Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 157: Quá bình thường



Tô Thụy Kỳ nghe nói như thế, sắc mặt lập tức lạnh lẽo, liền muốn đứng lên. . . . . .

Nhã Tuệ lại vươn tay ngăn ở trước mặt của Tô Thụy Kỳ, sắc mặt cứng rắn,

hai mắt lộ ra kiên quyết nói: “Anh đừng đi, tôi không hy vọng xảy ra

xung đột nào, để tôi đi!”

Tô Thụy Kỳ rất ngạc nhiên nhìn về phía Nhã Tuệ.

Nhã Tuệ chậm rãi quay đầu nhìn về phía Khả Hinh nằm ở trong chăn, hai

mắt nhắm chặt, hơi thở mong manh, trải qua một biến cố như vậy đã cực độ mệt mỏi, hai mắt của cô đỏ bừng, im lặng không lên tiếng đi ra khỏi

phòng, sắc mặt bình tĩnh, đi tới trước cửa phòng khách, lạnh lùng mở

cửa, đột nhiên nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Tưởng Thiên Lỗi ngăn ở

cạnh cửa, sắc bình tĩnh nhìn mình, Đông Anh đứng ở bên cạnh, quan tâm

nói: “Quản lý Lưu, Tổng Giám đốc đến thăm Khả Hinh. . . . . . Cô ấy có

khỏe không?”

Tối nay sắc Nhã Tuệ rất lạnh lùng, không chút nào coi trọng quan hệ cấp

trên và cấp dưới, nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi nói: “Khả Hinh không có ở nhà. . . . . .”

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi chợt lóe, ngẩng đầu lên nhìn về phía Nhã Tuệ nói: “Không có ở nhà?”

“Đúng vậy! Không có ở nhà!” Nhã Tuệ nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, sắc mặt nguội lạnh nói.

“Lưu Nhã Tuệ” Tưởng Thiên Lỗi chậm rãi gọi cô.

Trong lòng của Lưu Nhã Tuệ không khỏi chua xót, hai mắt đỏ bừng nhìn về

phía Tưởng Thiên Lỗi, nghẹn ngào nói: “Cô ấy thật không có ở nhà, không

biết cô ấy đi đâu, có lẽ đã chết rồi !”

Tưởng Thiên Lỗi cau mày nhìn cô ngăn ở cửa, nói lời hờn dỗi.

Đông Anh căng thẳng, lập tức nói với Nhã Tuệ: “Quản lý Lưu, cô nói cái gì? Tổng Giám đốc lo lắng cho Khả Hinh mới tới đây.”

Nhã Tuệ cười một tiếng, hai mắt nổi lên hơi nước, nhìn về phía Tưởng

Thiên Lỗi đau lòng nói: “Lo lắng? Nếu anh lo lắng, vậy tại sao hôm nay

lúc ở trên thuyền anh ác tâm như vậy?”

Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nhìn về phía Nhã Tuệ, im lặng không lên tiếng.

Nhã Tuệ thở mạnh một hơi, lau nước mắt, nhìn Tưởng Thiên Lỗi nghẹn ngào

nói: “Tổng Giám đốc Tưởng, mười chín tuổi tôi tốt nghiệp đại học xong đã vào Khách sạn Á Châu, nhận được câu nói đầu tiên là: khách hàng là

thượng đế! Câu nói thứ hai là: Khách sạn Á Châu là nhà của chúng ta!

Nhưng tôi đã vào rất lâu, trải qua cạnh tranh gay gắt và kiểm tra liên

tiếp, dần dần mới có tình cảm với nơi này, dần dần ở nơi này tìm được

bạn bè. . . . . . Đến nay vẫn không biết còn có bao nhiêu người có thể

vì một vị trí trong khách sạn này mà tranh giành đến bể đầu chảy máu. . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi bình tĩnh nhìn Nhã Tuệ.

“Nhưng. . . . . .” Nhã Tuệ đột nhiên bật khóc, nói với Tưởng Thiên Lỗi:

“Khả Hinh mới vào mấy ngày cũng đã vì đồng nghiệp, gánh chịu một chút

lỗi lầm, bởi vì một câu nói của anh, cô ấy phải buông tay người bạn tri

kỷ rất quý trọng trong đời. . . . . . Anh biết tại sao không? Bởi vì cô

yêu khách sạn này!! Cô ấy nói với tôi, một cành hoa, một cọng cỏ nơi

này, thậm chí một cái đĩa sáng bóng, một cái ly trong suốt, đều có tình

cảm thật sâu…Anh là Tổng giám đốc khách sạn, anh nên hiểu những lời này

so với bất cứ ai chứ? Cô ấy nói đã nhìn thấy ánh nắng mặt trời rực rỡ,

làm bạn cùng hoa cỏ, mỗi buổi sáng chuyên cần lau đĩa cùng đồng nghiệp,

buổi tối dụng tâm thu dọn ly tách với đồng nghiệp…Thế giới của cô ấy

thật nhỏ, tuy nhiên thật nhiều thứ có ý nghĩa!! Cô ấy đã mệt mỏi quá

rồi! Tại sao anh có thể đối với một cô gái cố gắng sống tốt, nói cô ấy

chết không có gì đáng tiếc?”

Tưởng Thiên Lỗi nắm chặt quả đấm, hai mắt mãnh liệt chớp lóe.

Tô Thụy Kỳ ngồi ở bên giường, nghe những lời này, chậm rãi cúi đầu nhìn

Khả Hinh nằm ở trên giường ngủ thật say, hai mắt nhắm chặt, bàn tay nhỏ

bé nắm chặt một góc chăn, ngủ cảm giác thiếu hụt an toàn, trong lòng của anh đau nhói, chậm rãi vươn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo của cô…

Đông Anh nghe xong, hai mắt ửng hồng, cúi đầu không lên tiếng!

Nhã Tuệ càng nói trong lòng càng khổ sở, cô không nhịn được rơi lệ

nói:”Cô ấy đã từng là thiên kim tiểu thư, cô ấy cũng đã từng được người

giúp việc chăm sóc bảo vệ, nhưng chỉ mới mấy tuổi, cô ấy đã mất đi cha

mẹ, anh trai cũng không để ý đến cô ấy, cô còn nhỏ tuổi đã dựa vào cá

tính lạc quan của chính mình, không dựa vào bất kì ai để sống cho đến

bây giờ, anh biết cô ấy khó khăn đến cỡ nào không? Tôi làm bạn bè, nhìn

cô ấy một đường đi tới, tôi cũng không chịu nổi, cô ấy lại cắn răng chịu đựng….cô ấy chưa bao giờ ở trước mặt người lạ, than mình khổ, bởi vì cô ấy không muốn người khác thương hại, càng không muốn anh thương hại! Cô ấy ở lại khách sạn chỉ vì cô yêu nơi này!! Không có bất cứ lý do nào!

Càng sẽ không hy vọng viễn vông có được thứ gì! Hôm nay anh sỉ nhục cô

ấy, vì một người trong quá khứ mà chà đạp cô ấy! Nếu hôm nay chà đạp cô

ấy như vậy, tại sao ban đầu mở ra một cánh cửa? Trực tiếp đuổi cô ấy đi

thì sẽ không chịu tội này! Anh biết đổ oan cho cô ấy giết người, đối với một cô gái yếu ớt, chỉ cần một chút ánh mặt trời là một chuyện tàn nhẫn đến cỡ nào không? Thật ra lúc đó cô ấy vẫn hy vọng được anh giúp đỡ,

bởi vì anh là…Tổng giám đốc khách sạn Á Châu! Cô ấy là nhân viên khách

sạn Á Châu!! Chẳng lẽ anh không nên bảo vệ cô ấy sao? Anh làm như vậy

xứng đáng là một Tổng giám đốc khách sạn sao?”

“Lưu nhã Tuệ!” Đông Anh hơi nghiêm nghị nhìn về phía Nhã Tuệ, có chút

căng thẳng nói:”Cô không thể không tôn trọng Tổng giám đốc!”

“Chuyện anh ấy làm để cho tôi tôn trọng sao?” Nhã Tuệ tức giận nhìn

Tưởng Thiên Lỗi lớn tiếng nói:”Lúc tôi xông lên boong thuyền, trơ mắt

nhìn người bạn thân của mình bị cảnh sát còng tay bước đi!! Khi đó, tất

cả mọi người đều dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn cô ấy! Anh có biết trong

khoảnh khắc đó, tất cả dũng khí sống tiếp, sự tự tôn tất cả đều bị chà

đạp không còn một mảnh!! Cô ấy đã khóc lóc bước đi, lắc đầu nói, tôi

không có giết người, tôi không có…nếu anh có chút tình người, trong

khoảnh khắc đó, giữ lại một chút lòng tin cho nhân viên đã tận tâm nỗ

lực vì khách sạn này, có lẽ cô ấy cũng sẽ không tuyệt vọng như vậy!! Vậy anh đã làm gì? Tổng giám đốc Tưởng! Anh vì người phụ nữ mình yêu, từ bỏ chúng tôi! Từ bỏ làm người đứng đầu khách sạn, từ bỏ tận tâm nỗ lực của chúng tôi!”

Tưởng Thiên Lỗi cắn chặt răng, vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt mãnh liệt chớp lóe.

Tối Nay Nhã Tuệ đã hoàn toàn sụp đổ, cô tức giận nhìn Tưởng Thiên Lỗi

nói:”tất cả mọi chuyện anh làm với cô ấy hôm nay, cũng vì cô ấy là nhân

viên khách sạn Á Châu!! Bao gồm không cho phép cô ấy lui tới với người

bạn tri kỷ, cũng vì cô ấy là nhân viên khách sạn Á Châu!! Cho nên, bắt

đầu hôm nay, cô ấy không phải! Tôi cũnng không phải! Bây giờ tôi thay cô ấy từ chức! Tôi sẽ không để cho cô ấy ở lại nơi đó chịu nhục!! Sẽ

không!!”

Tưởng Thiên Lỗi đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía Lưu nhã Tuệ.

“Cảm ơn Á Châu đã bồi dưỡng chúng tôi!! Cám ơn sự vô tình của Tổng giám

đốc Tưởng đã đánh thức chúng tôi! Thế giới này có rất nhiều đường đi,

chúng tôi quyết định thay đổi đường đi!! Cho dù trên đường ăn xin cũng

tuyệt đối không đến cửa chính khách sạn Á Châu! Tuyệt đối không để anh

sỉ nhục!! Hôm nay mời anh đi về!! Chỗ ở nhỏ của chúng tôi không chứa nổi người có thân phận tôn quý như anh!”

Nhã Tuệ nói xong, khẽ cặn chặt răng, chợt đóng sầm cửa phòng…ầm!!

Đông Anh khiếp sợ đứng ở cửa, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, có chút hoảng sợ quay đầu nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi.

Tưởng Thiên Lỗi im lặng đứng ở bên cửa, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, không lên tiếng.

“Tổng giám đốc…” Đông Anh căng thẳng nói:”Anh đừng trách Nhã Tuệ, hôm nay cô ấy có chút kích động…đều là vô tâm…Anh…”

Tưởng Thiên Lỗi hơi giơ tay, vẫn nhìn chặt cánh cửa kia, suy nghĩ một chút lại đưa tay nhè nhẹ đè xuống chuông cửa.

Nhã Tuệ dán người ở cửa phòng, đôi tay che miệng thật chặt, không để

mình đau lòng khóc thành tiếng, chỉ khổ sở nức nở, để mặc cho nước mắt

lăn xuống.

Tưởng Thiên Lỗi chờ một lúc, lại đưa tay đè xuống chuông cửa.

Nhã Tuệ mạnh mẽ lau nước mắt, cắn chặt răng không mở cửa!!

Tô Thụy Kỳ ngồi ở bên giường, nhìn má trái của Khả Hinh được mái tóc đen nhánh che kín, anh chậm rãi vươn tay, vén nhẹ mái tóc này, nhìn thấy

một vết sẹo màu hồng lồi lõm không bằng phẳng, giống như không thuộc về

khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Khả Hinh, nhẹ phủ dưới mí mắt, xoay

người một cái, má phải xinh đẹp hoàn hảo so với má trái bị phá hủy, tim

của anh không khỏi đau nhói, duỗi ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo

này, sâu kín nói:”Rốt cuộc….là ai độc ác phá hủy khuôn mặt của em như

vậy? Hay vì chuyện gì mà phá hủy gương mặt của em?”

Tiếng chuông cửa tiếp tục vang lên mấy lần, cuối cùng chậm rãi ngừng lại.

Tưởng Thiên Lỗi hơi lộ ra vẻ bất đắc dĩ đứng ở cửa bên nhìn cánh cửa gỗ

đóng chặt, suy nghĩ 1 chút, liền xoay người đi xuống lầu.

Đông Anh cũng vội vàng đi theo xuống lầu…

Lối đi cầu thang u ám.

Lúc Tưởng Thiên Lỗi đi xuống cầu thang thì hơi ngẩng đầu lên, liếc mắt

nhìn bóng đèn trên đỉnh đầu có thể chạm đến, không lên tiếng vươn tay

nhẹ nhàng xoay một cái.

Một luồng sáng màu vàng phát ra nơi cầu thang.

“Ồ? Dễ dàng sáng như vậy, tại sao lâu nay nó không sáng?” Đông Anh thật sự tò mò nói.

Tưởng Thiên Lỗi lạnh nhạt nói:”Đó là bởi vì nó quá bình thường…”

Đông Anh không nhịn được nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.