Thông tin truyện

Cửu Thiên Khuynh Ca

Cửu Thiên Khuynh Ca

 Tình trạng:

Hoàn thành 50 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Typer: jerrytrang
Nhà xuất bản: công lao
Nhà phát hành: Bách Việt

Những gì khổ cực nhất, đắm say nhất chính là việc nàng phải mở từng lớp khóa trái tim để đặt vào cái tên Trọng Nguyên.

Chàng không phải là Đông phương Thanh đế Phục Nghi lại chẳng phải là hoa nguyệt thượng Phất Tức của hiện tại, chàng chỉ là người sẵn sàng chịu hay nàng ba trăm lôi hình ở Lôi Trạch, lại càng dám bỏ hết công tích ngàn năm do nàng…chung cục là thứ tình ái gì lại có thể khiến chàng tình nguyện hy sinh tất cả tới vậy?

Cửu Thiên Khuynh Ca

Vùng đất Nhưỡng Bình bao la của Thanh Đế với Phượng Cẩm nhưng nói, xưa nay là chốn thân

thuộc, đường quen ngõ cũ thường hay đi về.

Nàng có thú vui

đạp mây, cưỡi gió, chỉ trong giây khắc từ cung Tuyền Cơ đã bay đến

Nhưỡng Bình, sau đó nhàn thả mình trên bờ tường nhà chàng, say sưa ngắm chàng ngồi, nhẩm tính bát quái trong sân.

Khi ấy, suối tóc chàng xanh mềm rủ xuống, ánh mắt tinh anh tựa gương trong, điềm đạm ôn nhu, cúi đầu điềm tĩnhDường như mọi vật bao quanh cũng chìm vào

tĩnh mịch. Ngày cả cây quế hoa ngàn năm tuổi cũng yên lìm, không chút lay

động.

Giữa sân là biển nước biếc trong tựa ngọc, mặt nước phủ

đầy những đóa sen trắng thanh khiết, lững lờ trôi, thoảng hương dìu dịu.

Chàng nở một thú vui thoáng chút mơ biển rồi ngảng đầu lên:” A Cẩm, nàng lại không vào bằng cửa chính rồi”.

“ Ta cứ thích đi bằng đường này đấy, thì sao nào? Chàng không cho phép

ư?” Thể rồi uyển chuyển một chân đặt xuống giường, chân kia nhẹ nhõm

nối bước, Phượng Cẩm thoáng chốc đã thư thả ngồi trên bờ tường.

Nàng khoác trên mình xiêm y đỏ diễm kiều, cặp mắt trong vắt, đen huyền tựa

trái nho chín lay chạnh lòng người. Thấy Trọng Uyên đứng dậy. Phượng Cẩm tinh ngịch vảy nước từ chiếc chén trên tay xuống mình chàng như một con rồng nhỏ phun mưa.

Trọng Uyên hơi tránh né, nét mặt chàng khi

ấy lộ rõ vẻ vừa ai oán cười vừa cam chịu, nhưng chàng chỉ vươn tay ra,

miệng than: “ nghịch ngợm quá thể, đã không còn trẻ em nữa rồi, sao vẫn không bỏ được cái tính ngỗ ngược ngang bướng đó. Nàng mau xuống đây

nhanh lên, để cho người dưng nhìn thấy còn ra thể thống gì nữa”.

“ Ta không xuống đấy, chàng làm gì được ta nào?”. Phượng Cẩm tỏ vẻ hờn

dỗi, đu đưa nhị chân, rồi với tay ngắt một chùm hoa lí tí thơm ngào ngạt từ cây hoa quế cổ thụ, rắc đầy lên người Trọng Uyên.


Danh sách chương

Bình luận