Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 75: Không phải nàng định nấu cho hắn ăn đấy chứ?!



Nếu như người khác giữ hắn như vậy, hắn sớm đã đánh bay người đó rồi. Nhưng khi đối mặt với “nam nhân” có vóc dáng nho nhỏ là Cố Tích Cửu, hắn lại có vẻ tin tưởng một cách khó hiểu……

Hắn cảm thấy mặc dù bàn tay có chút thô ráp, nhưng lại mang tới cho hắn một cảm giác mềm mại dịu dàng.

Cố Tích Cửu tất nhiên không biết trong khoảnh khắc này, Dung Già La có rất nhiều cảm xúc, nàng chỉ đơn thuần chạm vào tĩnh mạch của hắn mà thôi.

Một lát sau, nàng buông tay lui về phía sau một bước: “Điện hạ, chỉ khi vận công độc mới phát tác, mỗi lần phát tác sẽ cảm thấy cả người giống như kim đâm……” Nàng nhanh chóng nói ra bệnh tình.

Dung Già La rũ mắt nhìn nàng, một đôi con ngươi hơi hơi lóe sáng: “Chính xác!”

Hắn cố gắng hết sức trấn tĩnh: “Độc này phải giải như thế nào?”

“Thật ra đây cũng không phải là độc, mà là cổ, có tên gọi là Thiên Mệnh Cổ.” Cố Tích Cửu giải thích.

“Thiên Mệnh Cổ?” Dung Già La rõ ràng chưa từng nghe nói qua. Hắn lặp lại một câu, giọng điệu có chút choáng váng.

“Đúng vậy, ngay cả khi có được linh lực tuyệt cao, chỉ cần trúng cổ này sẽ giống như một người đã đi tới năm cuối đời, chỉ có thể phó mặc cho số phận, không thể làm gì. May mắn là thời gian điện hạ trúng cổ này chưa lâu, một khi đủ ba năm, cho dù Kim Tiên Đại La cũng bó tay không có biện pháp!”

Cố Tích Cửu vừa nói, vừa tự mình lấy ra một loạt ngân châm, một con dao ngắn sáng bóng như tuyết, bày ra trên bàn và nói: “Ngài hãy bảo người chuẩn bị một lọ tương ớt, một cây hành trắng……” Nàng liệt kê ra một đống đồ vật.

Dung Già La lại có chút ngây người.

Mấy thứ này gần như là danh sách gia vị ở trong phòng bếp, không phải nàng đang định nấu cho hắn ăn đấy chứ?!

Cố Tích Cửu liếc mắt nhìn hắn một cái, cau mày: “Điện hạ, không phải trong phủ không thể tìm được mấy thứ này đúng không?”

“Có, có! Có!” Dung Già La rốt cuộc hoàn hồn, trí nhớ của hắn rất tốt, lập tức lặp lại một lần những thứ Cố Tích Cửu đã liệt kê ra, hỏi tiếp một câu: “Chỉ thế này thôi sao?” Không cần bất kỳ thảo dược đặc biệt gì sao?

“Tạm thời chỉ cần những thứ này.” Cố Tích Cửu gật đầu: “Điện hạ nên nói bọn họ chuẩn bị đầy đủ những thứ này trong vòng một khắc, thời gian của tại hạ eo hẹp, không thể ở lại quá lâu.”

Trong phủ Thái tử chuẩn bị mấy thứ này vô cùng nhanh chóng, sau một tiếng phân phó, thời gian chưa đầy một chén trà đã chuẩn bị xong hết, tất cả đều được chuyển vào phòng.

Hắc Hồ tự mình đốc thúc hạ nhân chuẩn bị, hơn nữa mọi thứ đều có chất lượng tốt nhất, ngay cả tỏi cũng trắng sáng như ngọc.

Hắc Hồ thật sự buồn bực, hắn rất muốn ở lại nhìn xem một chút, nhưng mặc dù dáng người của vị “tiên sinh” này không lớn, nhưng tính khí thì lại rất lớn. Nàng không cho phép bất luận kẻ nào nhìn xem khi nàng ra tay cứu người.

Hắc Hồ nhiều lần ra hiệu bằng ánh mắt cho Dung Già La, muốn Thái tử nhà mình mở miệng giữ hắn làm thị vệ bên người.

Nhưng hắn liếc mắt gần như muốn co giật, chủ tử nhà hắn giống không nhìn thấy được, đuổi hắn ra ngoài giống như đuổi gà.

Hắc Hồ kêu khổ trong lòng, chủ tử luôn luôn khôn khéo, sao lần này lại lỗ mãng như thế?

Hắn không yên tâm, dứt khoát chờ ở bên ngoài cửa sổ, dựng hai lỗ tai thật cao, cố gắng lắng nghe tất cả mọi động tĩnh bên trong, chỉ cần phát hiện ra một chút không đúng, hắn sẽ lập tức vọt vào cứu người.

Trong phòng truyền ra tiếng nói chuyện nhẹ nhàng giữa hai người.

“Phương pháp này có chút hơi đau, chờ lát nữa nếu điện hạ không thể chịu nổi, hãy cắn vào viên ngọc này.”

“Không cần, bổn cung có thể chịu được.”

Hắc Hồ lắc lắc đầu, Thái tử nhà bọn họ từng lăn qua máu lửa, ngay cả khi bị trọng thương ngài ấy cũng có thể bình chân như vại. Khi chữa thương cho dù ngài ấy đau đớn bao nhiêu cũng chưa từng hé răng, thậm chí lông mày cũng không hề nhăn một chút. Ngài ấy là anh hùng chân chính!

“Cởi áo.” Trong phòng lại truyền đến tiếng nói cộc lốc dứt khoát của Cố Tích Cửu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.