Thông tin truyện

Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh

Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 31 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Người dịch: Tạ Thu Ngân
Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
Nhà phát hành: Văn Việt
Ngày XB: 03-2018
Type: Mều, Trúc Huỳnh, Hoài An, Dobby

Một câu chuyện tình ái giữa vị thầy thuốc tài ba cùng cô trạng sư tăm tiếngnhì đứa ở nhị lĩnh vực không giống nhau đã vậy tính cách cũng nhau.

Một Ôn Thiếu Khanh dịu dàng, tao nhã; khi khám bệnh thì ăn nói nhẹ nhõm, trên bàn mổ thì khỏe khoắnuy phong. Anh chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có một cô gái nói với anh rằng cô sẽ vùng vẫy chiến đấu trong lĩnh vực của cô, bảo vệ anh toàn vẹn.

Một Tùng Dung điềm đạm, lão luyện, phụ thuộc ba tấc lưỡi gây dựng tiếng tăm trong giới luật sư. Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người đại trượng phu tên “Ôn Thiếu Khanh” khiến cô ngoài miệng thì á khẩu thế  trong lòng lại nở hoa.

***

Ôn Thiếu Khanh: “Thông thường bệnh nhân sẽ trải qua năm thời đoạn tâm lý trong quá trình hài lòng mình bị bệnh, giống như em chẳng thể tiếp thu việc em yêu anh!”

Tùng Dung đỏ bừng mặt: “Em không yêu anh!”.

“Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn chối bỏ, em không chịu hài lòng hiện thực!”

“Anh nói linh tinh!”.

“Giai đoạn thứ nhì là giai đoạn phẫn nộ.”

“Kệ anh nói sao thì nói. Em mệt rồi, về trước đây.”

“Trong trường hợp đơn nhất, bệnh nhân sẽ có hiện tượng phản ứng bất thần với mục tiêu vùng vẫy vào phút chót.”

Tùng Dung tức giận: “Em không yêu anh.”

Ôn Thiếu Khanh đủng đỉnh nói: “Nơi có tình si, dẫu xa ngàn dặm ta vẫn cứ nhớ nhung. Tùng Dung, anh nói là anh thích em.”

Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh

Lâu rồi không gặp gỡ

“Nghe nói, em bảo với người khác là em thích anh?”

Sáng mùa đông ánh nắng rạng ngời, Tùng Dung khép hờ mắt, biếng nhác nằm dựa lưng vào lớp đệm mềm kê trên bệ cửa sổ rộng phơi nắng, tranh thủ uống một ly cà phê rồi mới thay áo quần ra ngoài. Vừa thế hệ mở cửa thì thấy cánh cửa nhà đối diện cũng đang mở, liên tục có nhân viên khuân vác mang đồ dùng sinh hoạt đi ra đi vào, nhưng mà không thấy chủ nhân đâu.

Tùng Dung tựa vào canh cửa nhìn rất lâu. Nhà láng giềng phải tới hơn nửa năm nay không có người ở, nghe nói chủ nhà bị cuồng sạch sẽ, khách thuê chung không đáp ứng được đòi hỏi biến thái của anh ta,  anh ta thì cũng chẳng thiếu tiền, bởi thế cứ bỏ trống ở đó mãi. Không biết người sắp chuyên vào là thần thánh phương nào? Mỗi tầng của chung cư này có nhị căn hộ, nhưng nhà đối diện mãi không có người ở, điều này đồng nghĩa với việc Tùng Dung một mình chiếm cứ một tầng, khiến chung Trinh vô cùng ái mộ.

Vào một buổi chiều vài ngày sau, Tùng Dung bước ra từ cửa hàng của phổ biến cư, tay xách hai túi đồ to tướng, đang đứng trước cửa đưa tay ra định vén tấm rèm dày lên, không ngờ chỉ một giây sau, rèm đã được đứa ở phía đối diện vén lên. Trước mặt cô là một người đàn ông trông ngăn nắp tinh khiết, đôi mắt đen láy với đuôi mắt dài tuyệt đẹp, mang theo khí chất rất riêng. Một tay anh cầm điện thoại thì thầm, tay kia vén rèm. Khi nhìn thấy Tùng Dung ngẩn người nhìn mình, anh vừa ra hiệu cho cô đi trước, vừa kéo rèm tránh sang bên, vẫn nhẹ giọng nói vào máy tính bảng.

Tùng Dung gật đầu thay cho lời cảm ơn. Bước ra khỏi đó, cô còn quay đầu thoáng nhìn lại  chỉ thấy được bàn tay đang thu về. Bàn tay ấy dài và thanh mảnh, khớp ngón rõ ràng, mang theo nét tinh tế hiếm thấy ở nam giới, hẳn là một bàn tay làm tay chân khéo léo.

Những người đến khu chợ này đều là người sống trong tầm thường cư. Cô đã ở đây lâu như vậy, sao trước kia chưa từng thấy anh hình thành ở đây?

Rồi vào một buổi sáng vài ngày sau, Tùng Dung dậy muộn. bữa nay cô phải lên tòa, vị quan tòa kia ghét nhất là người đến muộn.

nhanh nhảu chuẩn bị dứt để đi, vừa ra khỏi cửa thì thấy cửa cầu thang máy đang thong thả đóng lại, cô hối hả chạy lại.


Bình luận