Thông tin truyện

Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 121 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Thanh mai trúc mã, siêu sủng, HE.Editor: Ngân NhiSố chương: 123Có thông tin về việc Chu Tự Hằng – ông trùm giới công nghệ trở lại trường cũ khiến cho giới truyền thông cực kỳ muốn biết về quá trình trưởng thành của anh.

Anh đã san sẻ 3 chuyện tôi 6 tuổi, bên cạnh nhà tôi có một cô  láng giềng dễ thương, lợi dụng lúc ba mẹ của người chơi ấy vắng nhà tôi đã ngủ với người chơi ấy”

“Vào năm 2003, khi tôi 16 tuổi, tuy suốt ngày đánh nhau học hành dốt nát, nhưng mà hoa khôi của trường cũng bị nhan sắc của tôi mê hoăc, cô ấy cứ ngốc nghếch đi theo tôi”
“Khi tôi 26 tuổi, cũng là năm 2013, chúng tôi kết hôn, tôi đã thề với bà xã chưa cưới rằng tôi sẽ yêu cô ấy đến suốt cuộc đời”

“Cô  láng giềng, hoa khôi trường học và hậu phi tôi đều có phổ biến một cái tên, đó là Minh Nguyệt”
—-
“Thanh mai trúc mã: Câu chuyện tình yêu từ thời xe đẩy em nhỏ xíu tới xe ngựa bí đỏ.” –

“Từ một cậu trai hư trở thành tổng giám đốc đầy quyền lực, Chu Tự Hằng tỏ tình năm 26 tuổi.” –

“Vì em, anh biến thành một người tốt hơn.” –

Câu chuyện nhỏ

Chu Ngộ hỏi bố: Bố có thể dùng một câu nói để hình dong mối tình đầu của mình không?

Chu Tự Hằng trả lời: Mối ngành ngọn của bố thật sựquá tuyệt vờixinh tươi ưu nhã, dịu dàng tươi tỉnh, có tri thức hiểu lễ nghĩa, xinh đẹp hấp dẫnngây thơ hồn nhiên, dáng người yểu điệu, là nữ thần trong những nữ thần…

Minh Nguyệt đỏ bừng mặt.

Chú thích: Câu chuyện này chan chứa thức ăn cho chó (ý nói là mấy cảnh tình cảm ngọt ngấy cho dân FA xem nhưng gato đó), 1v1, HE, không ngược.

Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Vừa thế hệ lên mẫu giáo  Chu Ngộ đã có rất nhiều muộn phiền.

Trong thế giới nhỏ xíu của cậu ranh, những muộn phiền này tựa như ‘Ưu Lạc Mỹ’ (tên một loại trà sữa TQ), có thể quấn vài vòng quanh trái đất.

nhưng trái đất thì phệ tới mức nào? Chu Ngộ không biết.

nhưng mà cậu biết là, mấy đứa con gái trong nhà trẻ còn phiền toái hơn cả trái đất nữa.

Chu Ngộ có cảm giác cái đầu nhỏ tuổi mưu trí của mình sắp nổ tung rồi!

Trước giờ tan học, có một bạn gái ngượng ngùng đu đưa mũi chân đứng ở

cửa lớp, đỏ mặt xấu hổ  vẫn tỏ ra tĩnh tâm nói với cậu: “Bạn Chu

Ngộ, tớ có thể làm người chơi gái của cậu không? biến thành mối ngọn ngành của cậu ý?”

Chu Ngộ môi hồng răng trắng, khuôn mặt tuy còn non nớt nhưng mà nét nào ra

nét ấy, dáng người lại cao mập hơn những đứa trẻ cùng tuổi, vì vậy phần nào cũng làm gia tăng sự tuấn tú tuấn tú.

Chu Ngộ càng béo càng giống bố cậu bé xíu là Chu Tự Hằng, như từ một khuôn

đúc ra vậy, đến ngay cả tranh chân dung cũng không thể nào diễn tả giống như thế được, đuôi chân mày khẽ nhíu lại, thái độ cực kỳ kiêu ngạo. Dĩ

nhiên, tính cách này cũng vô cùng giống bố cậu nhỏ xíucục kịch cương ngạnh,

ví như câu “Trời đất bao la, ông đây là nhất”.

Chu Tự Hằng ứng dụng chính sách nuôi thả với Chu Ngộ, lúc nghiêm khắc lúc lại thả hòa bình, khi cần tìm chỉ cần huýt sáo gọi về là được, cũng không

lo lắm.

Chu Ngộ cũng quen với kiểu nuôi dạy này của bố, chuyện nhỏ dại thì thoải

mái, còn chuyện to thì không được qua quýt, trong lòng luôn phân định rõ ràng.

nhưng mà thế nào là chuyện lớn? Còn thế nào là chuyện nhỏ?

Chu Ngộ nghe bố Chu Tự Hằng nói với mình thế này: “Việc bình thường thân đại sự thế hệ gọi là chuyện mập, còn lại đều chỉ là chuyện bé dại.”

Bố còn dạy là: “Trong chuyện tình cảm tuyệt đối không được lường gạt con

gái nhà người ta, nếu yêu đương  không lấy hôn nhân làm mục tiêu, dù

với lý do gì thì cũng sẽ bị quy về khuôn khổ bông lơn lưu manh.”

“Cấm dựa vào gương mặt đẹp nhưng mà bố di truyền cho rồi đi dỗ dành con gái đấy

nhé, để cho bố  biết được thì…Hừ! Bố mày một khi đã cáu lên thì tới

chính mình cũng phải sợ chứ đừng nói tới mẹ mày.”

Chu Ngộ chưa đủ tuổi để hiểu được thế nào là hôn nhân, thế nào là yêu

đương, nhưng mà cậu  hiểu đùa cợt lưu manh không phải là điều tốt.


Bình luận