Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 228: Cái nồi này úp thật khéo!



“Tuyệt quá!” Thương Khung Ngọc im lặng nửa ngày bỗng nhiên tán thưởng một câu: “Không ngờ hắn bắt một con độc giác thú làm tọa kỵ!”

Độc giác thú, là thần thú trong truyền thuyết, một ngày có thể du hành vạn dặm, có thể chống lại lôi điện, không chịu khuất phục bất luận kẻ nào quản giáo, không ngờ Tả thiên sư có thể cưỡi được nó……

Hắn nhìn qua cực kỳ tiêu sái, bộ dáng kia không giống như đang xông vào Thiên Vấn sơn, mà giống như đang đi dạo quanh hậu hoa viên nhà mình, thong thả ung dung hạ xuống: “Bổn tọa ngửi mùi tới đây, có thể uống cùng hay không?”

Hắn thậm chí rất có thành ý mang ra một hồ lô rượu: “Bổn tọa góp thêm rượu.”

Long Tư Dạ nhìn hắn không nói lời nào, Cố Tích Cửu cũng mím miệng không hề nói chuyện.

Đế Phất Y giống như rất quen thuộc, trực tiếp ngồi xuống ở phía bên tay phải Cố Tích Cửu.

Đôi mắt Long Tư Dạ hơi loé lên, nói: “Tích Cửu, nàng ngồi bên kia, ta nói chuyện với Tả thiên sư.” Long Tư Dạ muốn đổi vị trí với Cố Tích Cửu.

Đế Phất Y phất ống tay áo một cái, giơ tay ấn lên bàn tay nhỏ bé còn lại của Cố Tích Cửu, khẽ cười nói: “Lỗ tai bổn tọa không điếc, không cần đổi chỗ cũng có thể nghe được, trừ phi Long tông chủ nói chuyện giống như muỗi kêu…… Ồ, cho dù là tiếng muỗi kêu bổn tọa cũng có thể nghe thấy. Long tông chủ cứ yên tâm đi.”

Đế Phất Y liếc mắt nhìn một bàn đầy cá: “Ở đây thật là phong phú. Long huynh, kỹ thuật nấu nướng của ngươi rất tuyệt. Ba năm trước, bổn tọa từng thưởng thức cá ngươi nướng, sau đó vẫn luôn nhớ mãi không quên. Đáng tiếc không có cơ hội nhấm nháp lần nữa. Lần này thật ra rất may mắn.”

Hắn phất ống tay áo ở trên bàn một cái, trước mặt đã xuất hiện một bộ bát đũa tinh xảo hoàn toàn mới. Hắn nhấc đũa gắp một miếng cá nướng, đưa vào trong miệng nếm thử, thở dài một tiếng: “Chính là hương vị này!”

Cố Tích Cửu: “……”

Tay trái nàng vẫn luôn bị Long Tư Dạ nắm lấy, hiện tại tay phải lại bị Đế Phất Y ấn lên, bất luận rút nên nào cũng rút không được.

Bàn tay Long Tư Dạ lạnh lẽo, trong khi bàn tay Đế Phất Y lại rất ấm áp, một lạnh một nóng giống như đang âm thầm phân chia cao thấp.

Trên bàn đầy cá nhưng nàng chỉ mới gắp được hai đũa, cũng vừa mới nếm được một miếng, bụng vẫn còn đang đói, hiện tại chỉ có thể nhìn dưới sự kìm kẹp của hai đại soái ca.

Hai tay đều không có tự do, nàng không thể dùng chân để gắp đồ ăn, đúng không?!

“Đế cung chủ giá lâm Thiên Vấn Sơn, tất nhiên là có kế hoạch. Nhưng nếu Đế cung chủ tiến vào, trước hết nên đệ thiệp bái phỏng, để đệ tử môn nhân bổn tọa chào đón. Tại sao lại tự tiện xông vào như thế?” Long Tư Dạ bắt đầu gây khó dễ.

Đế Phất Y không hề để ý tới hắn, tiếp tục tự gắp một miếng cá nướng đặt vào trong đĩa của mình, chiếc đũa chọc một cái, toàn bộ xương cá bên trong đều tự động tách ra, lúc này hắn mới bắt đầu ăn từ từ, lại tán thưởng một tiếng: “Cá ngon!”

Hắn lại liếc mắt nhìn Cố Tích Cửu một cái, dường như có chút buồn bực: “Vì sao Cố cô nương không ăn? Sợ Long tông chủ hạ độc hay sao?”

Cố Tích Cửu: “……”

“Phiền tôn giá nhấc tay ra một chút.” Cố Tích Cửu cử động ngón tay ở lòng bàn tay hắn một chút.

“Ồ, xin lỗi.” Đế Phất Y rốt cuộc giơ tay buông nàng ra, lại liếc mắt nhìn Long Tư Dạ một cái: “Vì sao Long tông chủ vẫn luôn nắm chặt tay cô nương này? Chẳng lẽ là sợ nàng chạy trốn? Lần đó ở trên Khải Thiên Đài, Cố cô nương bỗng nhiên mất tích quả nhiên là vì Long tông chủ đưa người tới nơi này, làm hại bổn tọa phải ngàn dặm bôn ba tới đây tìm người……”

Long Tư Dạ: “……” Cái nồi này úp thật khéo! Khiến hắn không thể nào phản bác!

Mặc dù lúc ấy Cố Tích Cửu thuấn di ngay khoảnh khắc nhảy lên toạ kỵ của Long Tư Dạ, tạo ra mối hiềm nghi cho Long Tư Dạ. Nhưng sau khi trải qua một loạt sự kiện, bây giờ nghe Đế Phất Y nói như thế, nàng lại cảm thấy có chút buồn bực.

Tả thiên sư biết rõ chính nàng chạy trốn, còn liên tiếp bị hắn bắt được, hiện tại công khai đổ hết lỗi lên đầu Long Tư Dạ, hắn có mục đích gì?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.