Thông tin truyện

Giấc Mộng Đế Vương

Giấc Mộng Đế Vương

 Tình trạng:

Hoàn thành 133 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Nguyên Tác: Nguy Cung Kinh Mộng
Thể Loại: Cung Đấu, cổ xưa, Nữ Giả Nam Trang, Cực Sủng
Số Chương: 133
Editor: Nhóm cộng tác

Đế vương là bậc cửu ngũ chí tôn cho nên giường của đế vương đâu phải ai muốn trèo lên ngủ là có thể lên ngủ được đâu? Đã vậy đằng này lại là gian thần, xoành xoạch tâm niệm nghĩ đến việc thành thích vua để soán ngôi.

Điều khó xử ở đây là mình chỉ là một hoàng tử giả, công chúa thật.

Chỉ luôn mong Thái phó đại nhân ngày ngày đừng mở mồm quà, và cũng đừng bao giờ cứ dăm ba ngày nhắc đi nhắc lại:” bữa nay là ngày lành, hoàng đế ngài nên băng hà” Cái việc giả hoàng đế này nàng thà thải trừ ngôi vị hoàng đế xiêu bạt chân mây, sống cuộc sống tiêu dao.
Cái gì? Long ỷ hắn muốn ngồi, long sàng hắn cũng muốn ngủ, nhưng người ngủ trên long ỷ hắn cũng không buông tha?!

p/s: Nam chủ tuy là nham hiểm rất yêu mến thê thiếp.

Giấc Mộng Đế Vương

Tiếng trống canh vang lên. Tiếng gõ thân thuộc ấy nhắc nhở người phệ kẻ nhỏ trong cung, lúc này là đêm khuya vắng người, chỉ còn sự yên lặng.

Hoàng cung mập như vậy, bất kể chủ tử hay nô tài, vừa thế hệ tới hay đã ở lâu, tất cả đều chẳng phân biệt trên dưới quỳ sấp trước đại điện, bóng của đoàn người phủ lên trên nền gạch vàng.

trên khoảng sân rộng dưới điện, nước “Ào Ào” giội xuống nền đá, cọ rửa chừng ba lần, nhưng mà mùi máu tanh lẫn vào bùn đất trong kẽ đá vẫn ngoan cố bốc lên khiến người ta buồn nôn.

Chém đầu suốt một đêm, lưỡi đao cũng đã cùn, lúc này đao phủ nương theo ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu dưới điện, lặng lẽ kiểm kê chiếm lợi phẩm trong sọt.

Quỳ gối trước đại điện, là một nhóm có nam có nữ có già có trẻ, mặt quà như nền gạch. Dưới đũng quần vài người đã ướt một vũng, bốc hơi nóng bức.

“Vệ Thái phó, công chúa hoàng tử trong cung đều đã ở đây, mời ngài qua xem!”

Người nói là Tổng Đô thống Lữ Văn Bá của Cấm quân – Đại tướng quân Trấn Viễn – từng càn quét ngàn vạn quân thù, đang khom tấm lưng thép, mời Phụ chính* nước Đại Ngụy – Thái phó Vệ Lãnh Hầu lên đại điện. (*Phụ chính: hỗ trợ việc triều chính thay vua)

khuôn mặt tuấn tú trong trẻo nhưng thờ ơ, như chẳng có gì thay đổi, cho dù tiến hành bạo động suốt đêm, tự tay chém chân long thiên tử trênngai vàng, tắm máu toàn thể hoàng cung, hoàn toàn lật ngược bầu trời Đại Ngụy, nhưng trên khuôn mặt vẫn là vẻ thong thả lạnh lùng.

Mắt phượng sâu thẳm lạnh lùng quét một vòng lên đám con cháu hoàng phái đã tè cả ra quần, cuối cùng lướt qua cái đám lạnh run đũng quần ướt đẫm đó, dừng lại trên một bóng dáng còm cõi.

Đưa tay nhẹ nhõm chỉ một cái, lập tức có nhị gã Cấm quân xách đứa nhỏ bé nhỏ xíu yếu ốm trơ xương từ trong đám người ra.

nói đó là một đứa nhỏ xíu thì có chút quá đáng, chẳng qua do dinh dưỡng không toàn vẹn trong thời gian dài, khiến cho vóc dáng của đứa trẻ mười lăm tuổi này nhỏ xíu hơn so với đàn trẻ cùng lứa, chiếc cằm nhọn ngược lại càng làm nổi bật đôi mắt mập trong suốt.

Vệ Lãnh Hầu thấy rất rõ, trong đôi mắt linh hoạt đó… Ngay cả nửa giọt nước mắt cũng không có, cố lắm thế hệ nhìn ra, trong mắt lộ ra một ít tơ máu mỏi mệtthế hệ có chút thích hợp với thảm kịch vừa xảy ra trong cung.


Bình luận