Thông tin truyện

Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 89 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tên truyện: 宫斗不如养条狗
Biên tập: Đơn Dương

Chuyện gì xảy ra với đại vương của chúng ta???
tỉnh dậy và cảm thấy mọi thứ thân thuộc đều trở thành quá to béo
Cảm thấy thật đáng sợ, thật bé xíu,..Khoan, sao trẫm lại trở thành nhỏ bé???
Sao trẫm lại không mặc y phục???
nhưng mà tạo sao có cái lồng ở đây? Mùi hôi…Lại còn một đống chó con thế này?
Nhìn xuống, ôi trời…hắn muốn đập đầu cho tỉnh giấc
Mọi chuyện là thế nào đây????
sau cùng hắn đã gây nghiệt gì chứ
biến thành hình dạng như thế này, hắn đã cảm thấy rất tuyệt vọng rồi, đã vậy người nhưng mà hắn luôn trân trọng, yêu quý, phía sau vẻ dịu dàng chạnh lòng người lại chính là cây hoa ăn thit người
Những đứa con hiếu thuận, hiền hậu, dễ bảo của hắn, vì sao lại có thế độc ác và đang tâm như vậy? Mọi ngày hắn đều bảo ban chúng thế nào? Chúng lại biểu thị như thế nào?
chẳng lẽ vứt hết cho “cẩu” ăn rồi ư??Ầy không không, bỏ dở câu này
Hắn rất muốn ngửa mặt lên than trời, bao năm qua hắn đã sống trong đui mù quáng như thế nào, mắt lại mờ thế nào cơ mà tin yêu những kẻ gian sảokinh tởm này, nhìn không thấu thủ đoạn của một nữ hiền cung? Lại còn nhìn không ra phiên bản thân lại có thế bất công vậy???
 dưới hình dạng này, hắn đã được mở béo mắt, hắn đã hiểu cần làm gì, và nỗ lực lấy lại tất cả những gì đã mất, kể cả những gì hắn đã bỏ lỡ

Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

Bên trong chính điện Bích tiêu cung, một thái giám mặc trang phục màu xám đặt chiếc lồng quà trong tay xuống, quỳ gối thỉnh an vị Đức phi nương nương đang ngồi ở ghế chủ vị.

Sàn chính điện được lót bằng những viên gạch tiến thưởng xa hoa. dù rằng là gạch tiến thưởng, trên thực tế lại có màu đen, mặt ngoài phẳng lì trót lọt mịn, toát ra lớp sáng mỏng tanh trong khiết như sóng nước. Bên cạnh đó ánh sáng đề đạt của gạch vàng khá chói, vị hoạn quan bị lóa, phải nhắm chặt nhị mắt lại, hơi ngấc đầu nhìn đôi giày thêu của vị Đức phi nương nương trên ghế chủ vị.

Đây là một đôi giày gấm thêu hoa văn chim tước màu tối, mặt trên đính đầy những viên rubi màu hồng và xanh lục, xếp theo đuôi chim tước thành từng luồng từng luồng xoáy, lóng lánh lộng lẫy, trông rất thích mắt.

Nghe nói đôi giày này được Đức phi nương nương vẽ lúc nhàn rỗi ngán ngẩmbệ hạ vừa thấy đã thích, đặc biệt vời vài thợ tay chân lành nghề ở nước Xiêm La hôm sớm gấp gáp làm việc để kịp tặng nương nương vào đúng dịp sinh nhật người, khiến chúng hậu phi nhìn  đỏ mặt suy bì. Ngay cả những việc bé dại như áo quần ngủ nghỉ cũng khiến chúa thượng coi trọng như thế, quả thực sự sủng ái dành cho Đức phi nương nương quá rõ ràng, khó trách tại sao Lý quý phi nương nương, người quản lý cả Lục cung cũng phải tránh đi mũi nhọn này.

(Xiêm La là tên gọi cũ của Thái Lan.)

Nghĩ tới đây, gương mặt hoạn quan càng thêm kính cẩn.

Cô gái ngồi ở vị trí chủ vị mặc cung trang màu xanh ngọc với những họa tiết trải rộng phức tạp. Những sợi tơ nhị dung nhan tiến thưởng và bạc phác họa hoa văn khổng tước, đường nét ‘lưu quang đãng dật thải’ (ý  là ánh sáng đang lưu động khiến các màu sắc đẹp như thể lan tràn ra), nhan sắc màu đặc sắc nhưng mà lộng lẫy, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Tuy chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, độ tuổi vẫn còn ngờ nghệch non nớt,  diện mạo cô gái này lại tựa như sen nở, tóc mây tha thướttư thế cừ khôi bí mật che tắt thở phần nào nét thơ ngây trên gương mặt vẫn còn pha chút vẻ trẻ mỏđặc biệt là đôi mắt phượng sáng trong, đen trắng rõ ràng, nơi đuôi mắt được bút chì vẽ xếch, khiến ánh nhìn càng thêm sắc đẹp bén, không giận dữ nhưng cũng đủ để người nhìn e dè.


Bình luận