Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 232: Rong rêu giết người



Vừa nghĩ tới chuyện người nhà họ Ninh có thể đang giở trò quỷ ở một nơi bí mật gần đây, tôi thâm giật mình một cái, không tự chủ được mà siết chặt tay Tiết Xán.

Lúc này ngọn đèn ở phía trước cũng đã biến mất trong đám rong rêu ở phía xa, tôi và Tiết Xán hoàn toàn rơi vào bóng tối.

Tiết Xán không mang bình dưỡng khí, tôi vội vàng mở đèn trên bình chiếu sáng.

Xung quanh chúng tôi.

Khắp bốn phía đều là rong rêu, không có bất cứ vật gì khác.

Tiết Xán cúi đầu nhìn tôi, hắn dùng quỷ lực cất tiếng nói, âm thanh chuẩn xác truyền vào trong tai tôi.

“Anh tiến vê phía trước xem một chút, em ở yên đây, đừng di chuyển” Tôi biết nếu Tiết Xán dẫn theo tôi, chắc chắn sẽ không có cách nào tìm được bọn Tiết Phong, bèn gật đầu và nhìn Tiết Xán bơi vê phía trước.

Một mình tôi đứng trong đám rong.

Bốn phía không một tiếng động, tôi cảm thấy trong lòng có chút hoảng sợ.

Nhưng đột nhiên…

“An Tố” Phía sau tôi vang lên một tiếng gọi khẽ.

Tôi quay đầu lại theo bản năng liên nhìn thấy phía sau mình, chỉ có dòng nước vô tận.

Ngay sau đó, tôi cảm thấy da đầu mình tê rần.

Làm sao lại có người gọi tên tôi dưới đáy hô này được? Hơn nữa tiếng nói kia, giống như đang vang lên ngay bên tai tôi.

“An Tố.” Tôi còn chưa kịp sợ hãi, tiếng nói kia lại vang lên lần nữa.

Hiện tại tôi đã nghe rõ tiếng nói này là giọng của một người phụ nữ, dựa theo âm sắc, có lẽ tuổi cũng không còn trẻ.

Hơn nữa chẳng biết tại sao, tuy tiếng nói này xuất hiện một cách kỳ lạ, nhưng trong đó lại không có chút âm điệu lạnh lẽo nào.

Trái lại, âm thanh đó nghe có vẻ cực kỳ dịu dàng, khiến nỗi sợ hãi trong lòng tôi được nói lỏng hơn một chút.

Trong lúc tôi đang căng thẳng nhìn ngó xung quanh, muốn tìm nơi phát ra âm thanh này, thì đột nhiên cảm thấy có thứ tơ lụa mềm mại nào đó đang xẹt qua phía sau cổ của tôi.

Tôi xoay người lại.

Lúc này phía sau tôi đã không còn trống vắng nữa.

Tôi nhìn thấy một dải lụa màu trắng.

Dải lụa đó có vẻ được làm từ chất liệu rất tốt, bên trên còn thêu hoa văn rất tinh xảo.

Nhìn như ba đóa hoa mai chụm lại với nhau.

Dải lụa ấy bay trong làn nước, giống như một bàn tay đang không ngừng vẫy gọi tôi.

Khoảnh khắc này, tôi giống như bị ma ám, không kìm lòng được mà vươn tay muốn bắt lấy dải lụa đó.

Nhưng trước khi tôi bắt được dải lụa, trên cổ đột nhiên cảm nhận được một thứ trơn mịn.

“Cẩn thận!” Bên tai bỗng nhiên lại vang lên giọng nữ dịu dàng ban nãy, nhưng lần này lại có vẻ lo lẳng.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy cổ mình đột nhiên bị siết chặt.

“Á ” Tôi vật lộn với cái bình dưỡng khí rôi đưa tay sờ lên cổ mình.

Có một vật gì đó giống như sợi dây thừng đang siết lấy cổ tôi.

Tôi cúi đầu nhìn mới nhận ra đó là rong biển! Chẳng biết từ lúc nào, những loài rong sinh trưởng ở đáy hồ bỗng nhiên giống như có sinh mạng, chúng quấn chặt lấy cổ tôi, dường như muốn siết tôi đến chết!  Trong phút chốc, tôi liền cảm thấy khó thở.

Tôi liều mạng muốn ngăn đám rong rêu này lại, nhưng không ngờ, tôi càng cử động, đám rong này không những không buông tôi ra mà ngược lại, gốc của chúng lại bị tôi kéo bật khỏi đáy hồ.

Tôi giật mình, ngẩng đầu nhìn.

“ÁI” Tôi bị siết tới nỗi hét thảm thiết trong bình dưỡng khí.

Thứ bị tôi lôi ra trong đám bùn nhão, căn bản không phải là gốc rễ rong rêu gì cả, mà là một cái xác trắng toát! Cái xác đó hiển nhiên đã bị chôn vùi trong nước bùn này rất lâu rồi, đã thối rữa đến mức không thể tưởng tượng nổi từ lâu.

Nhưng đó cũng chưa phải điều đáng sợ nhất.

Đều đáng sợ là, trên đầu của cái xác đó, chỗ vốn để mọc tóc lại mọc ra rong biển! Chính là đám rong rêu đang siết lấy cổ tôi! Thì ra đám rong rêu này mọc lên từ cái xác đó! Nỗi sợ trong lòng tôi ngày một lớn hơn, mong muốn thoát khỏi đám rong trên cổ của tôi càng dữ dội hơn.

Nhưng dường như đám rong rêu này cảm nhận được sự giấy dụa, chúng càng siết chặt tôi hơn.

Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy cái xác trong đám rong rêu ở bên kia đang từ từ ngẩng đầu lên.

Gương mặt của xác chết đó đã thối rữa lộ ra xương trắng, chỉ còn lại một ít máu thịt dính trên xương cốt.

Nhưng lúc gương mặt bị hủy hoại đến không thể chịu nổi đó ngẩng lên, tôi vẫn có cảm giác nó đang nhìn chằm chằm vào mình.

Nó dùng hai hốc mắt đã trống rỗng từ lâu mà nhìn tôi chằm chằm.

Sau đó tôi nhìn thấy bộ mặt xương xẩu của nó cử động, chút thịt chẳng còn là bao trên đó khẽ động đậy.

Biểu cảm đó, giống như đang nhếch miệng cười với tôi.

Tôi thật sự sợ tới mức suy sụp, liều mạng muốn lùi về phía sau.

Nhưng bỗng nhiên, tôi cảm thấy trên cổ tay và cổ chân đều có cảm giác trơn mịn.

Tôi cúi đầu, gần như suy sụp.

Rong biển càng lao tới nhiều hơn, chúng quấn chặt lấy cả người tôi..

Lúc này tôi đã học được bài học, không dám giãy mạnh nữa, sợ mình lại lôi ra một cái xác chết nữa.

Nhưng rõ ràng là với những thứ đó, cho dù tôi không trêu chọc bọn chúng thì chúng cũng không bỏ qua cho tôi.

Nước dâng lên, tôi thấy nước bùn dưới đáy hồ xung quanh đột nhiên rung chuyển.

Ngay sau đó, hết xác chết này tới xác chết khác đều bò ra từ trong lớp bùn.

Trong khoảng thời gian gần đây, tôi đã nhìn thấy không ít ma quỷ xác chết, nhưng đây vẫn là lần đầu nhìn thấy nhiều cái xác cùng xuất hiện như vậy.

Chưa kể, lúc này tôi vẫn đang bị đám rong rêu quấn chặt, hô hấp thôi cũng là cả một vấn đề.

Những cái xác xung quanh cũng không vội lao về phía tôi, những hốc mắt tối om của đều đang gắt gao nhìn chằm chằm vào tôi, dường như chúng đang rất phấn khích mà khua tay múa chân.

Theo cử động của chúng, đám rong kia ngày càng quấn chặt hơn, hơn nữa còn không ngừng lao tới từ bốn phương tám hướng.

Chẳng mấy chốc, đám rong trên tay chân và cổ đã kéo cả người tôi di chuyển, giống như nằm thẳng trong làn nước.

Những cái xác kia vẫn vui vẻ nhảy múa, rong rêu càng quấn càng chặt.

Tôi hoàn toàn hoảng loạn.

Đệch.

Cái dáng vẻ bây giờ, sao lại giống ngũ mã phanh thây trong phim truyền hình vậy nhỉ? Tôi không ngờ, mình thật sự xúi quẩy mà đoán đúng rồi.

Tôi rất vui vẻ nhìn đám rong rêu kia dùng lực kéo cơ thể tôi ra bốn phương tám hướng, cánh tay, chân, cổ và những khớp nối trên cơ thể tôi lập tức có cảm giác bị Xé toạc.

Không phải bọn chúng thật sự muốn xé tôi †hành tám mảnh đó chứt! Lúc này tôi thật sự sợ hãi, muốn giãy dụa nhưng đã hoàn toàn bị ghìm chặt, không thể sử dụng tới một chút sức lực nào.

Cảm giác bị giằng xé trên người ngày càng rõ ràng hơn, nhưng trong lúc tôi hoàn toàn tuyệt vọng, một tia sáng trắng đột nhiên lóe lên từ mặt hồ tối đen trên đầu tôi! Tia sáng trắng này mang theo một năng lượng dịu dàng nhưng mạnh mẽ, chiếu sáng khắp đáy hồ xung quanh tôi.

Trong chớp mắt, đám rong rêu một giây trước còn giam cầm tôi giống như bị hù dọa, vội vàng buông tôi ra và không ngừng co lại.

“Chạy maul” Lúc này, giọng nói dịu dàng của người phụ nữ kia bỗng nhiên lại vang lên bên tai tôi.

Chẳng qua là tiếng nói hiện tại đã yếu ớt hơn một chút.

Tôi ngây người.

Có phải chủ nhân của giọng nói đó đã cứu tôi? Nhưng tại sao cô ấy muốn cứu tôi? Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy tiếng nói ấy vang lên, giọng điệu càng lo lắng và yếu ớt hơn.

“Sức mạnh hiện tại của tôi không đủ để đối phó với những con quái vật này, An Tố, mau chạy đi!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.