Thông tin truyện

Cuộc Sống Nông Thôn Nhàn Rỗi

Cuộc Sống Nông Thôn Nhàn Rỗi

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 2 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Converter: ngocquynh520
Editor: thế hệ vào nghề Kiều Thiên Âm +Q tiểu thư +Bánh Bao Nâu + Y Hạ + Zet+Pollen( còn thêm một số Các bạn khác chỉ làm 1c)
Beta: thế hệ vào nghề Bell Nguyễn
Độ dài: 270 chương
Thể loại: xuyên không,chủng điền, nam chung tìnhtinh khiết 100%, ngược nv phụ….
Tên gốc: 《悠然田园生活》[ nhiên điền viên cuộc sống ]

Sống lại trở thành con gái nhà nôngthân mẫu thì bỏ trốn cùng ý trung nhân, tam thúc và tam thẩm nháo đòi ở riêng.

Từ đây, nhiệm vụ của Triệu Tương Nghi chính là mang vui lòng tới cho người trong nhà, giúp cuộc sống của Anh chị em càng ngày càng tốt hơn.

Nàng sẽ khiến cho những người từng đáng ghét gia đình nàng cũng phải ân hận hận!

Khi đó nàng có thể lạnh nhạt nói với thân mẫu đại nhân một câu:

“Mẫu thân à, thật xin lỗi, nhà con hiện thời không cần ngài nữa rồi.”

Cuộc Sống Nông Thôn Nhàn Rỗi

Mùa thu ở phương nam khắp nơi đều mang một luồng khí lạnh ẩm ướtcây xanh phủ đầy sương, trùng điểu đều không thấy xuất hiện.

Vào lúc rạng sáng, tại một thôn bé dại cách đó không xa được bao phủ  một tầng sương đui mù cuối thu, một mảng không gian yên ắng đó mơ đại dương có tiếng chó sủa và tiếng gia súc vọng lại.

Bên cạnh đó là có tiếng bánh xe rất nhỏ dại thì phải?

Triệu Tương Nghi vẫn mơ màng chưa tỉnh táo, theo bạn dạng năng kéo chặt chăn bông trên người, cả người cuộn tròn lại…

Trời dần sáng, nàng vẫn còn nằm ngủ, chợt một tiếng gào thét giống như tiếng heo bị giết mổ khiến cho hoảng loạn liền giật mình tỉnh dậy! tức thời, nàng trợn hai mắt lên ngồi dậy, cuống quít nhìn xung quanh, lại phát hiện trong phòng không có ai hết, độc nhất vô nhị ở ngoài phòng giống như có rất nhiều người, ồn ã cả lên[1]

Tiếng gào thét như tiếng mổ heo ấy vẫn như cũ cao hơn một tiếng, Triệu Tương Nghi bèn nghiêng tai lắng taisau cuối mới phân biệt được, đó chính là tiếng thét của phụ thân nàng thời thời đại này, mồm luôn hô một từ “Cút đi”.

Triệu Tương Nghi bị dọa sợ tới mức cả người đều run, trùng sinh ở thời đại này đã muốn ba tháng có thừa, biết đây là một thời đại không có trong khuôn khổ lịch sử,thông thuộc với tục lệ nơi này, Ngô nông [2] sau đó mềm giọng, cũng là biết được cả đời cha Triệu Tín Lương của mình là một nam nhân có tính nết hòa thuận, thành thật, hiện giờ đột lại gào thét lên như thế?!

Sợ trong nhà xảy ra chuyện đại sự gì, Triệu Tương Nghi vươn cánh tay nhỏ bé của chính mình  mở đầu gian khổ mặc áo quần và mang giày. Vừa mới cố khôn cùng mặc vào một kiện tiểu y, lại phát hiện tuỳ thuộc mình đã sớm mỏi nhừ, mí mắt cũng muốn nhắm lại, Triệu Tương Nghi trong lòng thầm đổ mồ hôi, chính mình ở thế kỷ nhị mươi mốt tốt xấu gì cũng đã hơn nhị mươi tuổi, không ngờ kiếp này trùng sinh biến thành đứa trẻ thế hệ ba tuổi, tới việc mặc áo lặt vặt này cũng phải tiêu hao nhiều sức lực đến thế.

Đang lúc buồn chán, đại ca Triệu Hoằng Lâm của cỗ thân thể này nhị mắt phiếm hồng bước vào.

Nhìn thấy tiểu muội của mình đang ngồi ngây ngốc trên giường nên hắn không biết phải làm gì, bộ dạng luýnh quýnh lúng túng không im, mũi hắn có chút chua xót, hắn đột nhiên không tiếng động nhưng mà khóc lên, bả vai nhỏ tuổi hơi run.

Triệu Tương Nghi tim đập nhanh, tuy rằng không biết trong nhà xảy ra chuyện béo gì, nhưng mà lúc này đại ca nàng lại như thế, nhất định là có việc lớn!

“Ca ca xấu hổ, khóc nhè!” Ý đồ làm cho đại ca Triệu Hoằng Lâm có chút thoải mái, Triệu Tương Nghi quyết định tiếp tục giả vờ làm nũng, dù sao nàng ngày nay là đang giả làm tiểu hài nhi .

Triệu Hoằng Lâm cũng thế hệ tám tuổi, vừa nghe giọng nói non nớt hờn dỗi của Triệu Tương Nghi, nước mắt không nhịn được nhưng mà rơi xuống đất, nhị tay giấu trong tay áo gắt gao nắm chặt lại thành đấm, môi mỏng mảnh mím chặt hé ra một đường nhỏ


Bình luận