Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc

Chương 448: Phương thức ghen bất đồng với người khác



Cảm giác được Cảnh Thần dần dần thả lỏng, hơn nữa, cũng theo mình, trong lòng Trần Mặc không nói ra được kích động.

Từ lần hôm đó đến nay, lần đầu tiên cô không có cự tuyệt anh!

Trần Mặc thận trọng hôn cô, càng hôn càng sâu, thậm chí không thể bỏ cô vào trong lòng bàn tay để yêu thương.

Cảnh Thần cũng không có cự tuyệt, đầu có cảm giác đau, cảm giác nói không ra lời, cảm giác được người đàn ông bên người, cô rất muốn đẩy anh ra, thế nhưng lại cảm thấy an tâm, thỏa mái…

Lúc này, Trần Mặc hôn cô, lưu luyến không rời, tay nhẹ nhàng lướt nhẹ qua tóc cô, đôi mắt tràn ngập lo lắng, “Thế nào? Có thấy khá hơn chút nào không?” Anh hỏi.

Cảnh Thần nằm ở nơi đó, nghe được lời anh nói, từ từ mở mắt, nhìn Trần Mặc, lúc này mới hoảng hốt, nghĩ đến chuyện vừa cùng cô hôn môi, Cảnh Thần hối hận không thôi.

Cô nhìn anh, “Anh biết tôi là ai không?”

Trần Mặc nhíu mày, “Có ý gì?”

Cảnh Thần nhìn Trần Mặc, “Tôi là Lam Cảnh Thần, không phải Lăng Nhược vị hôn thê của anh!”

Nghe lời này, Trần Mặc biến sắc.

“Ý của em, anh coi em thành cô ấy?”

“Không phải sao? Trần Mặc, đừng quên, anh lập tức sẽ đính hôn, muốn chơi tình một đêm, anh đi tìm phụ nữ khác, sao lại trêu chọc tôi!” Cảnh Thần nhìn Trần Mặc rất tức giận nói.

Nghe những lời này, sắc mặt Trần Mặc càng đen hơn.

“Lam Cảnh Thần! ! !” Anh tức giận hét lên tên cô.

Cảnh Thần nằm ở nơi đó, khóe miệng nở nụ cười, “Hay là, anh chỉ thích chơi cùng tôi?” Nói xong, khóe miệng cô gợi lên một nụ cười châm chọc.

Nhìn dáng vẻ Cảnh Thần, Trần Mặc nhíu mày, lấy tay giữ cố định mặt của cô, “Em lập lại lần nữa!”

Nghe thế, Cảnh Thần nhìn anh, “Không phải sao, Trần Mặc, tôi hiện tại chẳng thích đùa với anh, Lam Cảnh Thần tôi dù xấu như thế nào, thì tôi cũng có một nguyên tắc, không chơi cùng người đã kết hôn, có bạn gái, vậy nên, cách xa tôi một chút!?”

Nghe Cảnh Thần nói, ánh mắt Trần Mặc thâm sâu nhìn cô, hai tay nắm lại.

“Đó là những lời thật lòng của em sao?” Trần Mặc nhìn cô một chữ một hỏi.

Nghe được lời của anh, khóe miệng Cảnh Thần gọi lên nụ cười, “Anh nghĩ rằng tôi đang đùa giỡn với anh sao? Trần Mặc, anh cũng đừng đánh giá cao mình, không nên dùng câu nói kia hạn chế tôi, tôi căn bản không quan tâm, hiện tại, cút nhanh về bên cạnh vị hôn thê của anh!” Cảnh Thần nhìn anh một chữ một nói.

Nhưng mà, ánh mắt Trần Mặc hung hăng nhìn chằm chằm cô, cuối cùng, tức giận đầu hàng, Trần Mặc đứng lên.

“Được, hiện tại anh chạy về bên cạnh cô ấy!” Nói xong, Trần Mặc xoay người đi.

“Phanh” một tiếng.

Cửa bị đóng lại.

Trong phòng, hoàn toàn yên tĩnh.

Cảnh Thần ngồi ở trên giường, nghe bốn phía đều yên lặng, ngực cảm thấy rất khó chịu.

Thật lâu, hành lang cũng không có âm thanh.

Anh đi.

Đi thật!

Nghĩ tới đây, Cảnh Thần không rõ cảm giác ủy khuất, khó chịu.

Nước mắt càng không chút kiêng kỵ rơi xuống.

Tại sao phải biến thành như vậy?

Vì sao?

Cảnh Thần càng nghĩ đầu càng đau nhức.

Vì vậy, cả người cô ngã xuống giường, cuộn chăn, ngay cả là tháng mười, thế nhưng cô lại cảm thấy rất lạnh rất lạnh…

Lâm Tử Lam vừa về đến nhà, đã bị Mặc Thiếu Thiên bắt lại.

Lâm Tử Lam nhìn anh, có chút buồn cười, “Anh làm gì?”

“Bỏ chồng của mình ở nhà, một mình đi quán bar, Lâm Tử Lam, em không cảm thấy thân phận bị hoán đổi sao?” Mặc Thiếu Thiên nhìn Lâm Tử Lam nói.

Nói lên cái này, Lâm Tử Lam nhíu mày, “Có sao? Em thấy vô cùng tốt!”

“Hơn nữa, bảo bối ở nhà cùng anh không phải sao? !” Lâm Tử Lam nói.

“Bảo bối được Mặc lão đón đi rồi!” Mặc Thiếu Thiên nói.

Từ khi Mặc lão tiếp nhận Hi Hi qua bên kia ở, hiện tại thỉnh thoảng đến đón Hi Hi đi, cho nên chỉ có anh ở nhà một mình!

Nghe thế, Lâm Tử Lam nhíu mày, “Vậy anh, ăn cơm chưa?”

“Em nói thử đi! ?” Mặc Thiếu Thiên nhìn Lâm Tử Lam một chữ một hỏi lại.

“Em làm sao biết!” Lâm Tử Lam nói.

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên nhìn Lâm Tử Lam, khóe miệng gợi lên một nụ cười âm trầm.

Nhìn anh cười, Lâm Tử Lam cảm giác được bất an, thông thường Mặc Thiếu Thiên cười như vậy, chứng minh, anh muốn bộc phát thú tính!

“Mặc Thiếu Thiên, anh nên thu hồi vẻ mặt hại nước hại dân của mình lại đi!” Lâm Tử Lam nói.

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên nhìn chằm chằm Lâm Tử Lam, “Lâm Tử Lam, bây giờ em dám cúp điện thoại của anh!” Mặc Thiếu Thiên nhìn Lâm Tử Lam một chữ một nói.

Anh có thể nhìn thời gian, từ lúc cô cúp điện thoại đến bây giờ, thật là năm phút!

Hoàn toàn không sai một phút một giây.

Nói lên cái này, Lâm Tử Lam nhíu mày, có chút chột dạ, “Tín hiệu ở đó không tốt lắm!”

“Phải không?”

Lâm Tử Lam nghiêm trang gật đầu, “Đúng vậy!”

Mặc Thiếu Thiên nhìn chằm chằm Lâm Tử Lam, khóe miệng cười càng thêm thâm trầm.

“Xem ra, nên cho em một chút dạy dỗ!” Nói xong, Lâm Tử Lam còn không có phản ứng kịp, Mặc Thiếu Thiên trực tiếp ngồi xuống bế Lâm Tử Lam lên.

“Này, anh làm gì! ?” Lâm Tử Lam cả kinh, sợ đến mức vươn tay lên ôm lấy Mặc Thiếu Thiên.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Lâm Tử Lam, “Không ăn cơm, đương nhiên giờ phải ăn em rồi!”

Lâm Tử Lam, “…”

“Mặc Thiếu Thiên, cẩn thận dung túng quá độ!” Lâm Tử Lam nhìn anh nói.

Nghe thế, khóe miệng Mặc Thiếu Thiên gợi lên một cái cười chắc chắc, “Cái này em không cần phải lo lắng, lần sau chỉ cần một lần em về trễ, anh sẽ ăn em một lần!” Nói xong, Mặc Thiếu Thiên ôm Lâm Tử Lam vào phòng.

Bên trong gian phòng.

Mặc Thiếu Thiên đặt Lâm Tử Lam lên giường, bắt đầu kế hoạch trừng phạt của mình.

Lấy danh nghĩa là trừng phạt nhưng thật ra là thỏa mãn chính mình mà thôi!

Lúc này, Lâm Tử Lam nằm ở trên giường, bị Mặc Thiếu Thiên đè lên, “Được rồi được rồi, không nên náo loạn!” Lâm Tử Lam nói.

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên ngẩng đầu nhìn cô, “Anh với em người nào náo loạn? Anh muốn trừng phạt em là thật!?”

“Thế nhưng, anh cũng phải chờ em nói hết đã chứ!” Lâm Tử Lam nói.

“Anh không muốn nghe!” Mặc Thiếu Thiên nói, một lòng muốn ăn Lâm Tử Lam.

“Em nhận sai, em nhận sai có được hay không……?”Lâm Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên nói, lập tức giơ tay đầu hàng.

Nghe thế, Mặc Thiếu Thiên sửng sốt một chút, ngước mắt nhìn Lâm Tử Lam, khó có được cô nhận sai !

Nghiêm phạt, so với Lâm Tử Lam nhận sai giản đơn hơn nhiều!

Mặc Thiếu Thiên làm sao sẽ không quý trọng cơ hội này!

Nghĩ tới đây, Mặc Thiếu Thiên nhíu mày, “Em đã nhận lỗi, anh tạm ngừng trừng phạt, nhưng lát nữa sẽ trừng phạt!”

Lâm Tử Lam nằm ở trên giường, nghe Mặc Thiếu Thiên nói, coi như là giảm bớt lo lắng.

Lâm Tử Lam cũng gật đầu.

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên tiến tới, trực tiếp nằm ở bên người Tử Lam, “Nói đi, có chuyện gì muốn nói với anh!”

Lâm Tử Lam gật đầu, quả thực, chuyện gì cũng không gạt được anh.

“Chuyện gì, nói đi!”

Lúc này, Lâm Tử Lam suy nghĩ một chút, đem chuyện tối hôm nay, đều nói cho Mặc Thiếu Thiên.

Nghe cái này, Mặc Thiếu Thiên nhíu mày, lập tức, khóe miệng gợi một nụ cười cười, anh nhìn Lâm Tử Lam, “Em nói giữa bọn họ có thể xảy ra chuyện gì?”

Nghe thế, Lâm Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, “Chuyện gì?”

“Tỷ như, bọn họ đã từng lên giường!” Mặc Thiếu Thiên nói.

Lâm Tử Lam, “…”

Lâm Tử Lam đặc biệt không nói gì, “Đầu của anh chỉ có mấy thứ đó thôi sao?”

Nghe được câu này, Mặc Thiếu Thiên không có tức giận, trái lại nhíu mày nhìn cô, “Em không thể giải thích được đàn ông, từ kinh nghiệm nhiều năm của anh, giữa bọn họ chắc chắn đã xảy ra chuyện này!”Mặc Thiếu Thiên nói.

Lâm Tử Lam, “…”

Căn cứ vào kinh nghiệm nhiều năm của anh.

“Xem ra, kinh nghiệm của Mặc tổng thực sự phong phú!” Lâm Tử Lam nhịn không được châm chọc.

Nghe thế, Mặc Thiếu Thiên lập tức nghiêng đầu qua chỗ khác nhìn Lâm Tử Lam, “Thế nào? Ghen tị?”

“Em không có ăn giấm!” Lâm Tử Lam nói.

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên lập tức xoay người nằm trên người LâmTử Lam, “Vừa nói sai, kỳ thực, anh không có kinh nghiệm gì, anh rất ngây thơ!” Mặc Thiếu Thiên nói.

Lâm Tử Lam, “…”

Mặc Thiếu Thiên, anh còn có thể mặt dày đến thế sao?

Lúc này, Lâm Tử Lam nhìn anh, nhịn không được mở miệng, “Mặc Thiếu Thiên, anh nên tích đức đi? Nói mình tinh khiết, sẽ làm cho những cô gái ở thành phố A làm sao mà chịu được!?” Lâm Tử Lam nhìn anh hỏi.

Nghe thế, Mặc Thiếu Thiên cau mày, “Bọn họ làm sao chịu nổi, với anh chẳng có quan hệ! ?”

Lâm Tử Lam, “…”

“Anh có thể bớt vô sỉ được không!” Lâm Tử Lam nhịn không được nói.

Nghe được câu này, Mặc Thiếu Thiên nhìn cô, khóe miệng gợi lên một nụ cười, “Lâm tiểu thư, anh đăc biệt muốn xem bộ dạng ghen tuông của em, thực sự là không giống người bình thường!”

Lâm Tử Lam cũng nhìn anh, bất đắc dĩ lắc đầu, “Vậy thì thật là đáng tiếc, đời này em không thích ăn chua!”

“Phải không?”

“Dạ!”

“Em xác định! ?”

“Đương nhiên!” Lâm Tử Lam nói.

Lúc này, khóe miệng Mặc Thiếu Thiên gợi lên một nụ cười, “Lâm tiểu thư, em nói lời này, có thật không, không hối hận chứ! ?”

“Đương nhiên không…”

Nói đến đây, Lâm Tử Lam nhìn ánh mắt của Mặc Thiếu Thiên, trong nháy mắt hiểu được Mặc Thiếu Thiên nói cái gì .

Lúc này, tay Mặc Thiếu Thiên đã bắt đầu ở trên người Lâm Tử Lam làm càn, “Đã như vậy, xem ra, thực sự anh phải cố gắng thu phục em một chút…. …”

“Mặc Thiếu Thiên, anh vô sỉ!” Lâm Tử Lam nói.

“NONONO, Lâm tiểu thư, không nên phản bác lời của mình!” Nói xong, Mặc Thiếu Thiên bắt đầu cởi bỏ y phục Lâm Tử Lam.

Nhìn cử động Mặc Thiếu Thiên, Lâm Tử Lam có chút dở khóc dở cười, vội vã ngăn cản anh, “Mặc Thiếu Thiên, em chưa nói chuyện chính!”

Mặc Thiếu Thiên nhìn Lâm Tử Lam, “Anh cũng sẽ nói chuyện chính với em, anh muốn tặng quà cho em, không biết lúc nào có tin tức, trước khi chưa có tin tức, anh nhất định sẽ cố gắng……” Nói xong, Mặc Thiếu Thiên lập tức ngăn chặn miệng Lâm Tử Lam, mặc kệ cô kháng nghị thế nào.

Những lời của cô, nuốt xuống hết.

Bên trong gian phòng, một đêm triền miên…


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.