Thông tin truyện

Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 335 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tên khác: tận cùng tình ái

Cô và anh mở màn đầy bất chính nhưng mà chỉ giới hạn ở “Tình nhân dự tiệc”. Trước mặt người khác, cô và anh quấn quýt mến thươngnhưng sau lưng họ, cô và anh là nhì người xa lạlạ lẫm tới mức chỉ biết tên và số máy tính bảng của nhau.

đến một ngày anh chạm mặt được mặt mộc của cô, tới một ngày cô trông thấy mối ngành ngọn của mình.

“Em còn yêu anh ta?” Ánh mắt anh dừng trên mặt cô.

Cô gật đầu. Anh bình thản như thường, “Được, tôi thành toàn cho em.” Từ được cất nhắc tới thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng tới tìm được công tác khác, từ vật hy sinh đến tí hon dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô Trong khi đã không còn ảnh hưởng tới anh. Rồi một ngày mối ngọn nguồn của cô trở lại, cô thế hệ biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước. Giang Mạc Viễn nói, “Trở lại bên tôi, tôi có thể cho em cái em muốn.”

Trình Thiếu Tiên nói, “Thực ra em rất có năng lực, chỉ cần tôi cho em điểm tựa.” Cố Mặc nói, “Chúng ta rất giống nhau, vì vậy phải lệ thuộc tình địch mới đủ rét mướt.” Cuộc sống đã định sẵn để cô chạm chán nhì người. Một người với quãng thời gian tươi đẹp và rung động, một người với năm tháng dịu dàng và rét mướt. Có điều cô không tài ngờ đâu nổi, năm tháng dịu dàng và rét mướt kia lại là… Một trò chơi thương trường và tình ái được sắp đặt sẵn.

Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Bắc Kinh, CBD, đêm hôm.

Đèn rực rỡ vừa lên, giờ cao điểm tan tầm thứ sáu, người xe đông nghịt như bận rộn cửi, từ nơi này nhìn ra, ánh sáng rực rỡ của khu Tam Hoàn trong đêm càng thêm huyễn hoặc. Đèn hoa sáng trưng từ trọng tâm thương mại lặng Toa hắt lên kính, tựa như chấm bé dại nhỏ nhặt.

Trang Noãn Thần lắng tai âm nhạc vờn quanh quéoước chừng đã nhì mươi mấy phút không nói gì, đây là một phiên bản nhạc xưa hòa với tiếng tấu bọn ukulele bật ra một màu sắc đẹp khác, tiết tấu lừ đừ mang chút đau thương, tâm tình như con diều không ngừng kéo dây, cứ bay mãi, bay đến vườn trường đại học nơi cô từng học, như hoa lê trong tuyết bị gió thổi rụng, cánh hoa tràn ngập không trung, chàng trai áo trắng dưới tàng cây mỉm cười ôn hòa, bóng vía cao béo ánh vào hoa lê giống như ánh ngọc sáng bóng, còn đẹp hơn cả hoa lê.

“Cô Trang?” ngôn ngữ nhẹ nhõm trầm thấp đầy kiên nhẫn vang lên ở đối diện.

Dây diều bỗng nhiên bị người khác dùng kéo cắt đứt. Ánh mắt Trang Noãn Thần thoáng khựng lại, hô hấp đã không còn mùi hoa lê trong tưởng tượng nữa, cô chú ý nhìn lại người con trai ở đối diện mình, trong lòng khẽ than, nhẹ nhàng thông báo, “Xin lỗi, anh Trình vừa thế hệ nói gì?”

Trình Thiếu Tiên mỉm cười, cặp mắt càng thêm sáng ngời do được nhuốm ánh pha lê Swarovski trên đỉnh đầu cô, “Cô Trang thích bản nhạc này à?”

“Chỉ là êm tai thôi, chưa thể gọi là thích.” Trang Noãn Thần sơ sài đáp lời, từ trong túi xách lấy hộp điểm trang ra, ngón tay thon thả dài đẩy nhẹ, chiếc gương bật ra, trợ thì che chết thật tầm mắt của người đại trượng phu.

Cô trong gương trông thật lạ, cũng đúng thôi, trước giờ cô đều biết thiếu phụ trước và sau khi trang điểm là nhị vẻ khác nhau, mượn cô nhưng nói, vốn là một người chung, trải qua quá trình trang điểm kĩ càng nghiễm nhiên biến thành cô mèo hoang, dùng bút kẽ mắt vẽ kéo dài phần đuôi mắt, mái tóc dài như rong đại dương cũng được chải chu đáovô cùng giống mấy cô gái nhà nghèo lại cố giả bộ thanh cao, cũng khó trách Ngải Niệm sau khi nhìn thấy “bộ mặt” này của cô thì hận tới ngứa răng, mắng thẳng cô “có mắt nhưng mà không nhìn thấy núi Thái Sơn”.

“Thái Sơn” ở trong miệng Ngải Niệm chính là người đại trượng phu tên Trình Thiếu Tiên đang ngồi ở đối diện cô đây. Áo sơ mi ngắn tay màu be phối với quần tây, nhìn qua vô cùng thoải máimặt mày anh được ánh đèn chiếu rọi, toát lên vầng sáng lờ mờ thong thả nhạt, 30 tuổi, trẻ trung đầy triển vọng, hay nói cách khác có thể gọi là người đàn ông đơn chiếc sáng giá.


Danh sách chương

Bình luận