Thông tin truyện

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 794 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

cơ hội được trao một lần nữa, làm lại cuộc đời, thu hoạch tân sinh. Sát thủ hàng đầu lại biến thành tân binh?? tình huống Hình như hơi sai sai…

Rõ ràng kiếp trước cô là sát thủ tinh nhuệ nhất của đội quân nhân đánh thuê. Kiếp này thế nhưng mà thành nữ ân binh yếu đuối, nhát gan???? Không được, cô nhất mực sống lại một đời phải sống cho ra phết, phải bước lên đỉnh cao như đời trước.

Nghe đồn, cô là kẻ tai ngược trong doanh trại, không coi quân luật ra gì… Ha ha ha, ỷ mạnh hiếp yếu là lề luật của chị.

Nghe đồn, cô không hề có tinh thần đồng đội, nên không ai dám hợp tác với cô… Ha ha ha, hành động một mình là khả năng của chị.

Nghe đồn, cô là vợ của vị thiếu gia nhỏ xíu yếu tàn tật của nhà nhọ Hoắc… Ha ha ha, kẻ nào nói lăn ra đây cho chị, chị phải giết kẻ đó!

Anh là nhị thiếu tàn tật của nhà họ Hoắc mà cả thành phố A đều biết. nhưng, mọi người lại không biết, anh chính là con rồng trong nhân loại ngầm. Lần đầu gặp mặt cô, anh nở niềm vui hứng thú, lần thứ hai chạm chán, cô khiến anh phải nhướng mày. Lần thứ ba cứu cô, anh vừa giận vừa thương. Ừ thì… thật ra hương vị cũng được, chỉ là hơi “cay”.

Nghe nói, nước Z có một đội quân thần bí, không biết người đứng đầu là ai. Nghe nói, người đó, tăm dạng bí hiểm, quỷ không biết, thần không hay, vô cùng ngông cuồng, tác phong làm việc kỳ quái. Nghe nói, người này là đối tượng truy bắt của nhiều nước, khiến các nước này cực kì đau đầu, chỉ muốn giết càng sớm càng tốt.

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Cuối con đường tăm tối có một bóng đen sinh ra, hắn nhìn cô gái bị bắn xuyên qua ngực, rồi lau cây súng trong tay mình, khóe mồm hơi nhếch lên.

“Số 1, đây là kết cục của việc cô không chịu cộng tác với tôi, đừng trách tôi làm gì

Có trách thì trách cô cứng đầu cứng cổ, đáng đúng ra cô không nên đi theo trưởng quan của mình.”

Tiếng cười trầm thấp và ghẻ lạnh ác vang lên trên hành lang u ám, tiếng bước chân mỗi lúc một xa, chỉ còn lại cô gái đang nằm trên mặt đất, chút ý thức sau cùng cũng hoàn toàn tiêu tan theo gió.

“YY..

không phải cậu ta chết rồi đấy chứ?”

“Mới có dìm cậu ta vào nước được vài giây, sao chết dễ như thể được?” Không3biết vì sao bên tai lại loáng thoáng có tiếng xì xào bàn tán, ngực và họng đau buốt, chân tay chẳng còn sức nhưng nhúc nhắc

Tiếng thủ thỉ vẫn tiếp tương truyền vào tai cô

“Nhưng cậu ta vẫn không tỉnh lại, sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ?” “Trần Lạc, sao cậu e lệ thể, chẳng phải là chết giả thôi sao? Đá mấy cái kiên cố sẽ tỉnh giấc lại ngay.” Tiếng bước chân dần đến gần, đầu óc còn đang mơ hồ chưa hiểu chuyện gì  bản năng đã cảm nhận được nguy khốn cận kề, cô tức thời mở trừng mắt ra, giơ tay ấp ủ chặt lấy cái chân đang đá mạnh đến, sau đó dùng sức vặn một cái.

Cùng với tiếng “răng rắc” vang lên, Phùng Anh Anh chỉ cảm thấy chân1mình như bị chặt đứt vậy, đau đến mức tức khắc hét chói tai


Danh sách chương

Bình luận