Thông tin truyện

Gia Khẩu Vị Quá Nặng

Gia Khẩu Vị Quá Nặng

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Đang tiến hành 361 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

với cô gái chạm mặt bao nhiêu khó khăngian khổ trong cuộc sống.

Cô đã chết đi sống lại, thế nhưng mà gia đình cô vẫn chưa chấp tên hung thủ lại còn đẩy cô ra đường.

Cuộc sống nhởn nha của tên hung thủ làm cô không thể nào chấp thuận cô muốn đoạt lại mọi thứ đáng lẽ ra phải thuộc về mình.

Gia Khẩu Vị Quá Nặng

Xa xa phía chân trời, vầng trăng tròn như nhiễm một tầng màu đỏ, toà vi la xám với lối kiến trúc đặc biệt trông tựa động quỷ, âm trầm đáng sợ.

Nơi này là ngoại ô, ít người tương hỗsong song cũng là chỗ tấc đất tất tiến thưởngbởi vì không khí ở đây trong sạch, cứ vài chục thước lại thấy một căn biệt thự cực kì đẳng cấp, huống chi không lâu về sau, nơi này còn được thành lập thành một khu nghỉ dưỡng.

Làn gió nóng sốt khẽ thổi, một bóng người lảo đảo chạy ra khỏi căn biệt màu xám. Đó là một cô gái, đầu tóc rối bù, xống áo không chỉnh tề, tay cầm dao, trên gương mặt và cơ thể đều có vết máu, không biết là của chính cô ta hay người khác.

 phía nhìn không thấy vết chân, cô ta hồi hộp hãi hùng giống như phía sau có quỷ đuổi theo, vấp ngã trên đất, lại tức thì đứng lên chạy ra ngoài, đống lá khô rơi trên đất bị dẫm lên phát ra tiếng rào rạo.

Cửa sắt ngay trước mắt, chỉ cần chạy ra, chỉ cần cố thêm chút nữa, khăng khăng có thể chạy thoát khỏi chốn quỷ quái này.

Phía sau, lại một bóng vía chậm xuất hiện. Bước chân cô rất chậm chạp, tựa như dạo chơi dưới trăng. Cô nhàn rỗi đi về phía cô gái đang ngả nghiêng chạy đến cửa sắt. So ra, bước chân của cô đích thực rất lờ lững.

Trên môi cô là một nụ cười hiền đức xinh đẹp, trong tình cảnh này quỷ dị tới đỉnh điểm.

Đừng, đừng lại đây!

Cô gái phía trước khoé mắt ngấn lệ bởi vì bối rối, quay đầu nhìn thấy bóng dáng kia, trợ thời sốt ruột đến nhũn cả chân. nhưng cô ta phải trốn, cô ta không muốn lại rơi vào tay kẻ biến thái này, thà chết cũng không. do vậy cầm theo dao, nếu chẳng may chạy không thoát vậy đành tự sát.

Cô ta đã chạy tới cửa sắt,  người kia vẫn cứ chậm rãi đuổi theo, cách cô có hơn mười thước. Lá cây phát ra tiếng sàn sạt, đêm tối, trăng mờ, bóng dáng phía sau tựa như cái lồng không thể thoát ra, bất cứ lúc nào cũng có thể đem cô ta bắt trở về để làm chuyện đáng sợ ấy. Trời ơi! Đừng!


Danh sách chương

Bình luận