Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 194: Nàng thật thông minh



Cố Tích Cửu cắn răng chăm chú lắng nghe hắn nói: “Mười ba năm trước bổn tọa ngẫu nhiên gặp được mẫu thân nàng. Khi đó nàng nhỏ nhỏ gầy gầy giống như con khỉ nhỏ, mẫu than nàng cầu xin bổn tọa xem tướng cho nàng. Lúc ấy tâm tình bổn tọa rất tốt, vì thế đã nhìn nàng một chút. Bổn tọa thấy nàng không thể sống quá mười lăm tuổi, có lẽ sẽ có một đại nạn xảy ra, chỉ có thể định ra một hôn sự tốt cho nàng, địa vị nhà trai càng tôn kính càng có thể phá giải. Nhưng khi đó nàng đã đính hôn ước cùng với Dung Ngôn, bản lĩnh và địa vị của Dung Ngôn chỉ ở mức bình thường, không thể phá giải được đại nạn của nàng. Nương nàng đau khổ cầu xin bổn tọa đưa ra một thượng sách, bổn tọa đã từng nợ nương nàng một ân tình nhỏ, vì thế đơn giản giúp nương nàng, đó là để nàng đính hôn cùng bổn tọa…… Nhưng bổn tọa cũng có điều kiện, nếu muốn hôn nhân này được thành lập, một, nàng đã lui thân với Dung Ngôn, hai, trước khi mười lăm tuổi, nàng phải một mình xông ra khỏi rừng rậm hắc ám mà không bị tổn thương……”

Nói nữa đi! Hắn đang nói lời nhảm nhí!

Cố Tích Cửu nhìn hắn giống như nhìn người ngoài hành tinh. Hắn là người sẽ dễ dàng đặt cuộc sống của mình vào trong đó như vậy hay sao? Lừa quỷ!

Nàng dừng lại một lát: “Việc này từ trước tới nay ta chưa từng nghe người nào nói……”

“Việc này là nương nàng đính với bổn tọa, không có người thứ ba biết tới.” Đế Phất Y có lòng tốt giải thích với nàng, sau đó mỉm cười nhìn nàng: “Sắp có một vị hôn phu giống như bổn tọa, có phải nàng rất vui hay không?”

Vui con khỉ! Nàng không muốn có một vị hôn phu biến thái như vậy!

“Thiên sư đại nhân thật biết nói giỡn, trò đùa này không vui chút nào.”

“Nàng không tin? Nàng cho rằng bổn tọa đang lừa dối nàng?” Đế Phất Y nói với giọng khó lường.

Ngươi đúng là đang lừa dối! Mặc dù ta không biết mục đích của ngươi, nhưng ngươi rõ ràng là đang lừa dối!

Mặc dù trong lòng nàng nghĩ như thế, nhưng trong miệng lại không thể nói như thế.

Cố Tích Cửu cười cười: “Dù sao cũng là nói suông không tính…… Hơn nữa, ta không tin mẫu thân ta sẽ hứa gả nữ nhi cho hai nhà.”

Đế Phất Y lấy ra một vật trong lòng bàn tay, đó là một chiếc nhẫn màu đen, đen nhánh sáng bóng, trông giống như sợi tóc, nhưng lại được chạm khắc từ ngọc.

“Đây là tín vật đính hôn nương nàng đưa cho bổn tọa, phía trên có tên và bát tự sinh thần của nàng. Nàng có muốn nhìn một cái hay không? Bên cạnh đó, nương nàng không phải hứa gả nữ nhi cho hai nhà. Bổn tọa đã nói, nàng cần phải thỏa mãn hai điều kiện kia, việc hôn nhân này mới được định ra.”

Chiếc nhẫn nhìn qua thật sự rất quý trọng, Cố Tích Cửu nhìn nhìn mặt trên đúng thật có tên và bát tự sinh thần của nàng.

Nàng luôn cảm giác chiếc nhẫn này có chút kỳ lạ, nhưng lại nhất thời không thể nhìn ra kỳ lạ ở đâu. Khi nàng đang muốn nhìn kỹ lại lần nữa, đối phương đã thu nó trở về.

“Hiện tại nàng tin hay chưa?” Đế Phất Y nhìn nàng.

“Nhưng loại tín vật này không phải là hai bên đều nên có hay sao? Nhưng ta không có……”

“Xác thật hai bên đều có, nhẫn này vốn là một đôi, nàng nơi đó cũng nên có một chiếc, mẫu thân nàng có lẽ sẽ giữ nó giúp nàng. Đáng tiếc, mẫu thân nàng rời đi quá sớm, nhẫn kia có lẽ đã biến mất cùng với bà ấy……” Đế Phất Y nói giọng nhẹ nhàng: “Việc này vốn dĩ không có người thứ ba biết tới, mẫu thân nàng lại mất tích, nếu bổn tọa không nói ra sẽ không có người nào biết. Bổn tọa là người luôn luôn thủ tín, không đành lòng khi dễ thiếu nữ yếu đuối.”

Hắn thủ tín? Hắn không khi dễ thiếu nữ yếu đuối? Vậy hiện tại hắn đang làm cái gì?

Cố Tích Cửu khịt mũi coi thường ở trong lòng, nhưng trên mặt không hề lộ ra.

Nàng giống như đã nghĩ thông suốt gì đó, ngước mắt nhìn hắn: “Đây là nguyên nhân vì sao ngươi nhất định bắt ta phải làm thí nghiệm thiên bẩm? Nếu ta không phải đệ tử thiên bẩm, ngươi có thể quang minh chính đại ném ta vào rừng rậm hắc ám tự sinh tự diệt?”

Đế Phất Y mỉm cười hiền lành: “Nàng thật thông minh!”

Cố Tích Cửu: “……”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.