Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 103: Muốn cưới một người làm Thái Tử Phi?



Thái tử Dung Già La, thập nhị hoàng tử Dung Ngôn.

Hai vị hoàng tử giá lâm, tất nhiên được cung kính hoan nghênh đón vào.

Trong lòng Cố Tạ Thiên vẫn rất buồn bực, Dung Ngôn thì không sao. Hắn ta là con rể tương lai của tướng quân phủ, cũng là khách quen ở đây. Hắn ta chạy tới đây tham gia náo nhiệt cũng không có gì lạ.

Nhưng vì sao Thái tử lại tới?

Cố Tạ Thiên cảm thấy mờ mịt cùng với thấp thỏm bất an.

Người trong triều đình đều biết, tướng quân phủ cùng phe với Tứ hoàng tử, ngày thường vị Thái tử này căn bản sẽ không tới cửa, lúc này vì sao mặt trời lại mọc ra từ phía Nam?

Dù thế nào chăng nữa, ngoài mặt ông vẫn là phải đón tiếp chu đáo, lập tức phân phó người chuẩn bị đón tiếp riêng hai vị điện hạ……

Dung Già La nhấc tay, nhẹ nhàng cười: “Cố tướng quân không cần khách khí, bổn cung và Thập Nhị đệ nghe nói lệnh lang trở về nên đặc biệt đến thăm mà thôi, không cần câu nệ về hình thức, chúng ta hãy cùng ngồi với nhau.” Hắn luôn có một loại uy thế của thượng vị giả, khiến người không dám cự tuyệt.

Cố Tạ Thiên không thể nào từ chối đề nghị của hắn, sau khi nói vài câu khách khí, rốt cuộc ông cũng mời hai vị này ngồi trên ghế chủ vị.

Dù sao hai vị hoàng tử vẫn là người ngoài, theo lý thì không nên dùng chung bữa cùng với các nữ quyến của tướng quân phủ. Cố Tạ Thiên vốn định lên kế hoạch chỉ bản thân mình và nhi tử cùng dùng bữa với hai vị điện hạ, các nữ quyến đều quay về nội trạch và an bài trong sân của bọn họ.

Nhưng một câu của Dung Già La đã phá kế hoạch của ông: “Cố tướng quân, các ngươi nên ngồi như thế nào thì cứ ngồi thế ấy, bổn cung thích cảm giác gia yến.”

Hắn đảo mắt nhìn qua tất cả mọi người ở trong đại sảnh, giọng điệu nhạt nhẽo: “Ta sớm nghe nói Cố tướng quân sinh được mấy nữ nhi tốt, đáng tiếc bổn cung luôn vô duyên nên không gặp được. Thập Nhị đệ của bổn cung là con rể tương lai trong phủ, chúng ta cũng coi như người một nhà, ở đây cũng không có người ngoài, vì vậy tướng quân hãy mời các chư vị tiểu thư trong phủ ra đây cùng ngồi. Người một nhà cùng dùng chung bữa sẽ náo nhiệt hơn.”

Cố Tạ Thiên: “……”

Ông thật sự không biết trong hồ lô của vị Thái tử này chứa gì.

Chẳng lẽ hắn đã nhìn trúng nữ nhi nhà mình?

Muốn cưới một người làm Thái Tử Phi?

Nhân tiện kéo tướng quân phủ của ông về phe Thái tử?

Tất cả đều có khả năng……

Quan trường giống như chiến trường, trong quan trường cũng kiêng kị nhất là thiếu quyết đoán.

Cố Tạ Thiên ủng hộ Tứ hoàng tử, tất nhiên không muốn mấy nữ nhi của mình có liên quan gì tới vị Thái tử này. Ông vội vàng tìm mấy lý do thoái thác, nói rằng nhóm tiểu nữ xấu xí thô lỗ không xứng đáng để gặp Thái tử.

Dung Già La ngồi ở trước bàn, ngón tay nhè nhẹ gõ ở trên mặt bàn, cười như không cười liếc mắt nhìn Cố Tạ Thiên một cái: “Bổn cung chỉ tò mò muốn gặp các nàng một lần mà thôi, Cố tướng quân ra sức khước từ như vậy, chẳng lẽ cảm thấy bổn cung không có tư cách hay sao?”

Một câu trực tiếp chụp mũ như vậy khiến Cố Tạ Thiên tái mặt, ông chỉ liên tiếp nói không dám không dám. Không còn lựa chọn khác, ông đành phải phái người gọi chúng nữ nhi ra ngoài chào hỏi……

…….

Mặc dù Cố Tích Cửu đi vào thế giới này cách đây không lâu, nhưng nàng vẫn hiểu rất rõ thế cục của thế giới này. Nàng cũng biết sự cạnh tranh giữa các hoàng tử trong triều.

Nàng còn biết lão cha tiện nghi nhà mình về phe của Tứ hoàng tử, vì vậy nàng cũng cảm thấy rối rối về sự xuất hiện của Dung Già La, không hiểu ngọn gió nào đã thổi vị Thái tử này tới đây……

“Chủ nhân, có phải hắn đã biết ngươi chính là người đã cứu hắn hay không? Bởi vì ngươi đã sờ soạng hắn, vậy nên hắn muốn đến tìm ngươi phụ trách?” Lắc tay Thương Khung Ngọc suy đoán.

Cố Tích Cửu không quan tâm nới nó, nàng rất tự tin với thuật dịch dung của mình. Khi nàng dịch dung, cho dù người cực kỳ quen thuộc với nàng cũng không thể nào phân biệt được, huống chi là vị Thái tử chỉ mới gặp qua một lần?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.