Thông tin truyện

Đông Cung

Đông Cung

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 43 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Người dịch: Schan

+ Có con chồn bước lang thang
+ Ở trên đập đá đắp ngang sông kỳ
+ Lòng em luống những sầu bi
+ Nỗi chàng quần thiếu ai thì may cho!

+ Lang thang chồn bước một mình
+ Sông Kỳ đã thấy băng ghềnh chỗ sâu.
+ Lòng em luống những bi sầu
+ chàng thiếu nịt, ai đâu may giùm?

+ Có con chồn bước một mình,
+ Lang thang đi dọc ở bên sông Kỳ.
+ Lòng em thấp thỏm sầu bi:
áo quần chàng thiếu, ai thì may cho 🙁

[Hữu hồ – Kinh thi
Dịch thơ: Tạ quang đãng Phát]

Nàng, vốn là cửu công chúa của Tây Lương quốc. Ở Tây Lương nàng được muôn nghìn ân sủng, chỉ  hỏi vợ thế hệ phải lên đường tới Trung Nguyên.Hắn, thân là đương kim hoàng thái tử, địa vị chỉ khom lưng dưới một người nhưng mà đứng trên cả ngàn vạn người khác. Và bởi vì hôn nhân chính trị, cùng bất đắc dĩ mới phải lấy công chúa của dị quốc.

Hắn có ái phi của riêng mình, Triệu lương đệ.
Nàng cũng có cuộc sống của riêng nàng, ấy là lén xuất cung, chặn ngựa lồng dở chứng, trừ gian diệt ác hiểm, đuổi đánh cắp, tiễn trẻ lạc về tận nhà, lại còn có uống rượu, chu du kỹ viện

Và, họ tưởng đâu chỉ là 2 đường thẳng đồng thời lâu dài không bao giờ giao nhau.
Thế rồi, những tranh đoạt địa vị trong Đông Cung, những phải trái vô nguyên cớ và những thâm độc ngấm ngầm, lại cứ từng bước từng bước cuốn nàng công chúa ấy vào dòng nước xoáy.

– Có con cáo nhỏ tuổi ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.
– Ô té ra không phải nó đang ngắm trăng,  đang đợi cô nương chăn cừu trở về…..
– Có con cáo bé dại ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.
– Ô thế ra không phải nó đang sưởi nắng, nhưng đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…..

Hóa ra cứ mãi đợi mãi chờ, con cáo ấy lại chẳng thể đợi được người nhưng mà nó muốn…

Truyện rất hấp dẫn và thú vị, thân mời Anh chị đọc tiếp…

Đông Cung

Tôi và Lí Thừa Ngân vừa mới bao biện nhau. Sau mỗi lần lục sục giữa hai người, hắn bao giờ cũng tỏ ra phớt lờ tôi, nhưng mà cũng cấm kị những người dưng được phép tiếp chuyện với tôi.

Tôi cảm giác  vô vị biết mấy, được dịp liền dấm dúi chuồn ra ngoài chơi. A Độ vẫn theo tôi, nàng ấy lúc nào cũng kề bên như hình với bóng, bất kể là đi đến đâu cũng không bao giờ thoát nổi. Được cái tôi cũng chẳng ghét nàng A Độ này, nàng ta trừ việc có hơi cố chấp ra thì cái gì cũng tốt, lại còn biết võ công, có thế giúp tôi tấn công đuổi kẻ xấu.

Chúng tôi đến quán trà nghe thuyết thư, vị tiên sinh giảng thuyết thư nói đến sùi bọt mép, đang kế tới đoạn Tiên Kiếm chém bay đầu người từ khoảng cách nghìn dặm, tôi hỏi A Độ: “Này, ngươi có tin trên đời này có Tiên Kiếm không?”

A Độ lắc lắc đầu.

Tôi cũng cảm thấy thật khó tin.

Trên đời này cao thủ võ lâm thì có đấy, như chuôi Kim Thác Đao của A Độ đây, tôi từng chứng kiến khả năng của nàng ấy rồi, nhanh như chớp. nhưng cái kiểu sát thương trong phạm vi ngàn dặm này, tôi cảm giác đơn thuần là khoác lác cả thôi ấy nhưng mà.

Lúc ra khỏi quán rượu, chúng tôi thấy đầu đường có một đám khá đông người tụ hội, trời sinh tôi đã thích góp vui, lẽ tất nhiêntuy nhiên cũng chen qua xem thế nào. Nơi đó vốn có một cô nương cả người vận đồ tang đang quỳ khóc lóc sụt sùi, phía sau là manh chiếu rách cuộn tròn, đầu bó chiếu để lòi ra nhì bàn chân khô đét của xác chết, tới giầy cũng không có để nhưng mà mang. Bao người qua đường vừa lắc đầu vừa thở dài trước  chữ đen trên vải bố trắng “bán thân chôn cha” của cô nương ấy.

“Ồ. Bán thân chôn cha! Xin hỏi, vị cô nương này định bán mình giá bao nhiêu?”

Tất cả những người bao quanh đều trừng mắt với tôi. Tôi quên lãng mất mình lại đang mặc đồ nam, liền rụt cổ, le lưỡi. Lúc này A Độ đã kéo vạt áo tôi, tôi hiểu ý của nàng ấy, A Độ lúc nào cũng chỉ lo tôi gặp gỡ rắc rối, thực ra thì, tuy là tôi cả ngày bay khiêu vũ ở ngoài đường đấy, nhưng trừ 1 lần chặn ngựa chứng, 2 lần đánh bầy ôn con hư đốn, 3 lần đưa trẻ lạc về tận nhà, tầm 4 hay 5 lần đuổi  ăn cắp vặt ra thì quả thực cũng không phải loại hay lo chuyện bao đồng cho lắm đâu….


Bình luận