Thông tin truyện

Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài

Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 857 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Thám hiểm, trọng sinh

Lúc trước cô là một thầy bói toán,  chính do chuyên nói láo ăn tiền  bị người đánh chết.

 sau khi tỉnh ngộ tỉnh giấc dậy, cô phát hiện bản thân đã trở lại lúc năm tuổi. Và không lâu sau đó, cơ duyên đến, cô chiếc bình ngọc của người tình Tát rơi trúng đầu nhưng mà mở ra Thiên Nhãn.

Sau khi Thiên Nhãn hiện ra, cô đột chốc trở thành một tài năng gặp qua là nhớ, kĩ năng ngày càng xuất chúng. Cô có khả năng nhìn thấu sinh tử, phúc họa của người khác qua tướng giả mạođồng thời có thể cải tử hồi sinh.

Đời trước, một mình cô sống cô đơn, gia đình tan hoang, không nơi dựa dẫm. Đời này cô khăng khăng phải khiến vòng quay định mệnh chuyển đổi.

Kiếp trước, cô không có gì cả, bị trần giới khinh khi, rẻ rúng. Kiếp này, cô kiên tâm trở thành một đại sư Huyền Học chân chính, cô muốn đứng trên đỉnh cao của quả đât, muốn biến thành một nữ nhân vật trong giới lái buôn được mọi người suy tônmến mộ.

Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài

– Dám nói tao gặp vận đen à? Bà nó chứ, để bữa nay tao cho mày biết thế nào là vận đen! anh em đâu, cho con nhỏ tuổi này biết tay đi!

Một người nam nhi bên má trái có vết sẹo, mặt mày hung hãn đang chỉ vào một cô gái gầy gò, nhỏ bé, ăn mặc quê mùa đang nằm run cầm cập trước mặt hắn.

– Xin tha mạng.

Cô gái mặt trắng bệch ôm lấy chân người đại trượng phu đó kêu khóc nài xin thảm thiết.

– Xin hãy tha cho tôi, là tôi không biết trời cao đất dày, tôi sai rồi, ông chủ Hoàng là chân mệnh thiên tử, tài đức vẹn toàn…

Người đàn ông rút chân ra sau đó giơ chân đá cô gái  lăn ra đường, tiếp tới sử dụng chân đạp mạnh lên ngực của cô, khiến cô bị gãy vài đốt xương, đau tới nỗi cô nằm co quắp người lại, ánh mắt càng lộ rõ vẻ kinh hãi.

– Cái gì cũng không biết nhưng còn dám giả vờ làm thầy tướng sao? bữa nay để tao thay trời hành đạo, cho mày một trận nên thân. Người đâu, mau tấn công chết con bé dại này, sau đó đem vứt xác ở sau núi cho tao!

– Con ơi, con à, con ơi!

Dương Tử Mi lại nghe thấy tiếng kêu khóc bi đát thân thuộc, giống như tiếng gọi hồn vậy.

Mẹ?

Cô chết rồi nên cô mới thấy được người mẹ quá cố của cô ư?

Cô cố gắng tỉnh ngộ, đập vào mắt cô là gương mặt tiều tụy xanh rì của Trương Tú Lệ, mẹ cô, kế bên là phụ vương cô, Dương Thanh với đôi kính cận quen thuộcBên cạnh đó còn có ông nội cô, Dương Bạch, dáng vẻ nghiêm khắc đang ngồi trên ghế, cạnh đó là bà nội cô, Tăng Tuệ, trên tay đang bế một đứa trẻ.

Cô… mệnh chung rồi sao?

Nên mới thấy được ông nội, bà nội, phụ vương, mẹ và em gái quá cố sao?

Cô ngước đầu nhìn lên trần nhà.

Mái ngói cũ, bức tường đen, căn phòng u tối, tất cả đều giống như khi cô còn nhỏ bé, thật kỳ diệu!

– Con ơi, con tỉnh rồi sao?

Mẹ cô thấy cô chớp chớp mắt, mừng đến rơi nước mắt, giang tay ấp ủ cô vào lòng, giọng nấc nghẹn…


Danh sách chương

Bình luận