Thông tin truyện

Gấm Rách

Gấm Rách

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 61 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Đây là một câu chuyện bi quantình ái là một cái bẫy được sắp đặt sẵn… Không giấu được không nói được không quản được. Trong dòng lệ mơ biển nhìn anh một mình đứng giữa vạn người. hiện thời thế hệ biết. chân mây trong tấc gang đã khó vượt như thế. Đời này. Đời này kiếp này của anh và em. bủn xỉn đến mức không thể cho quá nhiều.Chỉ sợ không đành lòng.

Giới thiệu tác giả:

Phỉ  bốn Tồn – Thiên hậu của dòng tiểu thuyết ngôn tình, tác giả của 20 tiểu thuyết, 11 bộ phim truyền hình, 2 thành quả điển ảnh.

Phỉ là phỉ,  là bốn niệm hoặc  khảo, nhưng mà tôi nơi này, em ở nơi chân mây xa xôi. Thủa nhỏ tuổi, tuổi xuân hào hứng, luôn chấp nê, những điều đó thật tuyệt vờinhưng mà tôi luôn không thích. Hạnh phúc ngắn ngủi đó, nắm chặt trong lòng bàn tay, không nhẫn tâm lãng quêni.

Gấm Rách

15 tháng 3

Cô nhấp nhấp đôi môi khô ráp, khó khăn chọn từ: “Anh Dịch, hiện thời chỉ có anh thế hệ cứu được Hoa Vũ thôi. Tôi có thể bán 30%

cổ phần trong tay cho anh với một giá tượng trưng, anh làm chủ tịch điều hành.”

Anh lại cười một lát: “Cảm ơn. Tôi không có hứng.”

“Anh Dịch, Hoa Vũ không phải là đã hết cách cứu, nó luôn có cổ phiếu ổn định. Nếu anh cho chúng tôi thời cơ, chúng tôi nhất thiết sẽ không làm

anh thất vọng.”

Anh nhìn đồng hồ đeo tay một lát: “Còn 4 phút nữa.”

“Anh Dịch…..”

Anh cắt ngang lời cô: “Cô Phó, tôi rất cảm thông cho hoàn cảnh trước

mắt của cô.  tôi rất tiếc, tôi không thể giúp cô. Tôi không có hứng với Hoa Vũ, trái lại, tôi rất vui mừng khi thấy nó vỡ nợ. Cô Phó,

tôi nhắc nhở cô, cha tôi ngày trước do nguyên cớ của Hoa Vũ, bệnh tim

thế hệ phát tác nhưng mà tắt hơi. Năm đó tôi cũng giống như cô, là tan cửa nát

nhà. Cô nói xem, hiện nay tôi có quay lại giúp cô không?”

“Anh Dịch…..” Cô yếu ớt cúi đầu xuống: “Tôi rất xin lỗi, nhưng…..”

Anh cười cười: “Cô tới cầu cứu tôi, không bằng đi cầu cứu Giản Tử Tuấn. nhì người có quan hệ nhiều đời, so với quan hệ kẻ thù này chắc có nhiều tình cảm hơn chứ.”

Cô cắn chặt răng: “Anh Dịch, tôi thà tới cầu xin anh, dài lâu cũng không đi cầu xin anh ta.”

“Ồ,” Anh ung dung cười, “Chắc cô đã cầu xin rồi, anh ta không chịu chạm mặt cô, thành thử cô mới tới tìm tôi.”

Cảm giác lạnh mát từ trong đáy lòng cô tỏa lên.


Danh sách chương

Bình luận