Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc

Chương 78: Mặc Thiếu Thiên Đính Hôn



Edit: Phu Van Y Y

“Chỉ là muốn đính hôn, còn chưa có kết hôn đâu, cứ như vậy ra dáng của vẻ tiểu nhân đắc chí!” Cảnh thần lầm bầm mà nói.

Tử Lam cười cười, nhưng không có nói gì.

Cảnh thần lúc này nhìn nàng, “Tử Lam, cô cũng nên dũng cảm đứng ra, nhất định bắt lại Mặc tổng, khiến cho ả tức chết, té ra chỗ khác đi!” Cảnh thần nói.

Những lời này, cùng bảo bối nói, thật mặc dù khác nhau nhưng cùng một quan điểm.

Tử Lam cười cười, “ Thôi ,Mặc tổng hắn không thích hợp với tôi , hãy để cho hắn gieo họa lên người khác đi đi!” Tử Lam trêu ghẹo nói.

“ Đó cũng không thấy được, tôi cảm thấy cô cũng là người xinh đẹp, năng lực làm việc lại mạnh , lại có sức quyến rũ , nếu có thể chinh phục được Mặc tổng, nhất định hắn sẽ bỏ tính hoa tâm !” Cảnh thần nói.

“ Cô nói Mặc tổng bỏ tính hoa tâm giống như đang nói mặt trời mọc từ hướng tây điều là cùng một dạng khôi hài! ”

Cảnh Thần cười cười , không ngờ mấy lời nói hôm nay cứ như vậy linh nghiệm.

Cảnh Thần bỏ đi , Tử Lam ngồi tại chỗ , trong lòng thế nhưng xẹt qua một tia cảm giác kỳ quái.

Ở A thị ai ai cũng nói với nhau . Mặc Thiếu Thiên Nhất nhất định là một người tình tốt , nhưng là hắn tuyệt đối không phải là một người chồng tốt! Hắn có thể ột nữ nhân tất cả mơ ước , duy chỉ có tin tưởng cùng trung thành là không. Cho nên Tử lam tin tưởng, cho dù Mặc Thiếu Thiên cùng Trọng Nhược Tình đính hôn, hắn như cũ là Hoa Danh bên ngoài, sẽ không thu liễm.

Cho nên Tử Lam cũng sẽ không bao giờ để Mặc Thiếu Thiên kịp chạm đến ranh giới cuối cùng của mình, bởi vì đó không phải tình cảm duy nhất . Cho dù người kia nữa ưu tú, cho dù người kia là cha của bảo bối nhà nàng, nàng đều không lạ gì!

Nàng thừa nhận , đối với Mặc Thiếu Thiên đã từng có những tia rung động, hắn làm việc thủ đoạn phong cách, để cho nàng khâm phục, nhưng là biết tin tức vào thời điểm này, cho dù có một chút xíu rung động, cũng bị nàng bóp chết từ trong trứng nước rồi.

Đang lúc ấy thì, điện thoại tử Lam vang lên.

Thấy mã số quen, nàng nhận. “Này, học trưởng!” Tử Lam cười kêu một tiếng.

“Tử Lam , em có bận rộn gì không?” Là Lục Tử Thịnh gọi tới.

“Ân, đang làm việc!”

“Buổi trưa có thì giờ rãnh không? Cùng anh ăn một bữa cơm!” Lục Tử Thịnh nói.

Tử Lam suy nghĩ một chút, buổi trưa cũng không có gì chuyện, nên đồng ý, “được!”

“Vậy thì tốt, khi nào tan việc anh tới đón em!”

“Ân!”

Nói thêm vài câu ngắn ngủn trong điện thoại, Tử Lam tắt máy rồi vùi đầu vào công việc.

Trong nháy mắt, đã đến buổi trưa. Tử Lam thu thập xong bản vẽ thiết kế, cùng Cảnh Thần chào hỏi một tiếng, liền đi xuống dưới lầu rồi.

Tử Lam đang đi gần tới cửa, điện thoại di động lần nữa vang lên. “Này, học trưởng. . . . . .em đang đến cửa!” Tử Lam nói.

“Tử Lam, thật xin lỗi, trên đường có sự cố , anh có thể tới muộn mấy phút!” Lục Tử Thịnh ái náy

“A, không có việc gì!” Tử Lam hào phóng nói.

“Ân, em chờ anh một lát, xong anh lập tức tới liền!”

“ Được!”

Điện thoại cắt đứt, Tử Lam cũng đi tới cửa rồi. Bây giờ tan việc , trên đường có chút đông người. Tử Lam đứng ở trước cửa công ty, ngay vào lúc này, Mặc Thiếu Thiên dừng xe ở cửa. Nhìn thấy Tử Lam, hắn nhíu nhíu mày.

“ Cô đi đâu? ” Mặc Thiếu Thiên liếc nhìn Tử Lam hỏi, lúc này nàng không phải nên ở phòng ăn nhân viên ăn cơm sao? Tại sao lại ở chỗ này?

Tử Lam quay lại nhìn Mặc Thiếu Thiên nở nụ cười nhạt, ánh mắt cũng không nhìn hắn, “Đi ăn cơm!”

Ăn cơm? Chẳng lẽ không nên ở phòng ăn nhân viên ăn sao? Nhưng Mặc Thiếu Thiên lời nói còn chưa kịp hỏi ra lời, Trọng Nhược Tình lại xuất hiện.

“Thiếu Thiên. . . . . .” Nàng hô một tiếng, khi thấy bên cạnh là Tử Lam thì sắc mặt càng thay đổi, nhưng là cũng không nói gì, trực tiếp chạy tới , ngồi lên xe, dừng lại trên mặt của Mặc Thiếu Thiên hôn một cái.

Mặc Thiếu Thiên thất kinh sững sờ, nhưng không có nói gì.

Bởi vì trong lòng cũng có tính toán, Trọng Nhược Tình là làm cho Tử Lam nhìn.

Nhưng quá đáng tiếc chính là, Tử Lam nhưng lại chưa bao giờ cho nàng là đối thủ.

“Chúng ta đi nơi nào ăn cơm?” Trọng Nhược Tình cười hỏi.

“Tùy tiện!” Mặc Thiếu Thiên thủy chung đều là bộ ôn hoà một thái độ.

“Vậy chúng ta đi chỗ cũ đi!”

Mặc Thiếu Thiên gật đầu một cái, ánh mắt lại nhìn về phía đứng ở trên bậc thang Lâm Tử Lam, sau đó lòng không yên ứng phó, “Ân!”

Lúc này, Trọng Nhược Tình nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Tử Lam, “Lâm tiểu thư có muốn hay không cùng nhau đi à?” Nét mặt kia, hay là tại khoe khoang.

“Không cần, tôi đang chờ người!” Tử Lam nhàn nhạt nói, dáng vẻ lạnh nhạt, không xem nét mặt khoe khoan của Trọng Nhược Tình ra gì.

Vừa mới dứt lời, chỉ thấy xe của Lục Tử Thịnh dừng lại trước mặt của Tử Lam , Lục Tử Thịnh từ trên xe đi xuống, một thân chính chắn có nét dịu dàng của Erya, hào hoa phong nhã, đẹp trai trẻ trung mang theo phong độ của thân sĩ , hắn đi tới trước mặt Tử Lam, ôn hòa mà nói, ” Thật xin lỗi , để cho em chờ lâu!”

Tử Lam cười với hắn ” không có, em cũng là vừa tới!”

“Vậy chúng ta đi!”

“Ân!” Tử Lam cười cười, sau đó trực tiếp lên xe của Lục Tử Thịnh, cũng không nhìn sau lưng một cái.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam lên xe của Lục Tử Thịnh, sắc mặt rõ ràng quỷ dị, thâm trầm.

Trọng Nhược Tình cũng không ngờ người mà nàng hẹn lại là Lục Tử Thịnh, nhớ tới bọn họ lần đầu tiên lúc ăn cơm nhìn thấy tình cảnh , như vậy cũng tốt , chỉ cần Lâm Tử Lam không đáng giá để Mặc Thiếu Thiên xem trọng , nàng đến lúc đó nguyện ý tha cho ả ta một lần!

Nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Mặc Thiếu Thiên , bĩu môi khinh thường “ Lâm Tử Lam thật không đơn giản! ”

Mặc Thiếu Thiên nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Trọng Nhược Tình, Trọng Nhược Tình lại nói, “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm!”

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

Ưu nhã bên trong phòng ăn.

Lục Tử Thịnh nhìn Tử Lam, giúp nàng gắp thức ăn. “Ăn đi Tử Lam, ăn nhiều một chút, xem đi em gầy lắm đấy!” Lục Tử Thịnh dịu dàng nói.

Tử Lam cười cười, “Cám ơn học trưởng!” Sau đó dùng chiếc đũa gắp một chút, nhai kỹ nuốt chậm ăn.

Lục Tử Thịnh nhìn Tử Lam, ánh mắt tràn ngập dịu dàng và cưng chiều , nhưng vừa nghĩ tới mấy ngày trước tờ báo, hắn chân mày lại không khỏi nhíu lại. “Tử Lam. . . . . .” Lục Tử Thịnh có lời gì muốn nói, Nhưng mà lại là không biết làm sao mở miệng.

Tử lam nhìn Lục Tử Thịnh, mặc dù cùng Lục Tử Thịnh có mấy năm không có gặp, nhưng mà đối với với Lục Tử Thịnh tôn trọng vẫn phải có, dù sao lúc trước, nhà nàng khó khăn, Lục Tử Thịnh cũng rất giúp đở nàng.

“Học trưởng, anh có lời gì cứ nói thẳng đi!” Tử Lam hào phóng nói.

Lục Tử Thịnh suy nghĩ một chút, “Anh thấy được tờ báo, chuyện tình em với Mặc tổng, là thật sao?”

Tử Lam sững sờ, không ngờ Lục Tử Thịnh hỏi lại là chuyện này, nàng ngay sau đó lắc đầu một cái, “Không phải!”

Giọng nói, chắc chắn. Không khỏi, Lục Tử Thịnh chính là nguyện ý tin tưởng.

“Em chỉ là theo Mặc tổng đi tham gia một cuộc dạ vũ, không ngờ sẽ bị bon phóng viên viết linh tinh!” Tử Lam nhàn nhạt nói.

Lục Tử Thịnh cười cười , tâm tình dè dặt cũng hơi buông lỏng một chút, “Anh biết ngay là như vậy!”

“Hả? Cái gì?” Tử Lam có chút nghe không rõ.

Lục Tử Thịnh nhìn nàng,cười cười, “Không có gì!”

Tử Lam cũng không có hỏi nhiều. Ngay vào lúc này, điện thoại của Lục Tử Thịnh vang lên. Lục Tử Thịnh liếc mắt nhìn Tử Lam, sau đó nhận điện thoại. Là chỉ lấy thì thầm dạng.

” Này, Lục tổng. . . . . .”

“Thế nào?”

“ Anh đang ở đâu? Tôi đã ở phi trường rồi !”

“ Cậu đâu cần gọi tôi , tự mình trở về đi thôi, tôi bây giờ đang ở ăn cơm!” Nói xong Lục Tử Thịnh trực tiếp cúp điện thoại.

Nhưng trong cuộc điện thoại, Tử Lam nghe rất rỏ ràng.

“ Học trưởng, anh mới vừa về nước sao ? ” Tử Lam kinh ngạc hỏi.

Lục Tử Thịnh gật đầu một cái, cũng không có phủ nhận, “Ân!”

“Anh còn không có trở về?” Tử Lam lại hỏi.

“Ân!” Lục Tử Thịnh vẫn như cũ gật đầu một cái, hắn đang trên máy bay vô tình nhìn thấy tờ báo, cũng đã kiềm chế không được, máy bay vừa hạ cánh , hắn liền trực tiếp lái xe đến gặp nàng rồi, làm sao còn có thể nghĩ nhiều về bất cứ việc gì !

Tử Lam không có hỏi đầu đuôi nữa , cũng không biết vì sao, trong lòng thế nhưng dâng lên một cỗ cảm giác kỳ quái. Cũng không muốn hỏi nữa , nàng sợ nếu như cứ tiếp tục hỏi sẽ có kết quả làm nàng khó xử .

Lục Tử Thịnh cũng nhìn Tử Lam, cười cười, có một số việc, còn chưa tới thời điểm, một khi thời cơ chín muồi, hắn nhất định sẽ nắm chặt.

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

Ăn cơm xong, Lục Tử Thịnh đưa Tử Lam đi về, nàng nói muốn tự mình trở về , nhưng Lục Tử Thịnh kiên trì muốn đưa, Tử Lam cũng không có biện pháp, nên cùng đi về.

Trước khi xuống xe, Tử Lam nhìn Lục Tử Thịnh, “ Học trưởng, em lên làm việc, anh trở về nghỉ ngơi thật tốt đi!”

“Ân!” Lục Tử Thịnh gật đầu một cái.

Tử Lam xuống xe, muốn đi. Lục Tử Thịnh chợt gọi lại cô, “ Tử Lam! ”

“ Hả ? ” Tử Lam quay đầu lại.

Lục Tử Thịnh nhìn cô, hướng cô ngoắc ngoắc tay, Tử Lam nhíu mày một cái, nhưng cũng tiến tới rồi, “Thì sao, học trưởng?” Lông mi cong dày đen rậm nhìn xuống, xem ra xinh đẹp động lòng người .

Lục Tử Thịnh nhìn cô, trong lòng run động một hồi, nhưng vẫn là bị vẻ mặt đáng yêu của cô làm cho tức cười, bàn tay hắn tiến tới , đến tóc Tử Lam lấy xuống một lá cây khô, sau đó dùng một bộ cưng chìu giọng nói, “Xem em không chịu để ý gì hết ! ”

Tử Lam nhìn Lục Tử Thịnh trong tay cầm xuống một chiết lá , mỉm cười , nàng không chỉ xinh đẹp thậm chí lại có thêm mấy phần đáng yêu.

“Tốt lắm, nhanh đi đi làm đi!” Lục Tử Thịnh cưng chìu cười nói.

“Ân!” Tử Lam gật đầu một cái, “Vậy em di vào, học trưởng anh trở về nhớ nghỉ ngơi thật tốt!”

“Ân!” Lục Tử Thịnh gật đầu.

Tử Lam tươi cười, trực tiếp đi vào công ty đi.

Nhìn Tử Lam đi vào, Lục Tử Thịnh mới đi lên xe rời đi.

Mà đứng ở trên lầu Mặc Thiếu Thiên thấy một màn như vậy, cảm thấy chói mắt cực kỳ. Hắn đột nhiên kéo xuống rèm cửa sổ.

Ăn cơm thế nhưng hưng phấn vui vẽ ! Còn như vậy lưu luyến không rời, triền triền miên miên, vẫn còn ở trước mặt mọi người thân mật hôn! Hừ Hừ !

Rất dễ nhận thấy, một màn kia bị Mặc Thiếu Thiên đứng ở gốc độ này hắn chỉ thấy bọn họ đang hôn nhau ! Cho nên mới tức giận kéo rèm cửa sổ hả giận.

Ngây cả người, Mặc Thiếu Thiên chợt nhớ tới cái gì, sau đó phúc hắc cười , đôi mắt hắn chứa đựng âm mưu toan tính ….


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.