Thông tin truyện

Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 281 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ đại, nữ chính trọng sinh, nữ phụ xuyên không, nam phụ trọng sinh, nam chính là thái giám giả, cung đấu, 18+++, sủng, trâu già gặm cỏ non, HE
Độ dài: 246 chương + 2 phiên ngoại
Tình trạng: Hoàn cv, đang edit
Editor: boong412
Bìa: Lệ Tần

Người xưa có câu thê là người sát cánh bên mình không bao giờ rời xa, theo ông bà ta nói là vậy thế nhưng liệu sẽ có nam nhân nào sau khi có quyền lực cùng tài lực thì vẫn nhất mực bảo vệ cho người bên gối khuya sớm đây?

Đường bốn Tứ gả cho hoàng tử thất sủng, cùng hắn vào xuất hiện tử, cho tới khi hắn đăng cơ ngai rồng vị, lại xem nàng thành một quân cờ.

Vào một ngày mưa lớn, nhi tử bị hạ độc chết, nhưng tên nam nhân kia lại cùng nữ nhân mưa mây lăn lộn.

Trọng sinh sống lại, chỉ một mục tiêu độc nhất vô nhị là trả thù, nàng chấp nhận gả cho nam nhân tuyệt mỹ lại có quyền khuynh trần giới, gả cho một tổng quản thái giám.

nhị hiền thê chồng hòa hợp với nhau làm việc xấu, giày đạp tra nam, tấn công bại thứ tỷ, làm ngôi vị hoàng đế đổi chủ, khiến cho bách quan run rẩy, tội lỗi thành núi.

Tưởng như lúc cuộc sống hậu phi chồng hài hòa… Thì nửa năm sau, trong đế đô có tin đồn, thê tử của thái giám Cửu Thiên Tuế lỗi lầm chồng chất kia thế nhưng mà lại có thai!

tạm bợ người người xôn xao tìm xem thân phụ đứa nhỏ là ai, có người đoán là hoàng thái tử điện hạ nho nhã ôn nhuận, có người đoán là Tam hoàng tử lãnh đạm như băng sơn, có người đoán là Ngũ hoàng tử cơ trí âm mưu,…

nhưng ngay lúc này phụ vương chân chính của đứa nhỏ tuổi thì mị nhãn như tơ, phong tình vạn chủng ngã nhào vào thê tử đang mang thai của mình.

Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Một đêm mưa mập gió lớn, sấm sét giăng đầy trời.

Ngoài điện Như Mai, Đường  Tứ ôm cơ thể nhi tử ba tuổi đã muốn lạnh như băng, quỳ hai canh giờ giữa trời mưa, nàng đang hy vọng cánh cửa đang đóng chặt kia mở ra, hy vọng cửa điện xuất hiện bóng hình nam nhân nhưng nàng đã yêu suốt năm năm trời.

Nha hoàn hồi môn Thanh Nhi một bên che ô cho nàng, thương tâm khóc khuyên nhủ “Nương nương, chúng ta vẫn nên trở về đi. hiện nay Vân phi nương nương là người được sủng ái nhất trong cung, chúa thượng ngài…”

Thanh Nhi nghẹn ngào nói tới đây, bỗng cửa điện luôn đóng chặt lại mở ra. Hi vọng trong mắt Đường  Tứ sáng lên, mau lẹ ngấc đầu, nhìn người phía sau cửa đang đi ra, ánh sáng hi vọng cũng theo đó nhưng mà thong thả bi thiết.

Trong mưa to, một lão hoạn quan miễn cưỡng từ điện Như Mai đi ra, đó là hoạn quan tổng quản bên người Hoàng đế, hắn họ Lương. Lão ta bước đến trước mặt Đường  bốnsử dụng ánh mắt kinh thường cùng trào lộng vui sướng khi thấy người chạm mặt họa nhưng nhìn Đường tứ Tứ cùng Thanh Nhi “Nương nương, hoàng thượng bảo lão nô truyền lời với người, nếu người muốn quỳ, liền ấp ủ nhi tử nhưng mà đến nơi khác quỳ, chớ ở lại trước Như Mai điện này làm cho Vân phi nương nương dính lây xui xẻo của người a.”

Lời nói vô tình như vậy, khiến cho thân mình Đường bốn Tứ run lên, rõ ràng đứa bé dại trong lòng nàng cũng là nhi tử của tuyển mộ Dung Nhược Hồng. Hắn tại sao lại có thể lãnh khốc vô tình đến thế?

Thanh Nhi khóc lên, ném ô xuống, nhịn không được hướng phía công công nhưng quỳ xuống “Lương công công, van cầu ngài xem xét ngày xưa hậu phi nương nương đối với ngài không tệ, thỉnh ngài trước mặt bệ hạ nói tốt dùm người vài câu. Đại hoàng tử là  nô tỳ của Vân phi nương nương hạ độc thủ, nương nương người…”

“A..” Lương công công khỏe mạnh tấn công gãy lời nói của Thanh Nhi “Hoàng hậu? Ha ha, rất nhanh sẽ không còn nữa. Đại hoàng tử? Ha ha, hắn có phải con nối dõi của chúa thượng hay không vẫn còn là vấn đề đấy.” Lương công công biết Đường tứ Tứ nàng bây giờ giống như chó mất chủ, hắn không có gì phải kiêng kỵ, thế nên trong lời nói không ngoài những lời cay độc.

Không biết là bởi do mưa to hay do lời nói khó nghe của Lương công công nhưng sắc đẹp mặt Đường  Tứ như tro tàn, thân thể nàng run rẩy kịch liệt, cơ đại dương muốn trực tiếp  ra đất. Sâu bên trong lòng là một mảnh lạnh băng, đột nàng lộ vẻ mặt bít tất tay, ánh mắt hung hăng nhưng nhìn vào cửa điện đóng chặt hô mập “Mộ Dung Nhược Hồng, Triệt Nhi là con của chàng, nó là con của chàng!”

chiêu mộ Dung Nhược Hồng làm sao có thể đối xử với nàng và đứa bé dại như vậy?

Nàng gả cho hắn năm năm, đi theo hắn lúc hắn vẫn còn là hoàng tử không được sủng ái, nàng liền cùng hắn tranh đấu giành người đờitrận chiến tại Tĩnh Thành, hắn bại trận mang binh chạy trốn, còn nàng bị thái tử điện hạ bắt giữ, cũng ngay tại phủ hoàng thái tử nàng phát hiện mình mang thai. Nàng mang thai mười tháng, lại sống cuộc sống hạ tiện nhất trong phủ, thật khó nhọc mới hạ sinh được đứa nhỏsau cùng lại bị mộ Dung Nhược Hồng hoài nghi đứa bé dại này không phải con của hắn. Còn Vân phi, lúc trước nàng ta ghét bỏ tuyển mộ Dung Nhược Hồng, nhất quyết không chịu gả cho hắn nhưng ngày nay nàng ta lại là người được tuyển mộ Dung Nhược Hồng sủng đặt tại đầu tim.


Danh sách chương

Bình luận