Thông tin truyện

Cuộc Chiến Bản Thảo

Cuộc Chiến Bản Thảo

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 64 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Tác giả – biên tập , hiện đại ,nhẹ nhàng, HE
Convertor:[email protected]
Raw: 123yq.com
Biên tập: Phương
Chỉnh sửa: Mốc
Độ dài: 63 chương + ngoại truyện
Couple: Ngôn Nho Ngữ – Lan Ninh

Nếu làm người thương của một tác gia trinh thám thì bạn sẽ có những thưởng thức như thế nào.

Khi đắc tội với ấy, anh ấy sẽ nói:”Người như em trong tiểu thuyết của anh chỉ có thể xuất hiện dưới hình thái người chết”

Khi người chơi vô cùng đắc tội anh ấy, anh ấy sẽ thị uy bạn:”Em có tin anh lấy tên của em đặt cho người chết đấy không?”

Còn khi game thủ đã cực kì đắc tội anh ấy thì anh ấy sẽ nói rằng:” không những thế anh còn cho người chết đó sẽ bị một tên sát nhân hàng loạt bạo dâm ô nhục cho tới chết”

 mọi chuyện chẳng là gì khi người chơi là người biên tập cho vị tác giả này. Việc anh ấy cần làm chỉ có một chuyện: Chày cối không chịu nộp bạn dạng thảo.

Cuộc Chiến Bản Thảo

Nếu thời kì có thể quay lại nhì tiếng trước, Lan Ninh thà chết cũng sẽ không theo chân đám học trò cấp ba lên núi.

Cố cúi ngưới hai tay cô chống trên đầu gối, mỏi mệt thở hồng hộc phút giâybốn phía

vẫn là những vùng tuyết trắng phau phau, hơi thở ấm nóng vừa bay ra liền biến thành những làn khói trắng, rồi rất nhanh biến mất trong cơn gió

lạnh.

Mẹ kiếp!

Cô không

nhịn được nhưng mà thầm chửi trong lòng một câu, cái quái gì nhưng nguyên một đám trẻ trâu, hừng hực khí thế kéo cô cùng leo núi, vậy mà đảo mắt đã không thấy đứa nào nữa.

Cô có chút

nhụt chí ngước đầu nhìn bầu trời trên cao. Bầu trời đã không còn sáng

rực như lúc cô vừa lên núi nữa, Hình như còn có thể nhìn thấy đám mây

đen xa xa.

Trái tim  của Lan Ninh run lên, chẳng lẽ vất vả lắm thế hệ được đến Hokkaido du

lịch một lần, vậy mà phải bỏ lại cái mạng nhỏ ở đây?

Cô chú ý

nghĩ suy lại một tí, vẫn không nhớ ra mình đã lạc đám học sinh cấp ba

từ lúc nào. Cô vẫn luôn đi cuối cùng của đoàn, nghe cả đàn huyên thuyên

bằng tiếng Nhật suốt cả quãng đường, tới lúc hồi hồn lại, giữa đất trời

mênh mông này chỉ còn lại một mình cô..

Ngay đến cả một cái dấu chân đám người kia cũng không thương tình nhưng khắc ghi cho cô.

Là khi cô

đang lơ đãng đã tự động rẽ lối khác sao? Cô vừa tự kiểm điểm bản thân,

vừa thầm vui bởi đây chỉ là một ngọn núi nhỏ dại, xác xuất để cô tìm được

đường về quán trọ vẫn tương đối cao.

… Hi vọng vậy đi.


Bình luận