thu Lệ

Trận gió béo mùa đông xưa nay ít có trong vòng năm năm qua đặc biệt đến sớm, thế hệ vừa lập đông, một trận tuyết lớn từ trên trời giáng xuống, bay lả tả, kéo dài suốt nhì ngày nhị đêm.

sắc trời dần tối, trong tay Thái Minh Phỉ xách theo một thanh sài đao đã sớm hỏng thiếu lưỡi, cẩn thận dọc theo một khung dốc, vừa đi vừa quan sát tính toán, đợi đến khi xác định tất cả đều không có có gì dị thường, nàng liền đi lên dọc theo đường núi, đứng trên đỉnh núi đầy d/đl;qd những bông tuyết trắng xóa, híp mắt nhìn Ngô gia thôn nho nhỏ tuổi dưới chân núi. Những bụi tro dưới Ngô gia thôn trong một vùng tuyết trắng rực rỡ giống như một vết bẩn trên một mảnh vải trắng như tuyết, có vẻ đột nhiên ngột nhưng mà chói mắt.

Cuộc sống của người nhà nông rất khó khăn, một cây kim một sợi chỉ, một hạt giống một cây củi cũng đến không dễ dàng, chứ đừng nói chi là tìm một nữ nhân có nhiều tinh dịch sửa giày làm vớ, chịu nhiều đau buồn mới đổi được mấy đồng, đi lên mười dặm đường mới có thể mua được dầu thắp. vì thế mặc dầu sắc trời đã tối, cũng không có nhà nào nào chịu đốt đèn dầu, ngay cả trong nhà Phú Hộ Ngô hiền Thanh đứng đầu thôn cũng tối đen như mực.

Thái Minh Phỉ đưa ánh mắt nhìn về phía đầu thôn, nơi đó có một tòa viện nho bé dại đơn côi đứng vững trên một con dốc, cách xa với những nhân gia khác trong thôn, có vẻ có mấy phần khác biệt với người khác. Nơi đó chính là ngôi nhà nàng đang ở tạm, cũng chính là nhân gia đã bắt nàng lên đây đốn củi Hình như gió tuyết chỉ thế hệ vừa hoàn thành vào sáng sớm.

Lúc này cũng đã khởi đầu lúng túng rồi chứ? nhưng vẫn sẽ không hối hả tới tìm nàng. nhưng là chờ nàng chịu tội, một ngày kia, nàng muốn  họ phải trả lại gấp đôi. Thái Minh Phỉ cười lạnh, từ trong lòng ngực móc ra một món ăn nắm nhưng không có thức ăn đã cứng ngắc và đông lạnh đút vào trong mồmhung dữ cắn một cái. Món ăn nắm bị đông lạnh nên khô nóng, nàng sử dụng sức quá mức nên có một chiếc răng bé dại chỉnh tề trắng như tuyết không chịu nỗi sức nặng, trong hàm răng lập tức thấm ra máu, trong mồm đầy mùi máu tươi.


Danh sách chương

Bình luận