Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 248-2: Ánh nến trong đời (2)



“Hôm nay em trai của chị có thể vui vẻ như vậy, vẫn phải cám ơn em. . . . . .” Tô Linh vươn tay nhẹ nhàng đặt trên mu bàn tay của cô, tùy ý cười nói: “Trước đó lúc em chưa tới, cậu ấy gần như không nói gì, có vẻ buồn rầu không vui, mẹ chị nhìn thấy cũng có chút lo lắng, nhưng em vừa tới, cậu ấy liền cười, cười thật vui vẻ, người cả nhà chúng tôi cũng vui vẻ theo. . . . . . sau này, em nhất định phải trò chuyện, tâm sự với Ricky nhiều hơn, bởi vì cậu ấy ở bên ngoài một mình, rất cô đơn. . . . . .”

Đường Khả Hinh miễn cưỡng cười cười, sau đó ngẩng đầu lên nhìn về phía người chị gái khéo hiểu lòng người ở trước mặt, dịu dàng đáng yêu, ánh mắt nhìn mình mang theo chút cầu khẩn, cô nhìn ánh mắt này, cô hiểu, liền mỉm cười gật đầu, sâu kín nói: “Em hiểu rõ nên làm như thế nào, Tô Thụy Kỳ là một người tốt, là một người chấp nhận đưa cho người khác ánh sáng ấm áp, em tin anh ấy nhất định sẽ vui vẻ hạnh phúc, vì anh ấy vui vẻ hạnh phúc, em chấp nhận trả giá tất cả, em cũng không cần gì. Em rất hâm mộ gia đình chị, họp mặt đông đủ, em tin một mọi người sẽ hạnh phúc mãi mãi, sẽ không bao giờ xảy ra chuyện cũ nữa. . . . . . Mãi mãi sẽ không. . . . . .”

Tô Linh chân thành nhìn về phía cô, nghẹn ngào nói: “Có thật không?”

“Vâng!” Đường Khả Hinh cảm giác trong lòng của mình rơi lệ, cô cười gật đầu một cái.

“Cám ơn em.” Tô Linh thật lòng cám ơn cô.

“Không cần cảm ơn. . . . . .” Đường Khả Hinh quay đầu đi, có chút khổ sở run người nhưng vẫn kiên trì ngồi ở trên ghế sa lon, thở mạnh.

“Đang nói chuyện gì vui vẻ như vậy?” Tô Thụy Kỳ mỉm cười đi tới, nhìn về phía Khả Hinh và chị.

“Không có nói gì. Khả Hinh thật là một cô gái tốt đầy thiện ý, nói chuyện với cô ấy, chị rất vui vẻ.” Tô Linh mỉm cười nói.

Đường Khả Hinh cũng ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn về phía Tô Thụy Kỳ, nói: “Em nói chuyện với chị cũng rất vui vẻ. Em đang nghĩ, nếu em có một người chị như thế thật tốt biết bao nhiêu?”

“Sau này em sẽ có!” Tô Thụy Kỳ đột nhiên mỉm cười, kéo Đường Khả Hinh cười nói: “Đi thôi. Chúng ta cùng đi cắt bánh ngọt.”

“Tốt. . . . . .” Đường Khả Hinh đồng ý anh, sau đó đứng dậy, lúc này toàn trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, hai người bọn họ bèn nhìn nhau mỉm cười, bước đi về phía chiếc bánh ngọt cao tầng trong sảnh tiệc, nhìn bánh sinh nhật rất xinh đẹp, phía trên lấp lánh màu sắc rực rỡ ảo mộng, Đường Khả Hinh nở nụ cười cảm động, ngẩng đầu lên nhìn Tô Thụy Kỳ. . . . . .

Tô Thụy Kỳ cũng nhìn về phía cô, ngọt ngào mỉm cười, mới vừa muốn sai người thắp nến, nhưng Khả Hinh lại ngăn nhân viên phục vụ tiến lên, cô nhận lấy cây nến, nhìn về phía Tô Thụy Kỳ dịu dàng cười nói: “Tối hôm nay. . . . . . Em muốn tự mình thắp nến cho anh. . . . . .”

Tô Thụy Kỳ nhìn ánh mắt cô dịu dàng, liền mỉm cười gật đầu.

Toàn trường nhất thời tối xuống, chỉ có ánh nến trong tay Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh nhẹ vén đuôi váy, bước lên trước, trong tay cầm cây nến nho nhỏ, đang lúc mọi người yên lặng hy vọng, cô nhẹ nhàng đốt lên một cây, hai cây, cây thứ ba, giống như ba năm trước đây nhìn thấy Tô Thụy Kỳ, anh luôn ở tại mỗi thời điểm khác nhau, lúc nào cũng tràn đầy ánh mặt trời, đem cho mình một chút ấm áp, hai mắt của cô ứa lệ, ngẩng đầu lên có chút không đành lòng nhìn về phía Tô Thụy Kỳ. . . . . .

Tô Thụy Kỳ cũng đứng ở một đầu ánh nến, vui vẻ mỉm cười nhìn về phía cô.

Cô an ủi nở nụ cười, rồi dịu dàng đốt một cây nến. . . . . .

Tô Linh đứng ở đàng xa, áy náy nhìn về phía cô gái trước mặt, có chút đau lòng, bất đắc dĩ nở nụ cười.

Đường Khả Hinh thật yên tĩnh thắp xong cây nến cuối cùng, toàn trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, cô và Tô Thụy Kỳ cùng đứng ở trước bánh ngọt, lại vui vẻ nở nụ cười, sau đó hai người chấp đôi tay, cùng ăn ý đứng ở trước bánh ngọt, cúi đầu cầu nguyện, sau đó đồng thời mở mắt, nhìn nhau một cái, rồi cùng nghiêng người tới phía trước, thổi tắt tầng nến kia! !

Toàn trường lại vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt! !

Ánh đèn chợt sáng lên, cả hội trường lấp lánh ngọn đèn nhỏ màu hồng rực rỡ, đèn thủy tinh trong sảnh tiệx cũng bắt đầu chiếu sáng rực rỡ chói mắt, một đêm xinh đẹp sắp kết thúc, nhân viên phục vụ mỉm cười đưa tới cây dao dài mỏng màu xanh, Tô Thụy Kỳ cầm lấy cùng Đường Khả Hinh nắm cây dao dài, ở trong tiếng vỗ tay và giấy màu bay xuống giống như tuyết mịn, mới vừa muốn cắt xuống bánh ngọt. . . . . .

Cửa chính sảnh tiệc ầm ầm mở ra, một bóng dáng như hoa Bách Hợp, xinh đẹp mộng ảo xuất hiện tại trước cửa, giống như một nàng công chúa đến sau cùng, hướng về phía trước kêu lên. . . . . .”Ricky. . . . . .”

Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh.

Mọi người xoay người nhìn về phía bóng hình xinh đẹp nơi xa, tất cả mọi người khẽ kêu lên.

Trong tiếng gọi xa xôi, Tô Thụy Kỳ ngẩng đầu lên nhìn về phía cô gái mặc váy dài màu trắng, buộc bím tóc vàng óng ánh, vô cùng xinh đẹp, giống như từ bên kia thế giới trở về, vẻ mặt tràn đầy thâm tình, cảm động nhìn mình. . . . . . Trong lòng của anh chợt tan vỡ, lòng bàn tay không nhịn được mềm nhũn, cây dao dài phịch một tiếng, rơi trên mặt đất.

Đường Khả Hinh cúi đầu, nhìn cây dao kia, lại vội vàng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô gái đứng ở bên cửa, rất xinh đẹp đến nổi không chân thật, lại làm cho người ta hít thở không thông. . . . . .

Hai mắt Tô Thụy Kỳ chợt rưng rưng, cắn chặt răng, nhìn về phía khuôn mặt xinh đẹp kích động của cô, trong ánh mắt chứa đựng thâm tình nồng đậm, sắc mặt của anh lạnh lẽo, đột nhiên xoay người, bước dọc theo hành lang đi tới một đầu khác! !

“Ricky. . . . . .” Tiệp Dư khóc nấc, nhấc đuôi váy thật dài, rơi lệ đuổi theo bóng dáng anh.

Tất cả tân khách toàn trường đều kinh hô.

Đường Khả Hinh ngây ngô đứng ở một bên, nhìn bánh kem to lớn rực rỡ ở trước mặt, nước mắt của cô lăn xuống, thân thể mềm nhũn lập tức ngã xuống đất.

Tưởng Thiên Lỗi thấy thế, căng thẳng lập tức phóng người lên trước, nhưng cảm giác có một bóng dáng thoáng qua bên cạnh mình, nhanh chóng đi tới trước mặt của Khả Hinh, lập tức bế cô lên, anh vội vàng ngẩng đầu lên nhìn thấy Trang Hạo Nhiên ôm lấy Đường Khả Hinh đã mê man, vẻ mặt nghiêm túc đi qua từng đám người, hai mắt nóng bỏng đi về phía trước. . . . . .

Tất cả mọi người cũng khiếp sợ nhìn về phía bọn họ.

Đường Khả Hinh không còn hơi sức nằm ở trong ngực Trang Hạo Nhiên, hai mắt lộ ra bi thương và mờ mịt, cuối cùng một giọt nước mắt lăn xuống.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.