Dạy Hôn

Chương 16



💎Nguồn: Editor Heavydizzy (Cung Quảng Hằng)💎

💋💋💋

Chương 16: Lần đầu tiên vào nhà thầy một lần nữa (ôm kiểu công chúa, tập thể hình liếm cơ bụng)

Lúc đứng tại cửa nhà Triệu Thuần, Tống Thiển Thiển mang theo vẻ mặt choáng váng mơ hồ, gắt gao cầm chặt cái chìa khóa không buông tay, hoàn toàn không biết đã tới cửa. Anh dở khóc dở cười nhìn chằm chằm cô hỏi, “Còn không mở cửa ra?”

Tống Thiển Thiển lúc này mới phản ứng lại, ngượng ngùng đưa chìa khóa cho anh.

Triệu Thuần không nhận, ôm cánh tay nhíu mày.

Tống Thiển Thiển nâng chìa khóa, thật cẩn thận thử hỏi, “Em… em mở sao?”

Triệu Thuần ừ một tiếng, cũng không động, trong mắt hàm chứa cổ vũ.

Tay Tống Thiển Thiển run nhè nhẹ nhắm ngay lỗ trên cửa, cắm cái chìa khóa vào vặn thử, khóa cửa bên trong phát ra tiếng kim loại ma sát chói tai, không bật ra, Tống Thiển Thiển kỳ quái vặn một chút, vẫn không mở được, quay đầu xin giúp đỡ nhìn Triệu Thuần.

“… Ngược.”

Tống Thiển Thiển mặt đỏ tai hồng lần thứ ba thử lại rốt cục mở được cửa.

Lần trước đến mấy lần gần như là đêm khuya, ở phòng khách ngây ngốc một hồi đã bị ôm đi phòng ngủ, còn chưa kịp quen thuộc bài trí và thiết kế trong nhà, mỗi lần đến đây cơ hồ đều ở trong phòng ngủ, dù sao chỉ nhớ kỹ cái ghế nằm kia.

Tống Thiển Thiển thập thò mở cửa vào, vui vẻ nói: “Mặc dù đã từng tới, nhưng cảm giác giống như là lần đầu tiên đến nha.”

Triệu Thuần đi theo vào, nhìn Tống Thiển Thiển mỉm cười không nói lời nào.

Tống Thiển Thiển lẩm bẩm: “Đã là lần đầu tiên đến, cần có chút ký hiệu…”

Triệu Thuần nói: “Cuối tuần không phải đến rồi sao.” Biểu tình bỡn cợt, “Ký hiệu kỳ thực cũng lưu lại rồi… tấm trải giường đó…”

Tống Thiển Thiển vội vàng che miệng anh, “A a em biết…” Tấm trải giường đó ngấm đầy d*m thủy của cô, quả thực xấu hổ không thể nghĩ nhiều…

Nam nhân cao 1m81, so với Tống Thiển Thiển 1m61, hơn đúng 20cm. Lúc cô che miệng anh, phải kiễng mũi chân, thân thể hơi hơi đổ về phía trước, trọng tâm không giữ được bổ nhào vào trong lòng Triệu Thuần.

Triệu Thuần ôm thắt lưng cô, sung sướng vạch ra “Động cơ không thuần khiết” của cô, nói nhỏ: “Thiển Thiển nhớ nhung anh lắm sao.”

Tống Thiển Thiển chóp mũi tràn đầy mùi nam nhân ấm áp, nhất thời mặt nóng tim nhảy, không phục nói: “Mới không có.” Bỗng nhớ tới cái gì, tránh thoát ôm ấp của anh, ghé vào bên tai Triệu Thuần lặng lẽ nói hai câu.

Triệu Thuần nhíu mày, nói: “Muốn như vậy?”

Tống Thiển Thiển đỏ mặt gật gật đầu.

Triệu Thuần mỉm cười, tâm tình không sai, nói: “Thỏa mãn em.”

Anh cầm lấy cái chìa khóa, nắm tay nhỏ của cô, cùng nhau đẩy cửa đi ra ngoài, đứng ở ngoài cửa, đóng cửa lại.

Cô đầy cõi lòng chờ mong nhìn anh, đỏ mặt đưa tay ôm cổ anh.

Triệu Thuần hơi hơi xoay người, tay trái đỡ dưới bả vai cô, ngón tay dài vòng dưới nách, tay phải đặt dưới đầu gồi cô, thắt lưng cường tráng dùng một chút lực, hai tay nâng về phía trước, thoải mái ôm ngang cô lên.

Tống Thiển Thiển hưng phấn đỏ ửng mặt, ôm cổ Triệu Thuần, cười nói: “Là muốn ôm kiểu công chúa vào cửa!”

Triệu Thuần bật cười, theo cô nháo, nói: “Được, công chúa điện hạ. Vấn đề là anh mở cửa thế nào?”

Tống Thiển Thiển khe khẽ đấm ngực Triệu Thuần một chút, oán giận nói: “Đều tại anh, trong phim cũng không thật sự đóng cửa.”

Triệu Thuần nhún nhún vai, “Anh đã xem “Sau cửa sổ”, bất quá không nhớ rõ có đoạn tình lữ vào cửa như vậy.”

Tống Thiển Thiển cắn cắn môi, không chịu đi xuống, sờ sờ túi áo khoác anh, lấy ra cái chìa khóa, chỉ huy: “Lão sư ghé sát vào, em muốn mở cửa.”

Anh thuận theo ôm cô sát vào cửa, Tống Thiển Thiển buông ra một bàn tay, mím môi mở cửa, trong mắt to lóe ra hưng phấn, “Thành công!”

Hai người một lần nữa vào nhà.

Triệu Thuần bất đắc dĩ, cúi đầu nhìn thiếu nữ trong ngực nói: “Thế này có hàm nghĩa đặc thù gì sao?”

Cô ấp úng một hồi, không chịu đáp. Anh ép hỏi mãi cô mới ngượng ngùng nhỏ giọng nói: “Em từng xem người khác cưới tân nương, tân nương vào cửa nhà trai, đều là nhà trai ôm không buông, vào trong nhà mới có thể đặt xuống đất… Em hy vọng em là người thứ nhất vào nhà thầy như vậy…”

Lời này cần nhiều dũng khí mới có thể từ miệng một thiếu nữ vị thành niên thổ lộ ra chân ý, người ta không thể nào biết được. Tống Thiển Thiển cũng không biết mình vì sao lại đề xuất như vậy, đột nhiên thấy mình quả thực da không mặt, cũng không biết làm sao có dũng khí. Càng giống một loại khẩn cầu… không có cảm giác an toàn….

Rĩ ràng vừa mới bắt đầu, tình tiết đã đi xa, sắp nghĩ đến kết cục. Lung tung bắt đầu tựa như viết ngoáy bản nháp, trên đường đi tiếp, con đường phía trước còn gập ghềnh, cũng đã mạnh mẽ thiết kế kết thúc.

Giờ phút này, bỗng nhiên thế giới an tĩnh. Tiếng gió lùa trở nên rất rõ ràng, không nhẹ nhành nỉ non, mà là mãnh liệt thổi qua.

Lời nói của anh giờ khắc này có vẻ như vậy không đầu không đuôi, lại trịnh trọng lạ kì, nặng nề nói: “Duy nhất một người.”

“… Ồ!”

Trong tư thế ôm công chúa, anh không báo trước cúi đầu hôn đôi môi mềm mại rung động.

Giống sương sớm mát lành đọng trên mảnh lá, giống ánh sang ban mai chiếu vào rừng rậm ngủ say. Môi anh ấm áp, hơi mang theo ẩm ướt, xúc cảm so với Tống Thiển Thiển trăm ngàn lần tưởng tượng càng thêm mềm mại. Kỳ thực mỗi lần hôn cảm giác đều như mới mẻ lần đầu, mỗi lần xúc cảm đều hoàn toàn bất đồng. Cái hôn ở thư viện vội vã khẩn trương, hiện giờ hôn thong dong thân mật.

Không phải phán đoán khát cầu, cao cao tại thượng mỏng manh ban phát, cũng không phải lạnh lùng thản nhiên thô ráp vội vã, mà là chân thật, ở trong lòng anh, được anh thương tiếc, yêu chiều.

Tống Thiển Thiển còn không kịp nghĩ lại hàm nghĩa trong lời anh, đã bị anh thành thục dụ dỗ hôn đến rơi vào thế giới ý loạn tình mê. Nam nhân ngậm cánh môi cô, đầu lưỡi ướt sũng liếm cắn, giống báo tuyết rút đi bề ngoài cao ngạo, chỉ ở trước mặt người thân thiết lộ ra vẻ mặt yêu thích lỗ mãng vốn không muốn người khác biết. Mút có chút nặng, cô ăn đau, yếu ớt tràn ra một tia thở dốc, đầu lưỡi anh nhân cơ hội chui vào trong khoang miệng của cô, trơn tuột cuốn lấy đầu lưỡi cô, tham lam hấp thu nước bọt ngọt ngào. Bất tri bất giác, lúc tiếp xúc lặng yên dạy dỗ cô càng thêm kiều diễm ướt át.

Anh như không chịu nổi, đá giầy đi, bước chân trần dẫm lên sàn gỗ, vừa hôn vừa ôm, ôm Tống Thiển Thiển từ cửa đến trên thảm màu trắng trước sofa, ôn nhu đặt trên mặt đất.

“A a…” tóc Tống Thiển Thiển rơi trên thảm, không chịu nổi buông lời, đầu quay nghiêng một bên, cầu xin tha thứ nói: “Thở nổi… chậm lại chậm… A… thầy…” Không nghĩ lại càng cho anh thêm cơ hội, Triệu Thuần nặng nề thở dốc bên tai cô, một ngụm ngậm vành tai đỏ tươi ướt át, yêu thích dùng đầu lưỡi liếm láp đầy ham muốn, thậm chí không có hảo ý, dâm đãng chọc vào trong lỗ tai cô.

“Đừng… Đừng… Ngứa…” Cô xấu hổ định ôm tai.

Triệu Thuần hai tay chống hai bên đầu cô, chậm rãi nâng thân lên, nặng nề cười nói: “Anh đột nhiên nghĩ ra, hôm nay còn chưa tập thể hình.”

Tống Thiển Thiển còn đang thở, không rõ Triệu Thuần vì sao đột nhiên nhắc cái này.

Triệu Thuần đột nhiên cởi áo khoác, lộ ra áo lót, người đã ra một tầng mồ hôi mỏng, chậm rãi bỏ kính xuống đặt sang một bên, nói: “Thiển Thiển có muốn xem không?”

Tự làm tự nói xong, bắt đầu ở trên người Tống Thiển Thiển tập hít đất.

Tống Thiển Thiển rất gần mặt Triệu Thuần, Triệu Thuần làm hai mươi cái còn không ngừng, chỉ yên lặng nhìn thiếu nữ dưới thân. Mỗi lần trầm xuống, thân thể tràn ngập nhiệt lượng đều dán lên cơ thể cô, sau đó không chút nào lưu luyến rời đi.

Thân thể cô bắt đầu dần dần chờ mong mỗi một lần tiếp xúc ngắn ngủi mà thân mật. Cảm giác rất nhẹ đầu v* nho nhỏ nằm trên người mình, lại giống như điện giật, núm vú dưới áo ngực đã lặng yên đứng thẳng lên, thân thể càng ngày càng nóng.

Triệu Thuần làm một hồi, thân thể cũng dần dần nóng hơn, hạt mồ hôi lớn từ tóc mai rơi xuống, nóng nóng mặt cô. Ánh mắt không thay đổi vẻ xâm chiếm, nóng rát, thực chất như đầy hứng thú đang thị gian thân thể thiếu nữ quấn trong vải dệt mỏng manh. Một giọt mồ hôi lớn rơi ở bên môi cô, Tống Thiển Thiển vô ý thức vươn đầu lưỡi vụng trộm liếm, nhỏ giọng nói: “Mặn.”

Triệu Thuần nhìn động tác của cô, ánh mắt sâu thẳm, vừa tập hít đất, vừa thở hào hển, thấy trên người nóng đến càng khó nhịn, đơn giản cũng cởi áo lót trong, lộ ra tám khối cơ bụng rắn chắc cường tráng, cũng đầy mồ hôi nóng bỏng. Mồ hôi dọc theo cơ bụng chảy xuống, bị quần thấm hết. Quần của anh bởi vì động tác mạnh mà có thấp xuống, lộ ra lông mao thưa thớt trên bụng.

Tống Thiển Thiển đột nhiên không chỉ cảm thấy nóng, càng cảm thấy có chút… khát nước.

Kìm lòng không được vươn lưỡi lên, liếm một chút cơ bụng rắn chắc căng cứng.

Nam nhân thét lớn một tiếng, hình dáng cơ bụng càng thêm rõ nét, cơ bắp chảy mồ hôi trở nên sáng bóng kiện mỹ.

Tống Thiển Thiển phảng phất bị mê hoặc, vươn đầu lưỡi, tiếp tục liếm láp cơ bụng no đủ của anh, liếm hết mồ hôi toát ra. Dọc theo khe giữa cơ bụng hướng lên trên liếm tiếp, liếm đến cơ ngực. Cơ bắp anh căng thật sự chặt, đường cong lưu loát, gợi cảm dị thường.

Triệu Thuần tâm lý kích thích càng lớn so với kích thích sinh lý, nữ hài tử nũng nịu liếm láp cơ bụng mình cảm thấy kích thích đột nhiên đầy đầu óc, đã có chút nhịn không được.

Tống Thiển Thiển tò mò ngậm đầu v* anh, hàm hồ nói: “Thầy, nơi này thoải mái không?”

Triệu Thuần trùng điệp thở dốc, “Nha đầu ngốc, mọi người mẫn cảm không giống nhau.”

Tống Thiển Thiển vẫn không buông ra, hơi hơi cắn đầu v* một chút, nói: “Em không tin… Rõ ràng thấy liếm em chỗ này rất thoải mái nha…”

Hí — nha đầu kia… Triệu Thuần nhìn ngực mình có dấu răng hơi đỏ, bất đắc dĩ nở nụ cười, “Em thực sự cắn được.”

Tống Thiển Thiển biết mình cắn mạnh, vội vàng sờ sờ, “Thầy, thực xin lỗi…”

Bộ dạng muốn khóc ra.

Triệu Thuần khe khẽ kéo tay nhỏ bé của Tống Thiển Thiển đến chỗ phồng lên ở hạ thân, cúi đầu nói: “Nơi này cần em.”

Tống Thiển Thiển đỏ mặt, nhưng không rút tay về, “Em… em sẽ cố gắng!”

Anh bị chọc cười, “Ngoan lắm.”

Đêm dài yên tĩnh, trong phòng ngủ phát ra tiếng thiếu nữ mang theo nức nở sợ hãi, “Thầy… em thật sự chịu không nổi… Không thể cố nữa a a…”

Thanh âm nam nhân nặng nề, “Em gọi

anh là thầy… Anh sao có thể không cẩn thận dạy dỗ em… Lại cố gắng thêm…”

“Ô ô…”

💋💋💋


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.