Thông tin truyện

Dưỡng Nữ Thành Phi

Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Edit: Nhan Nhan

Beta: Quảng Hằng

trần giới truyền tai nhau Cửu Vương gia thiết diện vô tình, lãnh khốc man rợ, thế nhưng cũng có một nơi mềm mại, cũng có bảo vật ấp vào lòng  yêu quý, để trên tay mến yêu

nữ nhi mới chỉ có 8 tuổi đã thành làm tan băng lạnh trong lòng hắn, đánh tan vỡ mặt nạ lạnh bạc bên ngoài. Không chỉ vậy càng bự càng khiến người ta càng đau đầu nhức óc

Cố tình Cửu Vương gia lại rất mực nuông chiều, ngay cả đương kim thái tử cũng chẳng chiếm được một ánh mắt của y, nói chi bởi y  trừng trị tâm tư bảo vật

Chuyện xưa mở ra, cô gái bé dại sử dụng trí tưởng kiếp trước, kĩ năngtrí tuệ của bạn dạng thân như thế nào để đối phó đủ loại âm mưu chốn cung đình, đủ thấu hiểu lòng người và bước chân lên đoạn đường hạnh phúc

Cùng chờ đón xem nữ chủ của chúng ta hô mưa gọi gió nơi cổ truyền

Đoạn trích 1:

“Vương Gia, Quận chúa, Quận chúa nàng……” Thị vệ muốn nói lại thôi.

“Nói!” Ánh sáng lạnh hiện ra trong mắt của Tịch Thiên sa sầm.

“Quận chúa nói muốn ăn khoai nướng, lấy một đống mập danh họa cùng với chữ thư pháp trong thư phòng của ngài đem đi nướng khoai lang, hiện đang còn ở trước cửa tiểu lâu nướng khoai a……”

“Sao?……” Tịch Thiên sầm kéo dài giọng nói, trong thanh âm hờ hữngkhiến cho thị vệ rùng mình một cái.

“Ngươi đi nói cho Quận chúa, nàng đốt một bộ tranh chữ, liền phải tự tay viết một bộ, trả lại vào đúng chỗ trong thư phòng cho bổn vương!”

Thị vệ giật giật khóe mắt, Vương Gia ngài thật cao quý mà! bởi vì ép Quận chúa đọc sách tập viết, thế  không nuối tiếc bất cứ thủ đoạn nào! Những thứ kia là danh họa, mỗi một bộ không phải giá trị liên thành sao, ngài mỗi lần trước khi ngủ, cũng sẽ lấy ra xem mấy lần, ngày nay lại cam lòng lại để cho Quận chúa đốt! Thật là biết cách dạy nữ nhi a! Làm người ta cảm thấy bội phục!

Đoạn trích 2:

“Vương Gia, Quận chúa tấn công nhau với thái tử.” Thị vệ vội vã chạy vào Ngự trai phòng, cắt đứt cuộc thương nghị giữa Tịch Thiên sa sầm và hoàng thượng.

“Dẫn đường.” Tịch Thiên sầm ném tấu chương còn chưa có xem hoàn thành trong tay xuống, mắt lạnh ngắt liếc thánh thượng một cái, ý  đó là “xem đại trượng phu của ngươi đi!”

“Chuyện này không liên quan gì tới trẫm.” thánh thượng vội vã phủi sạch sẽ quan hệ, đi theo Tịch Thiên sầm thẳng đường tiến về phía Ngự Hoa Viên.

Tịch Thiên sầm kéo khóe miệng còn có chút sưng của Tịch Mạn Ngọc, cúi đầu nhìn xem thái tử gần mười bảy tuổi, quay mặt sang, nói với nữ nhi nhà mình: “Lần sau không cần chừa mặt mày cho phụ thân, có người dám động đến báu vật một cọng lông, đáng tấn công liền tấn công, có đánh chết cũng không sao, cho dù là hoàng thái tử, cũng có thân phụ làm chỗ dựa cho báu vật.”

thánh thượng ở một bên khóc không ra nước mắt, hoàng đệ a! Hoàng đế chính là rất coi trọng mặt mũi đó, chừa cho hắn mấy phần không được sao? Ngay trước mặt nhiều nô tài như vậy, thế nhưng hững hờ nhưng mà nói ra những lời này.

Dù nói thế nào, bị tấn công đến sưng mặt sưng mũi là con của hắn, là thái tử đó! ngày nay nàng chỉ là một tiểu quận chúa, cũng dám tùy ý tấn công hoàng thái tử, về sau chờ hắn đi lên ngôi vị hoàng đế, còn không bị người đời cười cho sao?

Dưỡng Nữ Thành Phi

Đêm khuya tối đen như mực, một vầng trăng sáng cong cong chiếu rọi.

Gió lạnh xuyên thấu qua cửa sổ hoang tàn, đem không khí bên trong phòng bé dại lạnh xuống thêm vài độ

trên giường trừ một cái chăn bông, Bên cạnh đó không còn bất cứ thứ gì có thể giữu ấm. Tịch Mạn Duẫn dùng chăn bông đem thân thể che phủ để gió thổi không lọt,nhưng vẫn như cũ không ngăn được rét lạnh, ở trong chăn lạnh cóng tới mức run lẩy bẩy, chớ nói chi là ngủ say sưa.

hồi tưởng một tí, từ lần nhiệm vụ trước thất bại, tình địch tuyển lựa Ngọc Thạch Câu Phần, nổ chết mọi người, Tịch Mạn Duẫn liền như vậy qua tám năm.

Trong không gian thu hẹp, Tịch Mạn Duẫn nghe thấy mình thở hào hển, coi như như vậy, Tịch Mạn Duẫn như cũ không dám vén lên chăn bông để thở. Một khi vén lên, chăn bông cũ rách này liền rất khó giữ được độ ấm lần nữa.

Cửa ẽo ẹt vang lên hạ xuống, cơ thể Tịch Mạn Duẫn khẽ động.

“Ai?” Thanh âm lành lạnh bi tráng buồn xuyên thấu qua chăn bông.

cơ thể này, chỉ thế hệ tám tuổi, ở sa sầm vương phủ là một Tiểu Quận Chúa không được sủng ái, bình thường trừ vú em chăm sóc cho nàng, tiểu tử viện này liền không có những người khác bước vào. nhưng mà bà vú thấy nàng không được sủng ái, luôn là đem thức ăn đặt trước cửa, căn bản không lưu ý đến một Quận chúa không có mẹ như nàng, lại càng sẽ không khuya khoắt đi tới nơi này.

Huống chi…… Cửa có cài chốt!

Tịch Mạn Duẫn lật người lên, có một vận tốc khác so với nàng nhanh hơn. một đôi tay lập cập đưa qua, nắm chặt cổ áo của nàng, đem lấy nàng kéo đứng lên.

không bao lâu, bên ngoài sân nhỏ đèn đuốc dần dần rõ ràng.

Tịch Mạn Duẫn giãy giụa mấy cái, có mấy phần khó chịu đối với cơ thể nghiêm trọng suy dinh dưỡng này. địch thủ mặt che miếng vải đen, không xem được toàn cảnh,  trong tròng mắt nóng tính đã lộ ra nổi sợ của hắn.


Danh sách chương

Bình luận