Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc

Chương 401: Lâm Tử Lam giả bộ không giống sao?



Hi Hi đang làm một phần bữa sáng khác, biết cha ở lại, Hi Hi vội vàng làm thêm một phần.

“Cha, có thể ăn điểm tâm !” Hi Hi nhìn Mặc Thiếu Thiên đi ra, lập tức hô một tiếng.

Mặc Thiếu Thiên nhìn trực tiếp đi tới, thật lâu không có nhìn thấy Hi Hi vui vẻ ở phòng bếp nấu cơm như vậy, nhìn thấy cảnh tượng này, Mặc Thiếu Thiên lại có cảm giác trở lại lúc trước.

Mặc Thiếu Thiên đi qua, trực tiếp ngồi trên ghế, nhìn bữa sáng phong phú trước mặt, trong lòng nói không nên lời thỏa mãn, “Cám ơn bảo bối!” khó có được Mặc Thiếu Thiên khách khí như thế.

Hi Hi nhìn Mặc Thiếu Thiên, “Cha, xem ra tâm tình không tệ!” Hi Hi cười nói.

Nghe được lời Hi Hi nói, Mặc Thiếu Thiên nhíu mày, “Không tệ!” Mặc Thiếu Thiên nói.

Ngày hôm qua ôm Lâm Tử Lam ngủ cả đêm, tuy rằng cái gì cũng không có làm, nhưng là cũng thật thỏa mãn .

Ngay cả Mặc Thiếu Thiên không có phát hiện, chính mình một người không ngừng thỏa mãn lại thành người dễ dàng thỏa mãn như vậy!

Lúc này, Hi Hi bưng bữa sáng tới bữa, Mặc Thiếu Thiên trực tiếp bắt đầu ăn, Hi Hi nhíu mày, nhìn Mặc Thiếu Thiên, “Cha, người chưa rửa mặt?”

Mặc Thiếu Thiên sững sờ, lập tức nhíu mày, “Không có!”

Hi Hi, “. . . . . .”

Hi Hi trực tiếp ột cái nhìn xem thường, lúc này, Mặc Thiếu Thiên cũng cười, “Con chưa từng nghe qua sao, không sạch sẽ, ăn không bệnh, nào có công việc bề bộn như vậy!”

Hi Hi, “. . . . . .”

Được rồi.

Này tuyệt đối là phong cách của cha!

Hi Hi cũng không nói cái gì, lúc này, Lâm Tử Lam đơn giản rửa mặt một chút, bước lại đây.

“Mẹ, ăn điểm tâm !” Hi Hi cười nói.

Lâm Tử Lam cười cười, trực tiếp đi qua, ngồi ở vị trí bắt đầu ăn.

Tất cả, giống như là quán tính, Lâm Tử Lam cũng ngồi ở vị trí lúc trước, cái vị trí kia, trên cơ bản Lâm Tử Lam không hề động qua, vẫn là ngồi ở chỗ kia, mà hiện tại, cũng là như thế.

Hi Hi sửng sốt.

Chẳng lẽ không có trí nhớ, thói quen cuộc sống cũng sẽ không thay đổi sao?

Nghĩ nghĩ, Hi Hi cũng không có nghĩ ra đáp án, cũng không có suy nghĩ nhiều, cũng ngồi xuống ăn.

“Đúng rồi, con lâu như vậy không đi trường học, trường học bên kia không có vấn đề sao! ?” Lâm Tử Lam nhìn Hi Hi hỏi.

Nói đến cái này, Hi Hi chau mày, vừa ăn vừa nói, “Không có việc gì, Lão sư đã thành thói quen . . . . . .”

Lâm Tử Lam, “. . . . . .”

Trên thế giới mẫu thân nghe được mấy lời này, có mấy ai có thể bình tĩnh như Lâm Tử Lam!

Lão sư cũng đã quen rồi, Hi Hi cái này cũng thành thói quen!

Mặc Thiếu Thiên còn lại việc không liên quan đến mình ăn này nọ, chuyện này, anh đã sớm biết, cũng đã thành thói quen.

Đối với Hi Hi ba ngày hai ngày không đi trường học, anh đều bình tĩnh không thôi.

Lâm Tử Lam nhìn Hi Hi, nghĩ nghĩ, mở miệng, “Mặc kệ con nhiều thông minh, cũng nhất định phải học tập tốt!” Lâm Tử Lam nhìn Hi Hi nói.

Hi Hi ngồi ở chỗ kia, nghe được lời Lâm Tử Lam nói, nhớ tới lúc trước Lâm Tử Lam giáo dục bé như vậy, bé, Hi Hi cũng không có một chút không vui, ngược lại rất vui vẻ, Hi Hi liên tục gật đầu, “Con đã biết!”

“Lần này là ngoại lệ, là vì đi tìm mẹ, về sau sẽ không !” Hi Hi nói.

Nghe nói như thế, khóe miệng Lâm Tử Lam vừa lòng ngoéo một cái, “Ừ!”

Vì thế, ba người ăn bữa sáng.

Mặc Thiếu Thiên ăn rất nhanh, thời điểm ăn được một nửa, di động bỗng nhiên vang lên.

Thời điểm nhìn thấy điện thoại vang lên, Mặc Thiếu Thiên trực tiếp nhận.

“Alo . . . . . .”

“Mặc tổng, đã điều tra được !” Điện thoại là Mạc Lương gọi tới, nghe lời Mạc Lương nói, động tác ăn cái gì của Mặc Thiếu Thiên ngẩn ra, sắc mặt cũng thâm trầm.

Buông gì đó trong tay, Mặc Thiếu Thiên mở miệng, “Lập tức in ra rồi để ở phòng làm việc của tôi, tôi lập tức đến!”

“Dạ!”

Cúp điện thoại, Mặc Thiếu Thiên trực tiếp thu hồi di động.

Quá trình này, Hi Hi cùng Lâm Tử Lam không chút để ý, đang ăn điểm tâm, nhưng là đều có thể cảm giác được cảm xúc Mặc Thiếu Thiên biến hóa.

Sau khi cúp điện thoại, Mặc Thiếu Thiên liếc mắt nhìn Lâm Tử Lam một cái, sau đó mở miệng, “Công ty có chút việc phải xử lý, anh phải đi!”

“Cha, trên đường cẩn thận!” Hi Hi nói.

Mặc Thiếu Thiên gật đầu, lúc này, anh nhìn về phía Lâm Tử Lam, nghĩ nghĩ mở miệng, “Em trước tiên ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, nếu muốn trở lại công ty, nói với anh một tiếng!” Mặc Thiếu Thiên nói.

Lâm Tử Lam nghĩ nghĩ, gật gật đầu.

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên chợt nhớ tới cái gì, đi về phía phòng khách, từ trên bàn cầm lên một cái hộp, đi qua đưa cho Lâm Tử Lam.

“Cái này cho em, số điện thoại di động cũng là số lúc trước, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh!” Mặc Thiếu Thiên nói.

Nhìn Mặc Thiếu Thiên đưa điện thoại mới, Lâm Tử Lam không thể không nói, anh rất cẩn thận, cái này cũng đã nghĩ tới!

Lâm Tử Lam cũng không khách khí, trực tiếp nhận, “Tôi đã biết!”

Nhìn Lâm Tử Lam, Mặc Thiếu Thiên cười cười, sau đó nhìn về phía Hi Hi, “Sau khi tan học, không có việc gì con liền trở về cùng mẹ!”

“Con biết!” Hi Hi nói.

Mặc Thiếu Thiên cười cười, xoay người rời đi.

Cửa đóng lại , Hi Hi nở nụ cười, “Mẹ, di động rất được, còn giống như là kiểu dáng mới nhất!”Hi Hi nói.

Lâm Tử Lam nhìn di động, cũng hiểu được không tệ, màu trắng, thật thích hợp với cô.

“Đúng vậy, rất được!” Lâm Tử Lam cũng nói.

Hi Hi nhìn Lâm Tử Lam cười, mỗi ngày đều cười hại nước hại dân như vậy.

Lâm Tử Lam nhìn bé, “Được rồi, đừng cười, thu hồi nụ cười hại nước hại dân đó đi, ăn nhanh rồi còn đi trường học thôi!”

Hi Hi gật gật đầu, sau đó ăn nhanh điểm tâm, sau khi ăn xong, cũng thu thập một chút, quay về trường học.

“Mẹ, con đi học!” Hi Hi kêu.

“Tốt, trên đường cẩn thận!” Lâm Tử Lam nói.

Hi Hi gật đầu, nét mặt biểu lộ hạnh phúc, xoay người rời đi.

Hi Hi cũng đi rồi, Mặc Thiếu Thiên cũng đã đi rồi, một mình Lâm Tử Lam ở nhà, cũng bỗng nhiên có cảm giác nhàn rỗi.

Thật ra, cô vốn là người không chịu ngồi yên, nhưng giờ khắc này, cô cũng không biết nên làm gì.

Ngồi ở trên sô pha, mở TV ra, một bên xem tivi, một để ý thời gian, lúc này, nhìn thấy máy tính bảng để trên bàn, Lâm Tử Lam suy nghĩ một chút, lấy lại nhìn.

Thời điểm mở máy tính bảng ra, Lâm Tử Lam sửng sốt một chút, bởi vì ảnh chụp trên máy tính bảng, dĩ nhiên là cô cùng Mặc Thiếu Thiên còn có Hi Hi chụp chung.

Hơn nữa cười vô cùng vui vẻ, xem vị trí bên trong, chính là ở trong nhà bọn họ, hơn nữa, cũng chính là vị trí ở sô pha này.

Nhìn trên ảnh chụp, Mặc Thiếu Thiên rất ngầu, cô cười nhàn nhạt, mà Hi Hi cười vô cùng đáng yêu.

Một màn này thoạt nhìn vô cùng ấm áp cùng hạnh phúc.

Lâm Tử Lam nhìn như vậy, khóe miệng cũng không khỏi gợi lên, chỉ là chất lượng góc độ ảnh chụp, đều đặc biệt tốt, cứ nhìn như vậy, có thể tưởng tượng đến thời điểm lúc đó bọn họ chụp ảnh, vui vẻ cỡ nào.

Lâm Tử Lam nhìn một hồi, tình thần mới phục hồi lại.

Sau đó đó cảm giác thấy đặc biệt kì quái,không nghĩ tới người như Mặc Thiếu Thiên, thế nhưng sẽ phối hợp chụp ảnh!

Suy nghĩ, Lâm Tử Lam một mình cười, sau đó mở phần trò chơi .

Lâm Tử Lam mở Wiebo*, sau khi mở Wiebo ra, đăng nhập trạng thái,dĩ nhiên là không có mật khẩu, dù sao, cô cũng quên mật khẩu, cũng may cô cũng không phải nghĩ mật khẩu!

(* giống như facebook của chúng ta)

Lâm Tử Lam nhìn Wiebo, ảnh chụp chính mình, cô rất ít vào Wiebi, đại bộ phận là đăng một số triết lí trong cuộc sống, sau đó là viết một số tâm tình của chính mình, đều rất bình thường, nhưng kinh ngạc là, fan của cô số lượng rất nhiều.

Thế nhưng tới hơn hai trăm nghìn người !

Cô hẳn là không có lực hấp dẫn lớn như vậy, kết quả, Lâm Tử Lam lật xem Wiebo, thậm chí có một cái là trạng thái mới gần đây của cô, Lâm Tử Lam mở ra nhìn xem, không nghĩ tới là Mặc Thiếu Thiên.

Thế nhưng phía trên còn kèm theo ảnh chụp, là chụp buổi tối, một hình trái tim to như vậy, còn có một nữ nhân mặc váy, tóc dài xõa vai, ngồi dưới đất, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp, ngay cả nhìn một bên, Lâm Tử Lam cũng có thể liếc mắt một cái nhìn ra, còn có nhẫn ở trên tay, ba cái ảnh chụp, đều rất giống nhau, sau đó có một câu, “Tất cả, đều ở đây vào ngày hôm nay!”

Nếu cô không có đoán sai, ảnh chụp kia là thời điểm Mặc Thiếu Thiên cầu hôn cô!

Lâm Tử Lam có loại cảm giác đặc biệt mãnh liệt, cô rất muốn nhớ lại ngày đó, nhưng thế nào cũng nhớ không ra, quả tim nhéo chặt hết sức.

Cô không biết, mình rốt cuộc sai lầm bao nhiêu chuyện, nhưng nhìn tất cả, cô không thể không thừa nhận, cô cùng Mặc Thiếu Thiên từng yêu nhau !

Hơn nữa, rất hạnh phúc!

Nghĩ đến đây, thế nhưng trong lòng Lâm Tử Lam cảm thấy trống trơn, cô rất muốn nhớ lại, nhưng mà, trong đầu trống rỗng, căn bản cái gì cũng không có.

Lúc này, Lâm Tử Lam tiếp tục nhìn Wiebo, nhưng mà, cô thế này mới phát hiện, mình sở dĩ fan nhiều như vậy, đều là bởi vì Mặc Thiếu Thiên, hơn nữa, Mặc Thiếu Thiên chia sẻ bài của cô thậm chí có hơn mười vạn bình luận, chia sẻ cũng có mấy vạn!

Lâm Tử Lam đánh mở lick Mặc Thiếu Thiên, mới phát hiện càng khoa trương, wiebo anh fan thế nhưng cao tới vài trăm vạn!

So sánh với mình, Lâm Tử Lam cảm thấy chính mình rất ảm đạm .

Không nghĩ tới Mặc Thiếu Thiên thậm chí có uy lực lớn như vậy.

Lại nhìn wiebo Mặc Thiếu Thiên, đều là mỹ nữ, còn có tất cả ảnh chụp của anh cùng tin tức.

Nhìn thấy, Mặc Thiếu Thiên lực ảnh hưởng vẫn phải có.

Thế nhưng kéo wiebo chính mình cũng dài được như vậy, nhắn lại cũng rất nhiều, mặc dù có mắng , nhưng là càng nhiều là hâm mộ cùng chúc phúc.

Lâm Tử Lam nhìn, khóe miệng không khỏi gợi lên, nhìn được ra, Mặc Thiếu Thiên đăng những thứ này, không biết bao nhiêu cô nương ở A thị vỡ mộng…….. .

Nhìn những cái đó, khóe miệng Lâm Tử Lam vẫn nở nụ cười, đúng lúc này, điện thoại của cô vang lên.

Là Mặc Thiếu Thiên cài cho cô, tiếng chuông nghe cũng rất êm tai, Lâm Tử Lam cầm lấy di động, mở ra, cũng phát hiện, Mặc Thiếu Thiên cũng lưu lại danh bạ cho cô.

Mà gọi điện thoại tới cũng là một người tên là Cảnh Thần.

Nói vậy người gọi điện thoại tới hẳn là có quan hệ không tệ với cô.

Lâm Tử Lam nghĩ nghĩ, nhấn phím nghe.

“Lâm Tử Lam!” Vừa chuyển được, thanh âm của Cảnh Thần từ bên trong truyền tới.

“Ừ, là tôi!” Lâm Tử Lam nói.

“Cậu thật sự không chết! ?” Trong điện thoại, Cảnh Thần kinh ngạc hỏi.

Lâm Tử Lam xấu hổ một chút, sau đó gật gật đầu, “Ừ, thực may mắn , không chết!”

“Thật là thật tốt quá, hôm nay nhìn thấy Mặc tổng vui vẻ như vậy, tớ nghĩ có chuyện gì, sau đó gọi điện thoại hỏi Hi Hi, mới biết được cậu đã trở lại!” Cảnh Thần đặc biệt hưng phấn nói.

Lâm Tử Lam nghe, cảm giác ra, Cảnh Thần cao hứng là tự đáy lòng, cũng thực quan tâm cô.

Hơn nữa, cô ấy nói là theo Hi Hi bên kia lấy được tin tức, như vậy xem ra, quan hệ của bọn họ hẳn là tốt lắm, bằng không Hi Hi cũng sẽ không nói cho cô ấy, tin tức cô trở về!

Tuy rằng không nhớ người gọi điện thoại tới là ai, nhưng là Lâm Tử Lam có thể cảm giác được, các cô lúc trước quan hệ không tệ.

Lúc này, Lâm Tử Lam còn chưa có mở miệng, Cảnh Thần lại mở miệng, “Nếu không có việc gì, cậu cũng không biết gọi điện thoại cho tớ sao! !”

Lâm Tử Lam, “. . . . . .”

Quả nhiên cô gái ấy, cảm xúc biến hóa cũng quá nhanh .

Lâm Tử Lam nghĩ nghĩ, “Thật xin lỗi, bởi vì tôi luôn ở Pháp, hơn nữa xảy ra chút chuyện, cho nên, rất nhiều chuyện không có rõ ràng!” Lâm Tử Lam nói.

Nói đến cái này, Cảnh Thần lặng đi một chút, giống như trách cứ chính mình vừa rồi đường đột, nếu Lâm Tử Lam thật sự không có việc gì, sớm đã thông báo cho Mặc Thiếu Thiên cùng Hi Hi, làm gì chờ đến ba tháng!

Nghĩ đến đây, thế nhưng mở miệng, “Thật xin lỗi, Lâm Tử Lam. . . . . . là tớ quá lo lắng cho cậu!” Cảnh Thần nói.

Nghe thế cái, Lâm Tử Lam cười cười, “Không có việc gì, cậu vừa nói như vậy , tớ còn không có quen !”

Nói đến cái này, Cảnh Thần ở trong điện thoại cười một tiếng, “Đúng rồi, cậu chừng nào thì trở về đi làm, không có cậu ở đây, không khí toàn bộ công ty đều trầm lặng!” Cảnh Thần ở trong điện thoại nói.

Nghe lời này, Lâm Tử Lam cười cười, “Đến công ty, có lẽ là vài hôm nữa!” Lâm Tử Lam nói.

Cô cũng cần điều chỉnh một chút, nhớ tới cái gì, giống như là càng muốn nhớ tới, càng không nhớ ra!

“Có muốn hay không tớ đi qua nhà cậu!? Tớ có thật nhiều chuyện muốn nói với cậu!” Cảnh Thần nói.

Nói lên điều này, Lâm Tử Lam nhíu mày, dù sao ở nhà một mình cũng thực nhàm chán, liền lên tiếng, “Tốt, cậu tới đây!”

“Được, tớ lập tức đi xin phép!” Cảnh Thần nói.

Lâm Tử Lam, “. . . . . .”

“Cậu hiện tại muốn tới đây! ?” Lâm Tử Lam hỏi.

“Đúng vậy!” Cảnh Thần đương nhiên lên tiếng.

“Cậu không cần làm việc sao?” Lâm Tử Lam hỏi.

“Xin phép là tốt rồi, hơn nữa, tớ đi cùng cậu, Mặc tổng tuyệt đối sẽ đồng ý, hơn nữa, cũng sẽ không trừ tiền lương !” Cảnh Thần nói.

Lâm Tử Lam, “. . . . . .”

Cô ở trong lòng mặc niệm, thực xin lỗi Mặc Thiếu Thiên!

“Tốt lắm, cậu chờ tớ, tớ lập tức sẽ qua!”Cảnh Thần nói.

“Được!” Lâm Tử Lam cũng đành phải lên tiếng, sau đó cúp điện thoại.

Nghĩ lời Cảnh Thần mới vừa nói, cô cảm thấy buồn cười, bất quá, cũng không còn nghĩ nhiều, tiếp tục xem wiebo, xem tin tức.

Bất tri bất giác thời gian rất nhanh trôi qua nửa giờ, thời điểm Lâm Tử Lam đang xem, chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

Lâm Tử Lam ngẩn người, giống như đã sớm quên chuyện Cảnh Thần muốn tới, đứng dậy đi mở cửa.

Nhưng mà nhìn tới nữ nhân đứng ở cửa thì Lâm Tử Lam mới chợt nhớ tới đến.

“Lâm Tử Lam!” Cảnh Thần đứng ở cửa, khóe miệng mím môi cười kêu một tiếng.

Lâm Tử Lam đứng ở nơi đó, tuy rằng quên, nhưng là nếu cô không có đoán sai, thanh âm nghe không có sai, cô ấy hẳn là chính là Cảnh Thần.

Lâm Tử Lam cười, “Cảnh Thần!” cô tự nhiên kêu một tiếng, mặc cho ai cũng nhìn không ra, cô là mất trí nhớ !

“Vào đi!” Lâm Tử Lam cười nói.

Vì thế, Cảnh Thần đi tới.

Đây không phải là lần đầu tiên tới nhà Lâm Tử Lam, cho nên, cô vẫn tương đối quen thuộc .

Đi vào, bay thẳng đến sô pha bên kia.

“Cậu uống cái gì! ?” Lâm Tử Lam hỏi.

“Tùy tiện cũng được !” Cảnh Thần nói, không thể khách khí.

Vì thế, Lâm Tử Lam tới phòng bếp lấy mấy ly nước trái cây, cũng đều là Hi Hi mới làm .

Cô bưng hai ly đi ra, vừa ngồi vào sô pha, Cảnh Thần trực tiếp nhìn Lâm Tử Lam nói.

“Cậu mất trí nhớ ! ?” Cảnh Thần trực tiếp hỏi.

Lâm Tử Lam sửng sốt, cô biểu hiện rõ ràng như vậy sao?

Lâm Tử Lam đem nước trái cây để trên bàn, nhìn Cảnh Thần, “Tớ giả bộ không giống sao?”

“Không phải, là Mặc tổng nói cho tớ biết !” Cảnh Thần nói.

Cô đi xin phép, Mặc Thiếu Thiên biết lúc trước quan hệ Cảnh Thần cùng Lâm Tử Lam cũng không tệ, cho nên sẽ đồng ý, hơn nữa nói cho cô biết, Lâm Tử Lam không nhớ chuyện lúc trước.

Nghe thế cái, Lâm Tử Lam mới gật gật đầu, “Ừ, xảy ra chút chuyện, đầu bị ảnh hưởng, cho nên không nhớ được !” Lâm Tử Lam nói.

“Ngay cả tớ là ai cậu cũng không nhớ rõ sao!?” Cảnh Thần nhìn Lâm Tử Lam hỏi, có chút khẩn trương, giống như có chút không dám tin tưởng.

Lâm Tử Lam nhìn Cảnh Thần, gật gật đầu.

Cảnh Thần còn đang suy nghĩ, thời điểm mở cửa vừa rồi, cô nhìn dáng vẻ Lâm Tử Lam,một chút cũng không giống mất trí nhớ , nhưng là nhìn cô gật đầu như vậy, cô mới không thể không tin.

Cảnh Thần rất muốn bới đầu Lâm Tử Lam ra nhìn một cái, nhưng là lại sợ thương tổn đến cô, thế này mới từ bỏ.

“Từ Từ? Cậu còn nhớ không ?” Cảnh Thần hỏi.

Lâm Tử Lam lại lắc đầu, Hi Hi cùng Mặc Thiếu Thiên còn không nhớ được, cô còn có thể nhớ rõ ai!?

Nhìn Lâm Tử Lam lắc đầu, Cảnh Thần ột cái đánh giá, “Nếu Từ Từ biết, tớ cảm thấy, cô ấy nhất định sẽ lột cậu!”

Xem bộ dáng Cảnh Thần, giống như , quan hệ ba người bọn họ cũng không tệ lắm, nhưng là cô thật sự không hề có ấn tượng.

“Nếu lột tớ có thể nhớ ra được, tớ liền lột!”Lâm Tử Lam cười nói.

Nghe nói như thế, Cảnh Thần không khỏi bật cười, tuy rằng không có trí nhớ, tính cách vẫn là như thế, không có thay đổi.

“Từ Từ với cậu quen biết từ nhỏ, cậu hiện tại không nhớ rõ cậu ấy, cậu nói cậu ấy có thể hay không lột cậu!” Cảnh Thần hỏi.

Nói đến Từ Từ, cô cùng Từ Từ cũng thật lâu không gặp.

Từ sau khi Lâm Tử Lam gặp chuyện không may, cô cùng Từ Từ cũng chỉ là ở trên mạng hàn nguyên vài câu, không có gặp mặt.

Nghe được lời Cảnh Thần nói, Lâm Tử Lam mới biết được, cô quên đi bao nhiêu người quan trọng.

Nghĩ nghĩ, Lâm Tử Lam mở miệng, “Tớ muốn cố gắng khôi phục trí nhớ, đừng nói cho cậu ấy!”

Nhìn dáng vẻ Lâm Tử Lam, Cảnh Thần không khỏi bật cười.

Hiện tại Lâm Tử Lam, càng thêm hài hước!

“Cái này cũng muốn trông coi, cậu không quản được miệng của tớ!” Cảnh Thần cười nói.

Lâm Tử Lam trở về, Từ Từ nhất định cũng rất vui vẻ.

Biết Lâm Tử Lam gặp chuyện không may, cô cùng Từ Từ cũng không tốt, nhất là nhìn thấy bộ dáng Mặc Thiếu Thiên cùng Hi Hi, bọn họ đều khó chịu phát ra từ nội tâm, mà hiện tại, Lâm Tử Lam còn sống, đây đương nhiên là chuyện đáng vui mừng.

“Tớ sẽ chịu đòn nhận tội !” Lâm Tử Lam nói.

Cảnh Thần ha ha nở nụ cười.

Hai người đến quá trưa đều ở trong nhà nói nhỏ nói to, thật lâu không có nhìn thấy Lâm Tử Lam, mặc kệ cô có nhớ rõ chuyện lúc trước hay không, Cảnh Thần đều cùng cô nói.

Mà Lâm Tử Lam cũng phải hỏi Cảnh Thần một chút chuyện của chính mình trước kia, cùng Cảnh Thần nói chuyện phiếm, cô cảm giác thực nhẹ nhàng, có loại cảm giác giống như đã từng quen biết.

Vì vậy hai người tán gẫu như vậy, mãi không hết chuyện………………

Mà công ty bên kia.

Sau khi Mặc Thiếu Thiên tới công ty, liền nhìn thấy văn kiện để trên bàn, trực tiếp mở ra xem, nhìn đến những thông tin trên văn kiện thì con ngươi Mặc Thiếu Thiên càng ngày càng mờ.

Đúng lúc này, Mạc Lương đi đến, lễ phép gõ cửa sau đó trực tiếp đi vào.

“Mặc tổng!”

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên ngước mắt nhìn Mạc Lương, lúc này, Mạc Lương mở miệng, “Văn kiện tôi đã để trên bàn của ngài!”

“Tôi đã nhìn thấy !” Mặc Thiếu Thiên nói.

Đang nhìn đến bên trong thì sắc mặt của anh cũng rất khó coi.

Mạc Lương nhìn Mặc Thiếu Thiên, giống như, đã hiểu có chuyện gì, nhìn bên trong tư liệu anh cũng hiểu biết một chút!

Nghĩ nghĩ, Mạc Lương mở miệng, “Mặc tổng, có cái gì cần hỗ trợ không ?” Mạc Lương hỏi.

Mặc Thiếu Thiên đứng ở nơi đó, nghĩ đến tư liệu, quả thật, nếu như anh nghĩ, nếu con chip, làm ất trí nhớ, nhưng là, cũng không dám chắc, nhất định phải chụp X quang não bộ mới có thể rõ ràng!

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên ngước mắt, nhìn Mạc Lương, “Giúp tôi nghĩ biện pháp, mời bác sĩ có uy tín nhất tới A thị!”

Nói lên cái này, Mạc Lương nhíu mày, “Ở thời điểm liên hệ, tôi đã muốn mời, nhưng mà ông ấy biểu hiện, không muốn tới đây!” Mạc Lương nói.

Nghe thế cái, khóe miệng Mặc Thiếu Thiên gợi lên một chút cười lạnh, con ngươi cũng chậm chậm hội tụ, “Không muốn tới đây là vì giá tiền không phù hợp, giá phù hợp, ông ta tự nhiên nguyện ý tới đây, đem giá tăng lên gấp 10!”Mặc Thiếu Thiên nhìn Mạc Lương nói.

Mặc kệ dùng bao nhiêu tiền, anh đều nhất định phải biết rõ ràng!

Nếu thật là thế, như vậy Tiêu Dật. . . . . .

Nghĩ đến đây, Mặc Thiếu Thiên nắm tay gắt gao nắm chặt.

Mạc Lương đứng ở đối diện Mặc Thiếu Thiên, sau khi nghe được Mặc Thiếu Thiên nói, anh gật gật đầu, trên mặt anh tuấn vẫn luôn luôn là cẩn thận tỉ mỉ,”Dạ, tôi đã biết phải làm như thế nào!” Nói xong, Mạc Lương đi ra ngoài.

Mà Mặc Thiếu Thiên đứng trong văn phòng, nhìn tư liệu trước mặt.

Căn cứ ảnh chụp X quang não bộ Lâm Tử Lam, trong não thật là có một con chip, hơn nữa loại chip này có khả năng làm mất đi trí nhớ là 0.8.

Nghĩ đến đây, Mặc Thiếu Thiên vô cùng hối hận lúc ấy ở ngôi làng thần bí để cho Tiêu Dật chạy mất!

Nhưng là, một khi khẳng định chuyện này , anh tuyệt đối sẽ không buông tha hắn !

Đứng ở cửa sổ sát đất hồi lâu, Mặc Thiếu Thiên phục hồi lại tinh thần, đi đến trước bàn làm việc, đem tư liệu cất vào.

Đúng lúc này, Mạc Lương lại đi đến, khóe miệng mang theo một chút cười, “Mặc tổng, đã liên hệ tốt lắm, quả nhiên, nghe đến ngài tăng giá lên gấp 10 lần, bác sĩ Luke nói buổi tối ngày mai sẽ đến A thị, nếu ngài sốt ruột, hoặc là cần hỏi gì, hiện tại ông ấy có thể kết nối video với ngài, giúp ngài giải đáp!” Mạc Lương nói, thời điểm nói những lời này, giọng điệu của anh bao hàm một tia châm chọc.

Nghe thế cái, khóe miệng Mặc Thiếu Thiên gợi lên .

Con ngươi sáng lên, “Không cần , chờ bác sĩ Luke đến, an bài khách sạn tốt nhất chiêu đãi!” Mặc Thiếu Thiên phân phó.

“Dạ, tôi đã biết!” Mạc Lương lên tiếng.

Có tiền là có thể sai khiến ma quỷ, những lời này không phải không có đạo lý .

Ngày hôm qua còn nói không nghĩ đến, vừa nghe đến tiền tăng gấp 10, lập tức muốn tới, còn có thể kết nối video để giảng thuật, con người chính là như vậy.

Chỉ là, đối với Mặc Thiếu Thiên mà nói, có thể sử dụng tiền giải quyết mọi chuyện cũng không phải vấn đề, chỉ cần ông ta đến, chỉ cần ông ta đủ năng lực, anh muốn chính là đáp án, Lâm Tử Lam có thể khôi phục trí nhớ hay không !


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.