Thông tin truyện

Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 299 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Nội dung nhãn: Trùng sinh cung đình hầu tước điền văn
anh hùng chính: Phó Dung, Từ Tấn ┃ phối hợp diễn: ┃ những nhân vật khác

Câu chuyện ở về Phó Dung làm tiểu thiếp của Túc Vương ở kiếp trước, nàng được chuyên phòng độc sủng,  đáng tiếc nuối là Túc Vương đoản mệnh qua đời sớm khiến nàng mất đi chỗ dựa, ông trời thương xót nàng cho nàng được trọng sinh trước khi đi tìm chỗ dựa thế hệ.

vì vậy Phó Dung hoàn toàn vui vẻ gần chết, trọng sinh thật sự rất tuyệt vời,lần này nhất định phải chọn một nam nhân tốt để gả. ai ngờ Túc vương đột nhiên quấn quýt không buông, động tay động chân thì thôi đi, còn muốn cưới nàng làm vương phi?

Phó Dung thật lòng không muốn gả,

Nàng không sợ hắn ban ngày cao lãnh buổi tối XX, nhưng mà nàng không muốn làm goá phụ đâu.

Note:

1. Song trọng sinh, 1V1, HE.

2. Nam chủ cường cưới cường sủng, nữ chủ một đường không ngược.

Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Mỗi sáng sớm, Phó Thần đã luyện quyền, người đầy mồ hôi, chà lau qua rồi thế hệ đi dạo một vòng tới phòng khách.

Vừa lúc hứa hẹn quản gia từ trong phòng đi ra, khi ra cửa thì thấy hắn, vội

vàng làm động tác không cần thì thầm, bước nhanh đến nhưng giải thích:

“Phó công tử, công tử nhà tôi tối qua cảm thấy không khỏe nên ngủ không

được, hiện thời mới ngủ. Có thể đến trưa chúng ta thế hệ xuất phát được, thật ngượng ngùng do đã làm phiền.”

Đây là việc bé dại, Phó Thần khoát tay: “ Nếu bị bệnh nên ngơi nghỉ thật

tốt, dùng qua cơm trưa rồi đi cũng không muộn. Đây là Thường Quý, đồ ăn

ẩm thực có gì cần lưu ý, ngài hãy nói cho hắn biết, hắn tất nhiêntuy nhiên sẽ

nói lại với phòng bếp sẵn sàng.” Người nọ thoạt nhìn là thiên chi kiêu

tử, có nhẽ chưa từng sống ở thôn trangphổ biến quy người trong nhà mình

chỉ ngẫu nhiên lại đây chơi, nên trong thôn xóm được trang hoàng tương đối sơ sàihẹn quản gia liên tục nói cảm ơn.

Phó Thần xoay người tới hậu viện, thân thể muội muội đã tốt lắm rồi,

không hề kiêng kị có người ngồi cùng bàn sử dụng cơm, hắn muốn bồi nàng.

Không ngờ tới hậu viện, bên ngoài không thấy một nha hoàn nào, an tĩnh

lạ lùng, Phó Thần phát sinh nghi ngại, cất bước đi vào nhà chính, cách

một rèm cửa nghe được bên trong có giọng nói của Tôn mama, Lan Hương lo

lắng như là đang cầu xin điều gì. Phó Thần lúc này luống cuống, vén màn đi vào: “ Đã xảy ra chuyện gì?”

Lan Hương gấp đến khóc, liền quỳ xuống cúi đầu nhận sai: “ nhị thiếu gia phạt mỹ nữ đi, tối qua mỹ nữ nên trông chừng cho tiểu thư, tiểu thư đau

lòng cho mỹ nữ thức đêm nặng nhọc, khuyên mỹ nữ trở về đi ngủ. nô tỳ thấy

trên người tiểu thư không còn nhiều vảy đậu, ỷ vào tiểu thư mềm lòng nhưng

sinh lòng biếng nhác, thật đã đi ngủ. Nào tưởng sáng bữa nay phát hiện

vảy đậu trên trán rớt ra, để lại một… vết sẹo nhỏ dại.”


Bình luận