Thông tin truyện

Đẹp Trai Là Số 1

Đẹp Trai Là Số 1

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 59 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: tân tiến, showbiz, HE
Editor: Thùy Lam
Độ dài: 57 chương + 4 phiên ngoại
Poster:Tâm_Tít_Tắp

Tín ngưỡng thuở đầu của Tô Căng Bắc chính là: giày cao gót và tiểu làm thịt tươi chẳng thể phụ.

 từ khi gặp mặt Chu Thời Uẩn, tín ngưỡng của cuộc đời cô lập cập thay đổi: giày cao gót đáng giá làm thịt tươi càng cao hơn nhưng mà nếu do Chu bảo vật thì cả nhị đều có thể vứt.

Trích đoạn 1:

Phóng viên: Ưu điểm lớn nhất của chồng cô là gì?

Tô Căng Bắc: Đẹp trai, nhiều tiền, sống tốt.

Phóng viên: Sống… sống tốt?

Quản lý: Ý là, là y thuật cừ khôi đấy!

Tô Căng Bắc: Hả? Ý tôi là chỉ nam nữ… ưm!

Quản lý bịt miệng kéo người đi: Phỏng vấn hôm nay tới đây dứt, cảm ơn mọi người!

Trích đoạn 2:

người chơi nào đó: Thích điều gì nhất ở vị kia nhà cậu?

Chu Thời Uẩn: dung nhan đẹp?

bạn nào đó: Vậy không thích điều gì nhất ở cô ấy?

Chu Thời Uẩn: Đẹp quá đáng.

Editor:

– Truyện nhẹ nhàng, không ngược, yếu tố showbiz khá nhẹ, không chú trọng nhiều.

– Mô típ truyện khá giống “Con đường theo đuổi nam thần” nhưng theo xì tai trang nghiêm hơn chút chút.

Đẹp Trai Là Số 1

Lúc Hà Địch nhận được máy tính bảng nhanh nhẹn chạy đến bệnh

viện thì Tô Căng Bắc vẫn đang trong phòng giải phẫu. Sau khi đợi thật

lâu ở cánh cửa sáng đèn đỏ, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra.

Hà Địch kéo vị thầy thuốc dẫn đầu, lòng như lửa đốt:

– bác sĩ chưng sĩ! Thế nào, người bên trong thế nào rồi?

Y tá bên cạnh thầy thuốc vội nói:

– Ôi ôi ôi, cô yên ổn tâm yên tâm, không có chuyện gì mập cả, chân

bị gãy xương, não hơi chấn động, Bên cạnh đó bị trầy da chút chút, không

nguy khốn đến tính mệnh.

– Có thật không?

Hà Địch thở phào một hơi:

– Vậy tôi có thể thăm cô ấy chứ?

Y tá:

– Đợi lát nữa cô ấy được chuyển tới phòng bệnh thì cô có thể đi thăm.

– Vậy thì tốt…

Hà Địch nhìn loanh quanh quất phía sau họ, quên buông tay ra, vẫn luôn kéo cánh tay của thầy thuốc phẫu thuật.

– Cô.

Giọng nói lành lạnh vang lên.

Hà Địch hơi khựng lại, ngước mắt nhìn. Khẩu trang màu lam nhạt

che quá nửa khuôn mặtnhưng mà đôi mắt ấy lại khiến cô quên dời mắt đi nơi khác, nó màu nâu nhạt, điềm nhiên không gợn sóng, vô cùng xinh tươi.

– Phiền cô buông tay.

Anh nhả ra mấy chữ, vẻ mặt không hề không kiên nhẫn nhưng Hà Địch lại cảm thấy xấu hổ:

– Xin lỗi xin lỗi, ơ, cảm ơn bác sĩ.

– Không cần.


Bình luận