Thông tin truyện

Em Về Cùng Ngày Nắng

Em Về Cùng Ngày Nắng

 Tình trạng:

Hoàn thành 79 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Độ dài: 73 chương + 1 ngoại truyện
Thể loại: tiến bộ , thanh xuân vườn trường, tình yêu duy nhất , trùng sinh, ngọt ngào, cảm động, HE.
nhân vật chính: Ninh Trăn, Lục Chấp.
Convert: gachuaonl TTV

Ninh Trăn có cơ hội trở lại ngày tháng lớp mười một, cô đã tự vấn với lòng làm tốt ba chuyện.

Đó là đón nhận mẹ ghẻ và em trai khác mẹ khác phụ vương .

kiên trì đeo đuổi niềm ham mê nhảy đầm múa.

Rời xa Lục Chấp.

nhị chuyện trên cô làm rất tốt, chuyện thứ ba…

Ngày nào đó đèn phòng học phụt tắt, trong bóng tối, cô bị chàng thiếu niên nắm chặt cổ tay kéo vào lòng.

“Ghét bỏ lão tử nghèo, hửm?”

*** Đây là phân mục song trùng sinh, nam nữ chính chết đi trở lại thời niên thiếu, truyện sủng ngọt rất hấp dẫn***

Chuyển ngữ: Tũn Còi

Em Về Cùng Ngày Nắng

Sớm tinh mơ, trong không khí vẫn còn phảng phất cái se lạnh của đêm, những cơn gió thoảng qua đưa hương quế nồng nàn lan tỏa.

Ninh Trăn siết chặt dây đeo cặp sách, đứng ngẩn người nhìn cánh cổng trường trung học phổ thông Tam Trung thành phố A. Chiếc bảng đèn điện tử màu đỏ đính trên trụ cổng bên phải không ngừng nhấp nháy chạy lướt dòng chữ – ‘07:21, Thứ tư, ngày 23 tháng 6 năm 201x, Chào buổi sáng các bạn học sinh.’

Cảnh tượng… hoàn toàn không khác gì Tam Trung ba năm trước. Dù đã lần nữa có mặt trên đời quay về nơi này một tuần lễ, nhưng Ninh Trăn vẫn cảm thấy tất cả mọi thứ thật hoang đường.

Cô nép mình sang một bên, cổng trường dần ồn ào náo nhiệt, từng nhóm học sinh cười nói rộn rã đi vào sân trường. Giờ là thời điểm học sinh ngoại trú đến lớp.

Ninh Trăn đứng trong góc khuất nhưng vẫn không ngăn được ánh mắt tò mò hiếu kỳ của các bạn học.

Mọi người đều mặc đồng phục mùa hè, nam nữ có cùng kiểu dáng đều là áo trắng cổ chữ V màu xanh dương, quần tây đen vừa dài vừa rộng. Chỉ có một mình Ninh Trăn khác biệt, cô đeo cặp sách, buộc tóc đuôi ngựa, trên người là chiếc váy cotton màu trắng, chân đi giày thể thao cùng màu, lộ ra cẳng chân mảnh mai trắng ngần.

Trên mặt Ninh Trăn còn đeo một chiếc khẩu trang màu lam nhạt che kín gần hết khuôn mặt, tóc mái rủ xuống, chỉ có đôi mắt to tròn lộ ra ngoài.

Ai nấy đi qua đều ngoái đầu lại dòm, Ninh Trăn lúng túng cúi đầu nhìn đôi giày thể thao màu trắng dưới chân mình.

Hai mắt đột nhiên bị ai đó bịt kín, người phía sau cố ý trầm giọng ồm ồm: “Đoán xem ta là ai?”

Ninh Trăn nắm lấy cổ tay cô ấy, cất giọng ôn nhu dịu dàng: “Đồng Giai, đừng nghịch nữa, chúng ta bị muộn rồi.” Đồng Giai cười hì hì buông tay ra, đi vòng qua phía trước Ninh Trăn, thấy trên mặt cô đeo khẩu trang kín mít, vô cùng kinh ngạc thắc mắc: “Trăn Trăn, cậu sao thế? Bị cảm hả?”

Ninh Trăn khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Chúng ta vào đi.” Ngày đầu tiên cô đi học, đến muộn không tốt.

Đồng Giai vẫn còn lo lắng: “Bị cảm nặng lắm không? Giọng của cậu cũng khàn rồi. Sao chú Ninh lại đồng ý cho cậu đi học chứ? Hì hì, cậu lợi hại như thế, nhập học trễ mấy ngày cũng đâu có vấn đề gì.”


Danh sách chương

Bình luận