Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc

Chương 79: Ghen Tức Đại Phát



Mạc Lương đi vào phòng làm việc,

“Mặc tổng, thời gi¬an đã hẹn, ba giờ 15 phút!” Mặc Thiếu Thiên uh một tiếng, ngẫu nhiên nhớ tới cái gì,

“Đúng rồi, kêu Lâm Tử Lam đi cùng ta!”

“Hả?” Mạc lương có chút hoài nghi mình nghe lầm.

“Thế nào? Không có nghe rõ sao?”

Mặc Thiếu Thiên lạnh lùng hỏi ngược lại, chỉ cần nghĩ đến nụ hôn kia, hắn cũng rất khó chịu, giống như có đồ vật gì đó của mình bị người khác đụng tới cùng một dạng. Cảm thấy Mặc Thiếu Thiên trên người phát tia lạnh lẽo, Mạc Lương vội vàng gật đầu một cái,

“Dạ, tôi biết rồi!”

Tử Lam đang từ từ tiến vào công ty, không ngờ vừa đi vào công ty, lại nhận được phía trên ra lệnh, muốn cô đi ra ngoài gặp đối tác. Cũng không biết tại sao, Trọng Nhược Tình không có ở đây, nhiệm vụ này đã đến trên đầu của nàng, Tử Lam cũng không có từ chối, trực tiếp nhận. Theo thư ký nói, Tử Lam đi tới bãi đậu xe, lại không nghĩ rằng thế nhưng thấy được Mặc Thiếu Thiên! Lúc này, cô mới chợt hiểu, người đi chung với cô là hắn! Tử Lam chỉ bất ngờ trong chốc lát rồi đi tới chào hỏi,

“Mặc tổng!” Mặc Thiếu Thiên đang đứng tựa vào xe thể thao của hắn, cao ráo thân thể xem ra tràn đầy sức quyến rũ, vậy mà khi nhìn thấy Tử Lam, ánh mắt lập tức liền ngưng tụ ở trên môi của cô, trong mắt chớp qua tia tức giận. Tử Lam chỉ là nhàn nhạt nhìn, liền có thể thấy Mặc Thiếu Thiên tức giận, nghĩ thầm cũng không biết nơi nào đắc tội hắn.

“Lên xe!”

Mặc Thiếu Thiên thu hồi nhãn thần, lạnh lùng bỏ lại hai chữ, liền lên xe. Tử Lam cũng không để ý, chính xác mà nói, nàng nên thích Mặc Thiếu Thiên hỉ nộ vô thường. Tử Lam đi tới, mở ra xe ngồi xuống, mới vừa ngồi xong, Mặc Thiếu Thiên liền khởi động xe vọt chạy ra ngoài, Tử Lam sững sờ, thiếu chút nữa đụng phải đầu, có thể thấy được Mặc Thiếu Thiên là cố ý . Ánh mắt căm tức nhìn Mặc Thiếu Thiê, thấy hắn không có phản ứng, Tử Lam cũng không có nói gì . Dọc theo đường đi, Mặc Thiếu Thiên lái xe với tốc độ cao, nhìn trên đường cao tốc, vượt qua từng chiếc một xe, quả thật có loại trạng thái điên cuồng. Tử Lam mở miệng, “Mặc tổng, anh muốn chết,nhưng tôi thì không muốn chết, mong anh quý trọng sinh mạng!” Vừa mới dứt lời, chi một tiếng, xe ngừng lại. Mặc Thiếu Thiên nghiêng đầu sang chỗ nhìn Tử Lam, con ngươi tràn đầy tức giận. Tử Lam thầm nghĩ, khi nào đắc tội tới hắn? Ngay vào lúc này, Mặc Thiếu Thiên chợt đè lên, không nói lời gì , hướng về phía Tử Lam môi liền hôn lên.

Tử Lam ngơ ngẩn. Mặc Thiếu Thiên hôn, bá đạo, cường thế, đầu lưỡi trực tiếp dò vào trong miệng Tử Lam, chợt thỏa thích trong lòng. Rồi buông ra.

Tử Lam nhìn hắn, có chút tức giận, “Mặc tổng, anh đang làm cái gì vậy?”

“Hôn cô!” . . . . . .

Tử Lam giận, vừa muốn mở miệng, lại bị Mặc Thiếu Thiên đè lại,

“Cô cùng Lục Tử Thịnh quan hệ thế nào?”

Tử Lam cau mày, đôi tay đặt ở trước ngực cường tráng của hắn, cũng có thể cảm thấy tim đập của hắn, chỉ vậy Tử Lam cũng cảm thấy hít thở không thông, lại nỗ lực để ình trấn định,

“Mặc tổng, đây là chuyện riêng của tôi!”

“Các người ở chung một chỗ?” Mặc Thiếu Thiên không đợi câu trả lời của cô, tiếp tục hỏi.

“Không có!”

“Không có vậy hắn tại sao hôn cô?” Mặc Thiếu Thiên tức giận.

Tử Lam nhíu mày, “Mặc tổng, tôi không biết anh ở đây nói gì!”

“Đừng giả bộ, tôi đều thấy được, Lâm Tử Lam, lá gan cô ghê gớm thật, lại dám ở công ty cửa cùng nam nhân khác hôn môi!”

Mặc Thiếu Thiên giọng nói thế nào nghe đều có một loại ê ẩm mùi vị. Tử Lam lúc này mới nhớ tới ở tại cửa ra vào lúc nảy, Lục Tử Thịnh là lấy lá cây trên đầu xuống cho cô.

“Tuy vậy, vậy thì thế nào? Chuyện này cùng Mặc tổng có gì quan hệ gì chứ?” Tử Lam hỏi ngược lại.

Đúng, đúng không có gì tắt, nhưng Mặc Thiếu Thiên chính là khó chịu! Mặc Thiếu Thiên hung hăng nhìn hắn chằm chằm, sau đó vặn vẹo cười,

“Các ngươi đã không có ở cùng nhau, hắn có thể hôn cô, ta là cái gì không thể?” . . . . . .

Mẹ nó! Đây là hắn * mẹ * log¬ic gì đó. Tử Lam nổi giận, “Mặc tổng, nếu như anh để cho tôi đi ra ngoài chính là cùng tôi nói mấy cái này, vậy là không biết xấu hổ, tôi hiện tại phải về!”

Nói xong, Tử Lam muốn đi, nhưng Mặc Thiếu Thiên nhanh tay nhanh mắt mau khóa lại cửa xe.

“Anh!” Tử Lam quay đầu lại nhìn hắn. Mặc Thiếu Thiên cũng trừng mắt nhìn cô, nhưng không có nói cái gì nữa, khởi động xe, lái đi. Dọc theo đường đi, Mặc Thiếu Thiên bộ mặt lạnh lùng, không có ý muốn nói chuyện, như vậy cũng tốt, Tử Lam cũng lười mở miệng, hai người cứ như vậy một đường trầm mặc. Nửa giờ sau, xe ở một nhà lộ thiên hưu nhàn quán ngừng lại. Mặc Thiếu Thiên xuống xe trước, Tử Lam đi theo ở đằng sau . Vừa đi vào liền nhìn đến hai người nam nhân ngồi ở bên trong, một người trong đó còn là người ngoại quốc. Mặc Thiếu Thiên đi tới, đơn giản lên tiếng chào hỏi, giới thiệu,

“Vị này là công ty chúng tôi thiết kế sư, Lâm Tử Lam!” Tử Lam hướng đối phương gật đầu mỉm cười, sau đó ngồi xuống. Mặc Thiếu Thiên trực tiếp nói thẳng vào chính đề,

“Mars, tôi nghĩ muốn hợp tác cùng tập đoàn của anh trong dự án lần này!” Mặc Thiếu Thiên là một buôn bán cao thủ, ở trên bàn đàm phán cho tới bây giờ đều không nói nhảm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Mars thoạt nhìn là rất ôn hòa người, đối mặt Mặc Thiếu Thiên trực sảng, hắn chỉ là nụ cười nhạt nhòa cười,

“Mặc tổng, tôi theo quý công ty hợp tác qua mấy năm, các anh tiêu thụ phải không lỗi, nhưng là cùng tôi muốn ý niệm bất đồng, Mặc tổng, lần này rất xin lỗi rồi !” Mars là một tính tình sảng khoái, thấy Mặc Thiếu Thiên như thế này trực tiếp, hắn cũng định nói thẳng. Ai ngờ, Mặc Thiếu Thiên nhưng chỉ là cười một tiếng, sau đó vẫy vẫy tay, Tử Lam đưa lên tài liệu. Mặc Thiếu thiên trực tiếp đem tài liệu thối lui đến trước mặt của Mars,

“Mars, trước tiên xem cái này rồi hả quyết định!”

Mars cau mày, mở tập tài liêu trước mặt xem. Ngay khi vừa thấy bản vẻ trước mặt thì chân mày cau lại. Nhìn đến hắn phản ứng, Mặc Thiếu Thiên nhếch miệng lên một tia hả hê cười. Tử Lam mặc dù hiếu kỳ, nhưng lại là yên lặng ngồi ở một bên, trong lòng phỉ phổi , Mặc Thiếu Thiên lại không biết chơi kiểu gì. Ngay khi quét phía trên bản vẽ thiết kế thì cô cũng sửng sốt. Đó không phải là cô vẽ đấy sao? Đó chính là nàng nhất thời linh cảm vẽ đấy tiện tay bản thảo, tại sao sẽ ở trong tay hắn? Mặc Thiếu Thiên cầm bản thiết kế của cô là muốn làm gì? Mars thấy bản thiết kế này, ánh mắt lộ ra không đồng dạng thâm tình như vậy. Mặc Thiếu Thiên nhìn,

“Mars, anh xem sợi dây chuyền này, có cảm giác gì?” Mars ngẩng đầu lên, nhìn Mặc Thiếu Thiên,

“Đây là do người nào thiết kế?”

Mặc Thiếu Thiên nhìn một chút một bên Tử Lam, “Là thiết kế sư của công ty chúng tôi, Lâm Tử Lam tiểu thư!”

Quả nhiên, Mars dời ánh mắt đến trên người của Tử Lam. Mới vừa rồi Tử Lam cho Mars cảm giác chính là nữ nhân rất an tĩnh, kèm theo một khí chất lạnh nhạt, nhưng là bây giờ nhìn nàng, vì không biết nên nói gì, lại cảm giác nữ nhân này thật không đơn giản! ánh mắt Mars nhìn Tử Lam, thế nhưng nhiều hơn một phần Nhu Tình! Tử Lam, không hiểu.

“Cái này là cô vẽ sao?” Mars hỏi.

Tử Lam biết ý của Mặc Thiếu Thiên, nếu đem thiết kế của cô mang cho Mars nhìn, nhất định có mục đích. Tử Lam cười gật đầu, “Là tôi vẽ đấy không sai, đây chỉ là tiện tay bản thảo, khiến Mars tiên sinh chê cười!”

Mặc dù là tiện tay bản thảo, nhưng lại làm cho người ta một loại rất chân thật cảm giác, vẽ đấy rất nghiêm túc, rất có cảm giác, từng cái đường cong, cũng tràn đầy mùi vị. Mars nhìn cái kia dây chuyền, ánh mắt thâm trầm.

“Lâm tiểu thư, làm sao cô biết nghĩ đến dùng nước mắt làm thành dây chuyền thiết kế linh cảm?” Mars hỏi. Hỏi cái này, Tử Lam cũng hoảng hốt, sau đó cười cúi đầu,

“Tôi không cảm thấy đó là nước mắt, tôi cảm thấy được đó là ánh mắt của mẹ tôi, trên cái thế giới này là độc nhất vô nhị!” Tử Lam cười nói, khó được tuyệt hảo lần thứ nhất. Quả nhiên, Mars nghe xong, thân thể rung rẩy, hiển nhiên bị lời nói của Tử Lam, đả động rồi. Mặc Thiếu Thiên nhìn Mars thâm tình, cười nói,

“Mars, nếu như chúng ta hợp tác thành công, sợi dây chuyền này thành chế phẩm, cũng chỉ có một cái, đưa cho ngài như thế nào?” Là lời hứa hẹn. Ngụ ý, thiết kế này làm thành một cái duy nhất cho Mars! Tử Lam sửng sốt. Mặc Thiếu Thiên làm như vậy. . . . . . Mars nhìn Mặc Thiếu thiên,

“Ngươi nói là thật?” Mặc Thiếu Thiên cười, “Ta cái gì lúc này lại lừa gạt ngài Mars tiên sinh?”

Phần hậu, Mars nhìn Mặc Thiếu thiên, sau đó cười,

“Mặc tổng, ngươi thật là trên phương diện làm ăn đứng đầu!” Vô luận nơi tay đoạn, còn là tâm kế lên, Mặc Thiếu Thiên là nói trước nay luôn có chuẩn bị. Thật đúng là biết người biết ta Bách Chiến Bách Thắng, Mặc Thiếu Thiê không tới đánh không đem cầm trận chiến. Mặc Thiếu Thiên cũng cười phụ họa,

“Khiến cho Mars tiên sinh chê cười rồi!”

“Được, tôi đồng ý với anh!”

“Vậy cám ơn Mars tiên sinh, còn chúc chúng ta hợp tác vui vẻ!”

Vì vậy, vụ án cứ quyết định như vậy xuống. Mặc Thiếu Thiên cùng Mars thương lượng một chút chi tiết, vì vậy cáo biệt sau, Tử Lam nhìn theo Mặc Thiếu Thiên cũng liền đi nha. Tử Lam rất buồn bực, tại sao Mars nhìn thấy sợ dây chuyền sau, sẽ đồng ý hợp tác. Tử Lam là không nhịn được lòng hiếu kỳ, vì vậy cũng đã hỏi. Mặc Thiếu Thiên nhìn cô,

“Bởi vì con trai của Mars cũng từng vẽ ra một thiết kế tương tự của cô nhìn cũng không sai biệt lắm, tên liền kêu nước mắt!” Nghe được câu này, đáy lòng Tử Lam đột nhiên rung rẩy.

“Nếu con hắn có, tại sao còn phải lấy của tôi?” Tử Lamhỏi.

“Bởi vì con trai anh ta bị tan nạn xe nên chết, bản thiết kế cũng bị xé bỏ rồi !” . . . . . .

Vì không biết gì, Tử Lam khi nghe tin tức này, trong lòng thế nhưng run rẩy, nàng cũng là người mẹ, tự nhiên hiểu thân tình quan trọng. Nhưng là đây là trên thương trường thường gặp thủ đoạn. Tử Lam nhìn hắn,

“anh ắt có niềm tin, Mars nhất định sẽ đồng ý đúng không?”

“Ít nhất anh có chín phần nắm chắc!” Mặc Thiếu Thiên nói.

Tử Lam chau chau mày, “Không ngờ Mặc tổng cũng sẽ dùng thân tình mà nói cùng hợp tác!”

“Biết người biết ta Bách Chiến Bách Thắng, đây là quan hệ lợi ích lẫn nhau, anh cung cấp thứ hắn cần, liền có được công việc, anh cũng không chiếm tiện nghi của hắn!” Mặc Thiếu Thiên dừng lại nói. Tử Lam chính là tùy tiện nói như vậy, không ngờ Mặc Thiếu Thiên lại giải thích, cô ngẩn người, cười nói, “Mặc tổng, tôi chính là tùy tiện vừa nói, anh không phải để lòng!”

Mặc Thiếu Thiên lườm nàng một cái, quét về phía nơi khác. Tử Lam nhìn đồng hồ tay một chút, đã là năm giờ chiều bốn phần mười rồi, bất tri bất giác thế nhưng nói chuyện hơn hai giờ, hơn nữa bây giờ đã là giờ tan tầm.

“Mặc tổng, nếu làm việc xong rồi, như vậy tôi liền đi về trước!” Tử Lam nói qua sẽ phải xuống xe.

“Ai cho phép em đi?” Mặc Thiếu Thiên chợt mở miệng.

“Nhưng công việc đã xong rồi!”

“Ai nói?” . . . . . .

Tử Lam thật lòng hết ý kiến, Mặc Thiếu Thiên trực tiếp lái xe đi nha.

Edit : Phu Van Y Y

Mạc Lương đi vào phòng làm việc, “Mặc tổng , thời gian đã hẹn, 3 giờ 15 phút!”

Mặc Thiếu Thiên uh một tiếng , ngẫu nhiên nhớ tới cái gì, nhếch miệng cười tà ác ra lệnh cho Mặc Lương “Đúng rồi, kêu Lâm Tử Lam đi cùng tôi!”

“Hả?” Mạc lương có chút hoài nghi mình nghe lầm.

“Thế nào? Không có nghe rõ sao?” Mặc Thiếu Thiên lạnh lùng hỏi ngược lại, chỉ cần nghĩ đến nụ hôn kia, hắn cũng rất khó chịu, giống như có đồ vật gì đó của mình bị người khác đụng tới cùng một dạng.

Cảm thấy Mặc Thiếu Thiên trên người phát tia lạnh lẽo, Mạc Lương vội vàng gật đầu một cái, “Dạ, tôi biết rồi!”

Tử Lam đang từ từ tiến vào công ty, không ngờ vừa đi vào công ty, lại nhận được phía trên ra lệnh, muốn cô đi ra ngoài gặp đối tác.

Cũng không biết tại sao, Trọng Nhược Tình không có ở đây, nhiệm vụ này đã đến trên đầu của nàng, Tử Lam cũng không có từ chối, trực tiếp nhận.

Theo thư ký nói, Tử Lam đi tới bãi đậu xe, lại không nghĩ rằng thế nhưng thấy được Mặc Thiếu Thiên!

Lúc này, cô mới chợt hiểu, người đi chung với cô là hắn!

Tử Lam chỉ bất ngờ trong chốc lát rồi đi tới chào hỏi, “Mặc tổng!”

Mặc Thiếu Thiên đang đứng tựa vào xe thể thao của hắn, cao ráo thân thể xem ra tràn đầy sức quyến rũ, vậy mà khi nhìn thấy Tử Lam, ánh mắt lập tức liền ngưng tụ ở trên môi của cô, trong mắt chớp qua tia tức giận.

Tử Lam chỉ là nhàn nhạt nhìn, liền có thể thấy Mặc Thiếu Thiên tức giận, nghĩ thầm cũng không biết nơi nào đắc tội hắn.

“Lên xe!” Mặc Thiếu Thiên thu hồi nhãn thần, lạnh lùng bỏ lại hai chữ, liền lên xe.

Tử Lam cũng không để ý, chính xác mà nói, nàng đã quen với tính cách Mặc Thiếu Thiên hỉ nộ vô thường.

Tử Lam đi tới , mở ra xe ngồi xuống , mới vừa ngồi xong, Mặc Thiếu Thiên liền khởi động xe vọt chạy ra ngoài.

Tử Lam sững sờ, thiếu chút nữa đụng phải đầu, có thể thấy được Mặc Thiếu Thiên là cố ý . Ánh mắt căm tức nhìn Mặc Thiếu Thiên , thấy hắn không có phản ứng , nàng cũng không có nói gì .

Dọc theo đường đi, Mặc Thiếu Thiên lái xe với tốc độ cao, nhìn trên đường cao tốc, vượt qua từng chiếc một xe, quả thật có loại trạng thái điên cuồng.

Tử Lam nhịn không được phải mở miệng, “Mặc tổng, anh muốn chết , nhưng tôi thì không muốn chết , mong anh quý trọng sinh mạng! ”

Vừa mới dứt lời, chi một tiếng, xe ngừng lại.

Mặc Thiếu Thiên nghiêng đầu sang chỗ nhìn Tử Lam, con ngươi tràn đầy tức giận.

Tử Lam thầm nghĩ , nàng khi nào đắc tội tới hắn ?

Ngay vào lúc này , Mặc Thiếu Thiên chợt đè lên nàng , không nói lời gì , hướng về phía Tử Lam môi liền hôn lên.

Tử Lam ngơ ngẩn.

Mặc Thiếu Thiên hôn, bá đạo, cường thế, đầu lưỡi trực tiếp dò vào trong miệng Tử Lam, chợt thỏa thích trong lòng.

Rồi buông ra.

Tử Lam nhìn hắn, có chút tức giận, “Mặc tổng, anh đang làm cái gì vậy?”

“ Hôn cô !”

“. . . . . . “

Tử Lam giận, vừa muốn mở miệng, lại bị Mặc Thiếu Thiên đè lại, “Cô cùng Lục Tử Thịnh quan hệ thế nào?”

Tử Lam cau mày, đôi tay đặt ở trước ngực cường tráng của hắn, cũng có thể cảm thấy tim đập của hắn, chỉ vậy Tử Lam cũng cảm thấy hít thở không thông , lại nỗ lực để ình trấn định, “Mặc tổng, đây là chuyện riêng của tôi!”

“ Các người ở chung một chỗ ?” Mặc Thiếu Thiên không đợi câu trả lời của cô, tiếp tục hỏi.

“ Không có ! ”

“ Không có vậy hắn tại sao hôn cô ? ” Mặc Thiếu Thiên tức giận.

Tử Lam nhíu mày, “ Mặc tổng, tôi không biết anh ở đây nói gì ! ”

“Đừng giả bộ, tôi đều thấy được, Lâm Tử Lam, lá gan cô ghê gớm thật, lại dám ở công ty cửa cùng nam nhân khác hôn môi!” Mặc Thiếu Thiên giọng nói thế nào nghe đều có một loại ê ẩm mùi vị.

Tử Lam lúc này mới nhớ tới ở tại cửa ra vào lúc nảy, Lục Tử Thịnh là lấy lá cây trên đầu xuống cho cô.

“ Nha , vậy thì thế nào ? Chuyện này cùng Mặc tổng có gì quan hệ gì chứ ? ” Tử Lam hỏi ngược lại.

Đúng, đúng là không có quan hệ gì thật , nhưng không hiểu sao trong lòng hắn cứ cảm thấy rất khó chịu , cảm giác hít thở không thông !

Mặc Thiếu Thiên hung hăng nhìn chằm chằm Tử Lam , sau đó giảo hoạt cười, “ Các ngươi đã không có ở cùng nhau, hắn có thể hôn cô, ta tại sao không thể chứ ? ”

” . . . . . . ” Mẹ nó! Đây là logic chó má gì chứ ?

Tử Lam thực sự nổi giận “ Mặc tổng, nếu như anh để cho tôi cùng đi ra ngoài chính là cùng tôi nói mấy chuyện không đâu này , vậy xin phép , tôi hiện tại phải về! ”

Nói xong, Tử Lam muốn đi, nhưng Mặc Thiếu Thiên nhanh tay nhanh mắt mau khóa lại cửa xe.

“Anh!” Tử Lam quay đầu lại mở to mắt trừng hắn.

Mặc Thiếu Thiên cũng trừng mắt nhìn nàng , nhưng không có nói cái gì nữa , khởi động xe , lái đi.

Dọc theo đường đi, Mặc Thiếu Thiên bộ mặt lạnh lùng, không có ý muốn nói chuyện, như vậy cũng tốt, Tử Lam cũng lười mở miệng, hai người cứ như vậy một đường trầm mặc.

Nửa giờ sau, xe ở một nhà hàng Thiên Hựu ngừng lại.

Mặc Thiếu Thiên xuống xe trước, Tử Lam đi theo ở đằng sau .

Vừa đi vào liền nhìn đến hai người nam nhân ngồi ở bên trong, một người trong đó còn là người ngoại quốc.

Mặc Thiếu Thiên đi tới, đơn giản lên tiếng chào hỏi, giới thiệu, “ Vị này là công ty chúng tôi thiết kế sư, Lâm Tử Lam!”

Tử Lam hướng đối phương gật đầu mỉm cười, sau đó ngồi xuống.

Mặc Thiếu Thiên trực tiếp nói thẳng vào chính đề, “ Mars, tôi nghĩ muốn hợp tác cùng tập đoàn của anh trong dự án lần này! ”

Mặc Thiếu Thiên là một buôn bán cao thủ, ở trên bàn đàm phán cho tới bây giờ đều không nói nhảm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Mars thoạt nhìn là một người rất ôn hòa , đối mặt với tính cách trực sảng của Mặc Thiếu Thiên , hắn chỉ nở một nụ cười rất nhạt , “Mặc tổng, tôi cùng quý công ty hợp tác qua mấy năm , tác phong làm việc của công ty anh rất tốt , nhưng cùng ý niệm tôi muốn bất đồng , Mặc tổng, lần này rất xin lỗi rồi !” Mars là một tính tình sảng khoái, thấy Mặc Thiếu Thiên như thế trực tiếp, hắn cũng nói thẳng.

Ai ngờ, Mặc Thiếu Thiên chỉ cười một tiếng , sau đó vẫy vẫy tay , Tử Lam đưa lên tài liệu. Mặc Thiếu thiên trực tiếp đem tài liệu thối lui đến trước mặt của Mars, “ Mars, trước tiên xem cái này rồi hả quyết định! ”

Mars cau mày, mở tập tài liêu trước mặt xem. Ngay khi vừa thấy bản vẻ trước mặt thì chân mày cau lại.

Nhìn đến phản ứng của hắn , Mặc Thiếu Thiên nhếch miệng lên một tia hả hê cười.

Tử Lam mặc dù hiếu kỳ, nhưng vẫn duy trì yên lặng ngồi ở một bên , trong lòng tò mò Mặc Thiếu Thiên lại không biết hắn muốn giở trò gì. Ngay khi quét mắt về phía bản vẽ thiết kế ngay lập tức nàng cũng vô cùng sửng sốt.

Đó không phải là nàng vẽ đấy sao?

Đó chính là nàng nhất thời linh cảm tiện tay vẽ ra bản thảo , tại sao lại xuất hiện trong tay hắn?

Mặc Thiếu Thiên cầm bản thiết kế của cô là muốn làm gì?

Mars thấy bản thiết kế , ánh mắt tràn ngập thâm tình đau xót .

Mặc Thiếu Thiên nhìn, “ Mars, anh xem sợi dây chuyền này, có cảm giác gì ? ”

Mars ngẩng đầu lên, nhìn Mặc Thiếu Thiên, “Đây là do người nào thiết kế?”

Mặc Thiếu Thiên nhìn một chút một bên Tử Lam, “ Là thiết kế sư của công ty chúng tôi, Lâm Tử Lam tiểu thư ! ”

Quả nhiên, Mars dời ánh mắt đến trên người của Tử Lam.

Mới vừa rồi Tử Lam cho Mars cảm giác chính là nữ nhân rất an tĩnh, kèm theo một khí chất lạnh nhạt, nhưng là bây giờ nhìn nàng , cũng không biết nên nói gì , lại cảm giác nữ nhân này thật không đơn giản !

Anh mắt Mars nhìn Tử Lam, thế nhưng nhiều hơn một phần thưởng thức !

Tử Lam như lạc vào một tầng sương mù .. không hiểu chuyện gì đang diễn ra .

“ Cái này là cô vẽ sao ? ” Mars hỏi.

Tử Lam biết ý của Mặc Thiếu Thiên, nếu đem thiết kế của cô mang cho Mars nhìn , nhất định có mục đích.

Tử Lam cười gật đầu, “ Là tôi vẽ đấy không sai, đây chỉ là tiện tay vẽ ra bản thảo , khiến Mars tiên sinh chê cười ! ”

Mặc dù chỉ là một bản thảo tiện tay vẽ ra , nhưng lại làm cho người ta có một loại cảm giác rất chân thật , vẽ rất nghiêm túc , rất có cảm giác , từng cái đường cong, cũng tràn đầy mùi vị.

Mars nhìn bản vẽ sợi dây chuyền trên tay , ánh mắt thâm trầm.

“ Lâm tiểu thư, tại sao cô lấy linh cảm những giọt nước mắt thiết kế ra sợi dây chuyền này ? ” Mars hỏi.

Hỏi cái này, Tử Lam cũng hoảng hốt, sau đó cười cúi đầu, “ Tôi không cảm thấy đó là nước mắt , tôi cảm thấy được đó là ánh mắt của mẹ tôi, trên cái thế giới này là độc nhất vô nhị ! ” Tử Lam cười nói, khó được tuyệt hảo lần thứ nhất.

Quả nhiên, Mars nghe xong, thân thể rung rẩy, hiển nhiên bị lời nói của Tử Lam, đả động rồi.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Mars thâm tình, cười nói, “ Mars, nếu như chúng ta hợp tác thành công , sợi dây chuyền này thành chế phẩm, cũng chỉ có một cái, đưa cho ngài như thế nào?”

Là lời hứa hẹn.

Ngụ ý, thiết kế này làm thành một cái duy nhất cho Mars!

Tử Lam sửng sốt. Mặc Thiếu Thiên làm như vậy. . . . . .

Mars nhìn Mặc Thiếu thiên, “ Anh nói là thật? ”

Mặc Thiếu Thiên cười, “ Tôi vì cái gì lại phải lừa gạt ngài Mars tiên sinh ? ”

Kế tiếp , Mars nhìn Mặc Thiếu thiên, sau đó cười “ Mặc tổng, anh thật xứng với danh hiệu người đứng đầu trên phương diện làm ăn !”

Vô luận thủ đoạn, còn là tâm kế , Mặc Thiếu Thiên trước nay luôn có chuẩn bị.

Thật đúng là biết người biết ta Bách Chiến Bách Thắng, Mặc Thiếu Thiên không cần đánh trận nhưng vẫn chiến thắng .

Mặc Thiếu Thiên cũng cười phụ họa, “ Khiến cho Mars tiên sinh chê cười rồi ! ”

“Được , tôi đồng ý với anh ! ”

“ Vậy cám ơn Mars tiên sinh , còn chúc chúng ta hợp tác vui vẻ! ”

Vì vậy, dự án được hợp tác thành công .

Mặc Thiếu Thiên cùng Mars thương lượng một chút chi tiết , xong hai người từ biệt nhau , Tử Lam nhìn theo Mặc Thiếu Thiên tâm tình bất định .

Nàng rất buồn bực , tại sao sau khi Mars nhìn thấy sợ dây chuyền , lại đồng ý hợp tác ngay. Tử Lam là không nhịn được lòng hiếu kỳ, vì vậy cũng muốn hỏi cho rõ .

Mặc Thiếu Thiên biết trong lòng nàng đang nghĩ gì , hắn có lòng tốt giải thích một chút ẩn tình cho nàng hiểu “ Bởi vì con trai của Mars cũng từng vẽ ra một thiết kế tương tự của cô nhìn không sai biệt lắm , tên liền kêu nước mắt ! ”

Nghe được câu này, đáy lòng Tử Lam đột nhiên rung rẩy.

“ Nếu con anh ấy đã vẽ được như thế , tại sao còn phải lấy của tôi ? ” Tử Lam hỏi.

“ Bởi vì con trai anh ta bị tan nạn xe chết, bản thiết kế cũng bị xé bỏ rồi !”

“. . . . . .” Vì không biết gì, Tử Lam khi nghe tin tức này, trong lòng thế nhưng run rẩy, nàng cũng là người mẹ, tự nhiên hiểu thân tình quan trọng.

Nhưng đây là thủ đoạn trên thương trường thường gặp .

Tử Lam nhìn hắn, “ Dường như anh rất có niềm tin , Mars nhất định sẽ đồng ý đúng không ? ”

“Ít nhất tôi có chín phần nắm chắc ! ” Mặc Thiếu Thiên tự tin nói.

Tử Lam chau chau mày, “ Không ngờ Mặc tổng cũng sẽ lợi dụng thân tình khiến người khác nhất định phải hợp tác với anh ! ”

“Biết người biết ta trăm trận trăm thắng , đây là quan hệ lợi ích lẫn nhau , tôi cung cấp thứ hắn cần , liền có được công việc , tôi cũng không chiếm tiện nghi của hắn ! ” Mặc Thiếu Thiên dừng lại nói.

Tử Lam chỉ tùy tiện nói như vậy, không ngờ Mặc Thiếu Thiên lại giải thích, cô ngẩn người, cười nói, “ Mặc tổng, tôi chỉ tùy tiện nói một chút thôi , anh không cần phải để trong lòng! ”

Mặc Thiếu Thiên lườm nàng một cái , nhanh chóng quét mắt về hướng khác .

Tử Lam nhìn đồng hồ trên tay một chút , đã là 5 giờ chiều rồi , bất tri bất giác thế nhưng nói chuyện hơn 2 giờ , hơn nữa bây giờ đã là giờ tan ca .

“Mặc tổng, nếu công việc xong rồi , như vậy tôi xin phép phải đi về trước ! ” Tử Lam nói qua sẽ phải xuống xe.

“ Ai cho phép cô đi ? ” Mặc Thiếu Thiên không vui chợt mở miệng.

“ Nhưng công việc đã xong rồi !” Tử Lam cố gắng kiềm nén xúc động muốn đánh người .

“ Ai nói ? ”

” . . . . . . ” Thật con mẹ nó tức chết lão nương mà ! Còn có thiên lý nữa không vậy trời ! Đáy lòng Tử Lam âm thầm gào thét mắng chưởi Mặc Thiếu Thiên .

Nàng thật lòng hết ý kiến với hắn …

Mặc Thiếu Thiên không nói gì thêm nữa tăng ga lái xe thật nhanh về phía trước..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.