Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc

Chương 227: Bi Kịch Của Mặc Thiếu Thiên !



Edit : Oanh Love

Bên trong phòng tắm, Mặc Thiếu Thiên đứng đấy, dáng người anh rất chuẩn Men, áo đã được cởi bỏ, lộ ra da thịt màu lúa mì, nhìn vào, trông anh thật cường tráng, cơ bụng cơ ngực đều có, càng làm tôn lên vẻ đẹp nam tính hấp dẫn của anh !

Tử Lam bước vào, Mặc Thiếu Thiên đang đứng sừng sững bên trong, ánh mắt của Tử Lam rơi vào trên người của Mặc Thiếu Thiên, liếc mấy cái, trong lòng cô không nhịn được nói xấu mây câu, nam nhân này dáng người tại sao lại tốt như vậy a ! ?

Lớn lên dáng dấp yêu nghiệt, vóc người còn tốt như vậy, xem ra, ông trời cũng thật không công bằng.

Tử Lam tiến vào, khóe miệng Mặc Thiếu Thiên mang theo một nụ cười hài hước nhìn Tử Lam.

“Lâm tiểu thư, vất vả em rồi!”

. . . . . .

Nhìn nụ cười đó của Mặc Thiếu Thiên, bổng nhiên trong lòng của Tử Lam có một cảm giác giống như bản thân đang bị người khác tính kế?

Quên đi, không phải chỉ là giúp anh ta cởi quần áo thôi sao!

Tử Lam đi tới, nhìn quần áo trên người của Mặc Thiếu Thiên một chút, lặp tức Mặc Thiếu Thiên đưa cho cô một ánh mắt, ám chỉ giúp anh cởi cái quần đang mặc trên người ra.

Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô có cảm giác dường như Mặc Thiếu Thiên đang cố ý .

Khi bàn tay của Tử Lam chạm đến thắt lưng của Mặc Thiếu Thiên, trong lúc vô tình ngón tay cô chạm nhẹ vào bụng của Mặc Thiếu Thiên, chẳng biết tại sao, chỉ trong nháy mắt, mặt của cô chuyển sang màu đỏ .

Chết tiệt, giờ khắc này , làm những chuyện như vậy, cảm thấy xuất hiện một loại cảm giác gợi tình như vậy !

Mà Mặc Thiếu Thiên, vốn chỉ nghĩ trêu chọc Lâm Tử Lam một chút, nhưng khi tay của Tử Lam vô tình chạm vào phần eo của anh thì trong nhất thời giống như có dòng điện chỉ trong nháy mắt ở trong cơ thể anh bùng nổ, trong nháy mắt chuyển hướng thẳng về phía hạ thân của anh.

Tử Lam đang giúp Mặc Thiếu Thiên cởi ra dây nịt, khi ánh mắt của cô quét về phía hạ thân của Mặc Thiếu Thiên, cô thấy nơi đó đang dựng lên một cái lều nhỏ, có chiều hướng càng lúc càng bành trướng lên.

Trong nháy mắt, Tử Lam há hốc mồm, không biết nên nói gì.

Em gái anh Mặc Thiếu Thiên!

Rốt cuộc trong đầu anh đang suy nghĩ gì a a a!

Cô ngẩng đầu lên nhìn Mặc Thiếu Thiên, Mặc Thiếu Thiên lại cười nhìn cô, Tử Lam có thể nhìn thấy trong đôi mắt của Mặc Thiếu Thiên tràn đầy ngọn lửa ham muốn.

Lúc này, Tử Lam vội vàng tháo xuống dây nịt trên lưng của Mặc Thiếu Thiên, nhìn anh cô nói, “Được rồi, em đi ra ngoài trước!” Nói xong, Tử Lam xoay người vừa muốn đi ra.

Ngay vào lúc này, Mặc Thiếu Thiên đưa tay ra kéo cô lại, trong nháy mắt đem cô áp sát vào trong ngực của anh, rõ ràng Tử Lam nhận thấy được nhiệt độ nóng bỏng từ trên người của Mặc Thiếu Thiên đang truyền qua da thịt của cô.

“Em muốn đi đâu?” Mặc Thiếu Thiên trực tiếp đem ngươi lam ôm vào trong ngực, nhìn cô, anh hỏi.

“Đương nhiên là đi ra ngoài!”

“Đi ra ngoài làm gì?” Mặc Thiếu Thiên hỏi nữa.

“Dĩ nhiên đi ra ngoài ngủ, chẳng lẽ ở chỗ này xem anh tắm a! ?” Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên bổng nhiên bật thốt lên như thế.

“Tốt, anh không ngại!” Mặc Thiếu Thiên nói xong, anh nhìn Tử Lam, nụ cười trên khóe miệng càng sâu hơn.

. . . . . . .

“Em ngại!” Tử Lam nhấn mạnh lời nói của mình.

“Vậy sao, không bằng chúng ta cùng nhau tắm uyên ương đi!” Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam anh khẽ cười và nói, sau đó, anh đến gần Tử Lam, rõ ràng Tử Lam có cảm giác phía dưới của mình giống như đang có một vật cứng đang chỉa vào trên người của mình !

Cảm giác, rất lạ, khiến nhịp tim của Tử Lam, không khỏi đập gia tốc.

. . . . . . .

Tử Lam quả thật rất muốn phát điên a, nếu như chiều hướng này lại tiếp diễn, chắc chắn cô sẽ gặp phải chuyện không may, Tử Lam mỉm cười nhìn Mặc Thiếu Thiên, “Em đã giúp anh xong cả rồi, bản thân anh tự mình lo liệu đi!” Vừa nói xong, Tử Lam đẩy Mặc Thiếu Thiên ra , cô muốn đi.

Mặc Thiếu Thiên lại đem cô giam giữ trong vòng tay của mình.

“Không bằng em giúp ta tắm luôn nhé!” Mặc Thiếu Thiên mặt không đỏ, hơi thở không gấp nói.

“Chẳng lẻ anh không có tay sao?” Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô hỏi ngược lại.

“Đương nhiên là anh có tay, chỉ là bác sỉ dặn dò, không thể để vết thương dính vào nước. . . . . .” Mặc Thiếu Thiên buồn bả nói, đôi mắt nhìn về Tử Lam.

. . . . . . .

Tử Lam trừng mắt nhìn Mặc Thiếu Thiên, chuyện này rõ là anh ta đang cố ý.

Dùng điều này để ép cô!

Nếu như không phải xem mấy phần tình cảm vì Mặc Thiếu Thiên đã từng cứu cô, nhất định Tử Lam đã sớm đem anh ta ném ra khỏi nhà mình !

Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, anh càng ngày càng xích lại bên cô gần hơn, phía dưới hạ thân của anh, không ngừng ma sát Tử Lam, vật cứng rắng đang chỉa vào người của Tử Lam, trong lúc này anh có cảm giác hào hứng tràn trề, ý chí chiến đấu sục sôi !

Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, vẻ mặt anh đều mang một chút ý cười.

“Mặc Thiếu Thiên! ! !” Tử Lam nhìn anh, cô hét một tiếng.

Mặc Thiếu Thiên nhíu mày, nhìn cô, “Anh đây!”

Giọng nói của Mặc Thiếu Thiên có cảm giác mềm mại quyến rũ khiến người khác có cảm giác rất muốn phạm tội….

“Gọi anh làm gì? Ân ?” Mặc Thiếu Thiên nhướn mày hỏi, động tác này, khuôn mặt này, thập phần yêu nghiệt.

Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô mím môi, “Anh tự tắm ình, em đi ra ngoài trước!” Nói xong, Tử Lam đẩy Mặc Thiếu Thiên ra, cô xoay người chạy ra ngoài.

Khi cánh cửa kia vừa khép lại, Tử Lam đứng dựa người vào cửa, chẳng biết tại sao, mặt của cô trong nháy mắt đỏ bừng, nhịp tim cũng không khỏi đập gia tốc .

Mặc Thiếu Thiên, nam nhân này quả thật rất yêu nghiệt !

Thập phần yêu nghiệt a!

Mặc Thiếu Thiên đứng bên trong phòng tắm, nhìn theo bóng lưng của Tử Lam, anh khẽ nhếch miệng lên.

Sau đó anh đưa mắt nhìn xuống tiểu huynh đệ của mình một chút, thở dài, mệnh khổ a, chỉ có thể tự mình giải quyết thôi…

. . . . . . . . . . .

Sau khi Tử Lam đi ra khỏi phòng tắm, cô hít sâu một hơi, nổ lực để bản thân bình tỉnh lại.

Dù sao, cô cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, trong hoàn cảnh như vậy , bất cứ một nữ nhân nào, cũng sẽ xảy ra cảm giác, chỉ là, chỉ là. . . . . . hôm nay không thể a!

Tử Lam ngồi trên sân thượng đón gió, nghe trong phòng tắm truyền đến âm thanh tắm rửa.

Ngay lặp tức cô có thể nghỉ đến chuyện gì đã xảy ra, nghe thấy âm thanh bên trong, khóe miệng Tử Lam chậm rải nâng lên một nụ cười vui vẻ.

Cô cảm nhận sâu sắc, đêm này, nhất định không yên tĩnh a !

Trên ban công có một chiếc xích đu, còn có một cái bàn nhỏ nhắn tinh sảo, phía trên đặt một chai rượu đỏ, còn có một cái một ly chân dài, tất cả chính là Hi Hi đặc biệt chuẩn bị vì Tử Lam, để cô có thể thoải mái tận hưởng cuộc sống của mình.

Trước lúc đi ngủ uống một chút rượu đỏ, rất có lợi cho giấc ngủ.

Tử Lam có thói quen như thế, cho nên mỗi ngày, buổi tối trước khi ngủ, cô đều uống thêm một chút rượu .

Bên ngoài gió nhẹ hiu hiu , Tử Lam chỉ mặc trên người một chiếc áo ngủ, cô rót một ly rượu đỏ, đưa lên môi nhấp vài hớp.

Thật ra, cuộc sống thú vị và bình thản như vậy, mới đúng là ước muốn của cô.

Tử Lam nhấp một chút rượu đỏ, sau đó cầm ly rượu trên tay, trong đầu không khỏi nhớ tới Mặc Thiếu Thiên, còn có Hi Hi, mỗi khi cùng bọn họ ở bên nhau, cô thực sự rất hạnh phúc, hơn nữa chung sống với nhau cũng rất ăn ý.

Nghĩ đến điều này, Tử Lam khẽ cười, bưng ly rượu lên, nhấp một ngụm.

Bổng nhiên ly rượu trên tay của cô trống rỗng , ngang hông của Tử Lam xuất hiện một cánh tay ôm chầm lấy cô.

Tử Lam nâng mắt nhìn, thấy Mặc Thiếu Thiên đang mặc trên người áo choàng tắm màu trắng đứng phía sau cô, lộ ra cơ ngực rắn chắc, như ẩn như hiện dưới ánh đèn mờ nhạt, nhìn anh thật sexy , quyến rũ không nói nên lời.

Tay của Mặc Thiếu Thiên vẫn khoác lên hông của Tử Lam, tay còn lại càm ly rượu, nhẹ nhàng lắc nhẹ một chút, ánh mắt anh quét Tử Lam một cái, “Sao em lại có nhã hứng ngồi một mình trên đây uống rượu?”

Nói xong, anh cũng đưa ly rượu đến khóe miệng, uống một hơi cạn sạch.

Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, không làm loạn, ngược lại cô mỉm cười nhìn Mặc Thiếu Thiên, “Bảo bối nói, trước lúc ngủ uống chút rượu đỏ, có lợi cho giấc ngủ!” Sau khi nói xong, Tử Lam lại tiếp tục bổ sung thêm một câu, “Anh không cảm thấy không gian an tĩnh như vậy, uống chút rượu đỏ, rất có tình thú sao?” Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô cười nghịch ngợm.

Mặc Thiếu Thiên nhướn mày, nắm bắt được lời nói của cô, anh mỉm cười, “Tình thú sao?” Nghe những lời này vô cùng ái muội.

Thật sự Tử Lam vốn không phải ý đó, lại bị Mặc Thiếu Thiên vừa lặp lại vừa hỏi, nhất thời trở nên rất ái muội.

Mặc Thiếu Thiên nhếch miệng lên, mỉm cười nhìn Tử Lam, “Thì ra em thích làm mấy chuyện tình thú như thế sao ?”

. . . . . .

Tử Lam im lặng, cô sâu sắc hiểu hơn ai hết, khi cùng Mặc Thiếu Thiên nói chuyện, nhất định phải nắm chắc từ ngữ, nếu không chuẩn bị thật tốt từ ngữ, khẳng định sẽ bị anh tái diễn và biến chất ý nghĩa thực sự của câu nói.

“Tình thú vốn là một từ ngữ rất tốt đẹp, vừa bị anh nói thành ra như thế, cũng có cảm giác vấy bẩn!” Tử Lam bĩu bĩu môi nói.

Mặc Thiếu Thiên mỉm cười, “Tình thú, ý tứ chính là ám chỉ chuyện nam nữ đang lúc làm những chuyện không đứng đắn, đều do em dùng từ không thích đáng!” Mặc Thiếu Thiên rất bình tĩnh chỉ ra chổ không đúng.

. . . . . . .

Tử Lam lặng yên.

Tranh luận cùng Mặc Thiếu Thiên, kết quả chỉ có một, chính là thua!

Tử Lam xác định như thế, cho nên cô cũng không muốn cùng anh cải cọ, Tử Lam giơ lên một cái tay chống cằm mình, nhìn về phía xa xa.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, anh cúi người xuống, hai cái tay đem Tử Lam giam cầm vào trong ngực, chậm rãi tiến tới sát bên tai của cô, anh nhẹ giọng mở miệng, “Em đang suy nghĩ gì đó?”

“Ngày mai!” Tử Lam nhàn nhạt nói.

Ngày mai khi cô đến công ty, không biết sẽ xảy ra những chuyện động trời gì đây.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, “Từ khi nào thì em lại trở thành một người đa sầu đa cảm như thế ?”

“Đây cũng chỉ là suy nghỉ bình thường của mỗi người thôi!” Tử Lam lặp tức phản bác.

Lần này, Mặc Thiếu Thiên tỏ ra rất biết điều anh không tranh luận cùng Tử Lam về chủ đề này, ngược lại anh nhìn chăm chú về phía gò má của Tử Lam, anh kề sát vào tai của cô, anh hỏi, “Em hối hận không?”

“Hối hận điều gì?” Tử Lam hỏi ngược lại, cô cũng không trả lời.

“Hối hận khi thân phận của Hi Hi được đưa ra ánh sáng!” Mặc Thiếu Thiên nói.

Thật sâu trong lòng, Mặc Thiếu Thiên vẫn cảm thấy, anh có thể có được hai mẹ con bọn họ, chính là điều may mắn nhất của anh.

Tử Lam suy nghĩ một chút, sau đó co mỉm cười , “Chuyện này sớm muộn gì người khác cũng sẽ biết được, sự thật anh chính là cha của bảo bối, đây là một sự thật và không có cách nào thay đổi, cho nên, không có gì phải hối tiếc!” Tử Lam thản nhiên nói.

Mặc Thiếu Thiên nghe Tử Lam trả lời, anh biết cô là một người phụ nữ rất lý trí, cho nên những lời cô nói, Mặc Thiếu Thiên tin tưởng không cần biết lý do.

Bởi vì, Lâm Tử Lam khinh thường những lời nói dối.

Mặc dù lời của cô…, chẳng được duy mỹ, nhưng Mặc Thiếu Thiên nghe xong, khiến anh cảm thấy rất thoải mái.

Mặc Thiếu Thiên xoay cả người Tử Lam lại mặt đối mặt với nhau, hai người nhìn thẳng vào mắt đối phương, anh hỏi “Vậy còn em?”

“Em thế nào?” Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô hỏi.

“Em có tin tưởng anh không?” Mặc Thiếu Thiên hỏi Tử Lam.

Tử Lam khẽ cười một tiếng, “Thì ra đường đường Mặc Thiếu Thiên cũng sẽ có lúc cảm thấy không được tự tin !” Tử Lam mỉm cười trả lời.

Sau khi nghe Tử Lam nói xong, tiếp đó Mặc Thiếu Thiên đưa tay chế trụ sau ót Tử Lam, anh nhìn cô cảnh cáo một tiếng, “Lâm Tử Lam, anh nói cho em biết, nếu em đã lựa chọn anh, cũng đừng nghĩ bỏ rơi anh, cả đời này, em chỉ có thể là của mỗi mình anh!” Mặc Thiếu Thiên nhấn mạnh, giọng nói của anh hết sức bá đạo.

Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô mỉm cười, nhưng không trả lời, những lời nói bá đạo như thế, cũng chỉ có mỗi mình Mặc Thiếu Thiên mới có thể nói ra.

“Có nghe hay không?”Một lần nữa Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, ép cô trả lời mình.

“Mặc Thiếu Thiên, nếu như em đã quyết định đi cùng anh, điều đó chứng minh em hoàn toàn tin tưởng giao phó tất cả cho anh , mặc kệ người khác nói cái gì, em đều tin tưởng anh, trừ phi chính miệng anh có thể đánh đổ sự tin tưởng của em!” Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên nhấn mạnh lời nói của mình.

Đáp án này, khiến Mặc Thiếu Thiên cảm thấy rất hài lòng.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, khóe miệng anh tràn ngập ý cười, “Coi như em thức thời!”

. . . . . .

Tử Lam hóa đá.

Ngay sau đó, Mặc Thiếu Thiên nhìn cô, Tử Lam cũng ngẩng đầu nhìn Mặc Thiếu Thiên, một giây kế tiếp, Mặc Thiếu Thiên nhẹ nhàng cúi người, hướng về phía môi của Tử Lam hôn lên.

Tử Lam sững sờ, cô cảm thấy môi của Mặc Thiếu Thiên hơi lạnh, còn mang theo mụi vị ngọt ngào của rượu đỏ, cô mỉm cười , hé miệng, phối hợp nụ hôn của anh, tay cô đưa sang ôm thật chặt vòng eo của Mặc Thiếu Thiên.

Ly rượu được đặt trên ban công, Tử Lam tựa lưng vào lan can, Mặc Thiếu Thiên ôm lấy Tử Lam, triều mến hôn cô, nhìn một màn này đẹp không sao tả hết.

Ban đầu đơn giản chỉ là một nụ hôn, nhưng khi Lâm Tử Lam chủ động thì sự ưu nhã thân sỉ của Mặc Thiếu Thiên ngay lặp tức biến mất không còn một mống, nhất thời gợi lên ý nghĩ cuồng dã của anh.

Mặc Thiếu Thiên đè Tử Lam vào ban công, hung hăng hôn cô, đầu lưỡi đưa vào trong miệng của Tử Lam hung hăng đòi lấy, quấn quýt lấy đầu lưỡi của cô, đốt cháy hai người bằng những nụ hôn nóng bỏng.

Tử Lam không ngờ Mặc Thiếu Thiên mới vừa rồi còn dịu dàng, đột nhiên lại trở nên kích tình như vậy, hô hấp của cô có chút thiếu thốn.

“Ưmh. . . . . .” Tử Lam cố gắng đẩy Mặc Thiếu Thiên ra.

Mặc Thiếu Thiên sao chịu buông cô ra, nhưng khi anh cảm thấy hô hấp của Tử Lam có chút dồn dập, anh mới bất đắc dĩ buông ra dôi môi của cô , sau đó anh chuyển sang hung hăng hôn vành tai của Tử Lam, đưa ra lưỡi nhẹ nhàng liếm vành tai của cô, khiến Tử Lam nhạy cảm, run rẩy.

Mặc Thiếu Thiên chính là cao thủ tình trường, tự nhiên có thể dễ dàng nắm bắt được những địa phương mẫn cảm nhất của cô, anh cảm thấy cả người Tử Lam không ngừng run rẩy, muốn nói gì, cũng đều giống như không có hơi sức, Mặc Thiếu Thiên rất hài lòng với phản ứng động tình của cô.

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên hôn lên cổ, khuôn mặt của Tử Lam, một cái tay khác cũng không rãnh rỗi, đưa vào trong áo hung hăng vuốt ve bộ ngực của Tử Lam.

Từng đợt tê dại truyền tới, Tử Lam chợt tỉnh táo, cô nhìn Mặc Thiếu Thiên, ngăn lại bàn tay càn quấy của anh. “Không cần. . . . . .”

Mặc Thiếu Thiên nhướn mày, nhìn đôi mắt mê ly đang bị che bởi một tầng sương mù của Tử Lam , anh khẽ hỏi , “Không cần cái gì?”

“Nơi này là ban công!” Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô nói, hiện tại hai người đang ở trên sân thượng, không cần chơi trò kích thích như thế này a a!

Mặc Thiếu Thiên gật đầu, anh hiểu rõ ý tứ của cô đang ám chỉ chuyện gì.

Không đợi Tử Lam nói xong, Mặc Thiếu Thiên nhanh chóng bế ngang Tử Lam lên, trực tiếp đi về phòng ngủ.

Làm chuyện đó, cũng không thể ở trên sân thượng làm nga.

Nơi này chính là cảnh biển tuyệt đẹp, tùy thời đều có người qua lại, mặc dù làm việc đó trên ban công rất kích thích, nhưng nữ nhân của mình cũng không thể bị người khác nhìn thấy.

Hơn nữa, lần đầu tiên vào 7 năm trước, mặc dù đó chính là lần đầu tiên của Tử Lam, anh cũng không muốn lần thứ hai của bọn họ lại trải qua trên sân thượng a !

Mặc Thiếu Thiên ôm Tử Lam đi về phía phòng ngủ.

Anh đem Tử Lam nhẹ nhàng đặt trên giường, tiếp đó hung hăng áp thân thể của mình trên người cô.

Ngọn lửa dục vọng này, đã kìm nén trong người anh từ rất lâu !

Nụ hôn của anh, như cuồng phong bão táp, tới mãnh liệt lại bá đạo, Tử Lam nằm trên giường không có sức kháng cự, chỉ có thể bất đắc dĩ phối hợp cùng anh.

Đối với Mặc Thiếu Thiên, cùng nữ nhân lên giường, đơn giản chỉ là gặp dịp thì chơi, anh đều trực tiếp tiến quân thần tốc, rất ít khi hôn môi, nhưng anh rất thích thú khi hôn môi cùng Lâm Tử Lam, loại cảm giác đó khiến anh cảm thấy rất thỏa mãn.

Tử Lam cũng thế.

Nụ hôn của Mặc Thiếu Thiên, bá đạo lại kích tình, để cho Tử Lam có cảm giác vui sướng không nói thành lời.

Hai người ở trên giường, kích tình cuồng nhiệt hôn .

Vậy mà, khi Mặc Thiếu Thiên hôn một đường xuống phía dưới.

Đến khi tay Mặc Thiếu Thiên chậm rãi đưa vào áo ngủ dò xuống nơi nhạy cảm của cô, bổng nhiên Tử Lam chợt nhớ tới một chuyện, cô vừa định mở miệng nói chuyện, nhưng đã không kịp nữa rồi, tay của Mặc Thiếu Thiên đã trực tiếp sờ lên chổ đó của cô.

Mặc Thiếu Thiên đang hưng phấn hừng hực lửa dục, anh vốn tưởng hôm nay có thể tận hưởng một chút phúc lợi của mình, nhưng khi tay của Mặc Thiếu Thiên vừa chạm tới nơi u cốc mềm mại của cô , anh thấy có thứ gì đó dầy cộm nằm tại đó, Mặc Thiếu Thiên chợt đình chỉ lại động tác.

Anh nằm đè trên người của Tử Lam, ngẩng đầu nhìn Tử Lam bằng ánh mắt u oán, “Em tới nguyệt sự rồi sao?” Mặc Thiếu Thiên cau mày hỏi.

Tử Lam rất muốn nói, nhưng đã không kịp nữa rồi, cô nhìn vào đôi mắt của Mặc Thiếu Thiên, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Mẹ nó!

Mặc Thiếu Thiên thật sự muốn điên rồi!

Sau khi nghe Tử Lam xác nhận điều này, Mặc Thiếu Thiên cũng không biết tâm tình của mình là như thế nào!

Anh quả thật muốn chết luôn cho xong !

“Mẹ nó!” Mặc Thiếu Thiên nhịn không được tuôn ra lời thô tục, anh thật sự muốn điên rồi!

Tử Lam nằm trên giường, nhìn động tác của Mặc Thiếu Thiên lúc này, cô cũng định nhắc nhở trước, nhưng mỗi một lần cô đều bị Mặc Thiếu Thiên hôn xây xẩm mặt mày, cô cũng không có biện pháp nào a!

“Tại sao em không nói sớm?” Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam bằng ánh mắt cực ky u oán, hiện tại anh phải nhịn đến mức cả người đau nhức, tại sao lại xuất hiện tình tiết cẩu huyết như thế, cuộc đời của anh tại sao lại bi ai như thế a a a?

Ăn lão bà cũng khó khăn như vậy sao !

Nếu như sớm nói cho anh biết, anh cũng không kích tình đến thế, hiện tại ngược lại anh tự đào hố ình nhảy vào !

Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô rất cực lực ẩn nhẫn không để bản thân bật cười, “Em rât muốn nói, nhưng anh không cho em cơ hội, hiện tại bây giờ nói, cũng không muộn a!” Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên cô nhịn xuống, nhưng khóe môi vẫn mang theo chút ý cười.

. . . . . . .

Mẹ nó! Không muộn sao?

Nhìn vẻ mặt cô giống như đang cười trên nổi đau của người khác, Mặc Thiếu Thiên rất muốn hung hăng đem Lâm Tử Lam xé nát ăn vào bụng, anh có cảm giác nữ nhân này đang cố ý với anh ?

Mặc Thiếu Thiên đang nằm đè trên người Tử Lam, sau đó ngồi dậy, nhìn xuống hạ thân của mình, lại nhìn Lâm Tử Lam, “Cái này gọi là không muộn sao?”

Anh quả thật muốn điên rồi, hiện tại ăn không được, nhịn đến mức cả người đau nhức!

Tử Lam cũng nhìn theo tầm mắt của Mặc Thiếu Thiên, giờ phút này, tiểu đệ của Mặc Thiếu Thiên đã dựng lên một cái lều, hơn nữa có cảm giác giống như muốn phá cửa để xuất ra.

Tử Lam lúng túng … 囧.

Cô cũng không phải cố ý nga !

Huống chi, làm đến mức độ này, cô cũng cảm thấy trong người rất khó chịu a!

“Em nói thử xem, hiện tại phải làm sao bây giờ?” Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, rất có dáng vẻ buộc cô phải chịu trách nhiệm trong chuyện này!

Tử Lam hít vào một hơi, nhìn Mặc Thiếu Thiên, “Mặc tiên sinh, anh phải tin tưởng em, em không cố ý như thế , huống chi, hiện tại em cũng cảm thấy không thoải mái giống anh đấy!”

Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên nhấn mạnh lời nói, nét mặt kia, vô cùng thành thật, vẻ mặt rất vô tội!

Mặc Thiếu Thiên sắp chết vì tức a!

Muốn cùng lão bà của mình làm chuyện ái ân, tại sao lại khó khăn như vậy.

Nhìn nét mặt của Tử Lam, Mặc Thiếu Thiên trực tiếp phản bác trở lại, “Mẹ nó, em có biết nam nhân không thể giải quyết trong vấn đề này, sẽ xảy ra chuyện gì không?”

. . . . . .

“Có lẽ nửa đời sau em cũng không thể hưởng thụ được tính phúc đó !” Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, anh nói.

. . . . . . .

Mặc Thiếu Thiên, anh có cần nói nghiêm trọng như thế không?

Tử Lam không nói nhiều, nếu như cô quả thật nói tiếp, khẳng định Mặc Thiếu Thiên sẽ bất chấp tất cả mà muốn cô !

Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô suy nghĩ một chút mới mở miệng, “Vậy anh đi tắm nước lạnh ? Hoặc là, tự mình giải quyết vấn đề này?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.