Thông tin truyện

Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu

Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu

 Tình trạng:

Hoàn thành 149 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ truyền, xuyên không, Điền văn, sủng, 1vs1…
Độ dài: 146 chương + 1 ngoại truyện
Convert: Tamquay ( Tàng Thư Viện – Link )
Edit: Hắc phụng hoàng, Thiên Vi
nhân vật chính: Lâm Thanh Uyển, Dương Thiết Trụ ┃ phối hợp diễn: Dương Thiết Xuyên, Dương Thiết Căn, Diêu thị, Vương thị, Hà thị, Dương thị và số nhân vật khác.

Giới thiệu:

Chuyện kể về danh môn khuê tú và nông phu…

Chuyện kể về một cô gái rủi ro bị thứ muội hãm hại bán cho một anh chàng nông dân…

Cô gái mồ côi Diệp Tử Mạn ở thế kỉ 21 gặp gỡ tai nạn phi cơ, xuyên việt đến Đại Hi triều với thân phận là thứ nữ Lâm gia Lâm Thanh Uyển. Vừa xuyên qua thì gặp mặt phải cảnh ngộ hổ xấu bị bán…

Ở giữa chợ đơn sơ ầm ĩ, nàng bị mẹ mìn giao bán với giá 20 lượng bạc…

Trong đám người ồn ã, chàng bỏ con heo trong tay ra, muốn dùng heo đổi vợ…

… sử dụng heo đổi hậu phi ? ? ?

Này… Này… Không lầm chứ?

Nói tóm lại, nói tóm lại, đây là câu chuyện về một vị hán tử thành thật ở nông thôn trên đoạn đường sủng hoàng hậu con đi tới cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào…

Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu

Dương Thiết Trụ: “… Uyển Uyển tốt, bộ dạng tốt, tính cách tốt… Chỗ nào chỗ nào chỗ nào cũng đều tốt…”

Dương thị ở trong sân chỉ dẫn từng bước cho đứa cháu của mình…

“…Cổ lễ kết hôn ở Đại Hi triều chúng ta chính là tam môi lục sính kiệu hoa đến cửa, mở tiệc rượu mời khách. Cháu thấy đấy, một nữ tử tùy luôn thể lấy về làm sao có thể được người nhà và mọi người tôn trọng?”

Dương thị giảng giải cho cháu từng li từng tí: “Cổ nhân từng nói, sính làm hậu phi, chạy làm thiếp. Nữ tử không trải qua quá trình cưới gả đúng theo điều khoản Đại Hi triều chúng ta sẽ không có gì để bảo vệ họ, vậy thì trông cậy gì vào việc người khác có thể tôn trọng họ đây?” Tuy nói Dương thị một chữ bẻ đôi còn không biết,  những đạo lý làm nữ nhân này bà đều hiểu.

“Vậy… đại cô, ta nên làm cái gì bây giờ?” Dương Thiết Trụ nhìn Dương thị nhờ trợ giúp.

Về bình diện này hắn thật sự không hiểu, lúc đại ca đón dâu thì hắn còn nhỏ tuổi, lúc tam đệ đón dâu thì hắn bị kéo đi làm tráng đinh trên chiến trườngbốn đệ còn chưa đón dâu. bình thường trong thôn nhà nào đón dâu hắn cũng biết và còn đến chỉ là đi cung cấp làm việc thôi.

“Vậy hiện nay cháu muốn làm gì?” Dương thị ý vị thâm trường nhìn ánh mắt cháu trai.

“Cháu nghĩ…”

Dương Thiết Trụ lắp ba lắp bắp nói:

“Cháu không nghĩ cái gì, cháu chỉ nghĩ… Nghĩ muốn đối xử tốt với nàng, yêu quý nàng, để nàng không phải chịu khổ…”

Lâm Thanh Uyển dựa lưng vào cửa phòng bếp, nước mắt chảy ra, tấm khăn trong tay rơi xuống đất.

Dương thị gật đầu. Quả nhiên không ngoài dự liệu của bà, vậy thì dễ làm rồi!

“Vậy cháu bỏ tiền đi tìm bà mối tới cửa cầu thân đi, sính nghi có thể dễ chơi một tẹo, làm giống tập tục trong thôn chúng ta ấy, nhưng mà không thể thiếu một bước nào.” Dương thị đứng dậy vỗ vỗ bụi đất dính trên người.

“Thôn chúng ta khi đón dâu, nhà giàu có một chút thì mướn một cái kiệu hoa, tìm ban nhạc tới diễn tấu, còn nhà có gia cảnh không tốt thì tìm cái xe bò buộc bó huê hồng vào là được. Cho dù thế nào thì nó cũng là cưới hỏi đàng hoàng.”


Danh sách chương

Bình luận