Con Dâu Nhà Họ Chu

Chương 9: Quả phụ trẻ an ủi cha chồng!



Edit + Beta: Khiết Phan

Sau tân hôn, Chu Tư Niên đem kế hoạch của mình thương lượng cùng cả nhà, sử dụng khoản tiền còn thừa trong ngân hàng và sự chi trợ của Trương Tiếu Phúc, cậu nhận thầu khai khẩn ngọn núi hoang trong vùng để trồng cây công nghiệp.

Mấy người anh em còn lại tuy không coi trọng lắm nhưng vẫn ra sức giúp đỡ, Trương Tiểu Phúc còn mời chuyên gia từ thành phố xuống xin ý kiến, mỗi ngày đều bận rộn.

Mỗi ngày cô đều chạy đôn chạy đáo lên núi, cậu lo da cô sẽ bị nắng ăn đen, kết quả hai tháng sau, anh không khuyên ngăn cô nữa vì làn da của cô vẫn trắng nõn như ban đầu.

Bận rộn là vậy nhưng cả nhà bảy người vẫn hoà thuận, vui vẻ.

Trời xanh thích làm sóng gió, hai tháng sau, vào một ngày mưa to, Chu Tư Niên trượt chân lăn từ sườn núi xuống chân núi, tuy được đưa vào bệnh viện nhưng do nội tạng đã vỡ nát, mất máu quá nhiều nên đã tử vong trên đường.

Bầu không khí ảm đạm bao trùm. Cha Chu do chịu đả kích lớn, gắn gượng qua tang lễ thì ngã bệnh. Những người còn lại cũng đau khổ không thôi, thế nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, chuyện đồng án không thể bỏ dở quá lâu, Trương Tiếu Phúc đảm nhận nhiệm vụ chăm sóc cha Chu.

“Ba ơi, uống thuốc.”

Cô bưng thuốc vào, cha Chu nghe thấy cũng không phản ứng, đôi mắt chỉ nhìn vào xa xăm. Thấy ông như vậy, cô chán nản, đặt chén thuốc xuống bàn, ngồi  bên mép giường duỗi tay đặt lên trán ông kiểm tra nhiệt độ.

“Ba, ba phải nhanh tỉnh lại.” Cô nhẹ giọng an ủi, lau nước mắt. Dù thế nào thì Chu Tư Niên cũng là người thật lòng yêu thương cô, xảy ra chuyện ngoài ý muốn thế này cô cũng rất đau đớn.

Nghe tiếng khóc nức nở bên cạnh, đôi mắt vô hồn của cha Chu chậm rãi thanh tỉnh, nhìn đôi mắt cô đỏ ửng, trong lòng đau xót, gượng ngồi dậy, ngoan ngoãn uống thuốc, gằn ưu thương trong lòng, lên tiếng hỏi: “Con dâu, về sau con có tính toán gì không?” Cô mới gả đến đây nửa năm thôi, chồng đã quy tiên, người khổ sở nhất trong nhà này không chỉ có ông.

“Con còn có thể tính toán gì nữa, đương nhiên là ở lại đây rồi.”

“Nhưng, nhưng tuổi con còn trẻ vậy…” Ông nói tiếp: “Tiểu Phúc, dù con muốn tái giá Tư Niên cũng không trách con đâu.” Ông không thể bảo cô thủ tiết vì con trai mình được.

Trương Tiểu Phúc chớp chớp đôi mắt, lắc đầu: “Từ ngày con gả cho Tư Niên thì con đã là người họ Chu, dù anh ấy không còn nữa thì con vẫn là con dâu nhà họ Chu, ba đừng đuổi con đi…” Nói xong, cô bi thương nhào vào lòng ngực ông, thương tâm khóc lên.

Cha Chu vừa cảm động vừa khổ sở, khẽ vuốt mái tóc mềm mại: “Đứa trẻ này, sao con lại ngốc như vậy, con còn trẻ…” Cô lắc đầu, nức nở nói: “Con sống là người nhà họ Chu, Chết làm ma nhà họ Chu, một lần gả vào, cả đời là con dâu nhà họ Chu, trừ khi ba đuổi con đi…”

Nghe thấy lời này, phiền muộn, thống khổ trong lòng cha Chu tan thành mây khói. Ông cảm thán: không biết nhà họ Chu có tài đức gì mà lại cưới được người con gái tốt như vậy, chỉ tiếc Tư Niên không có phúc…

“Nếu con đã muốn ở lại, sao ba nỡ đuổi con đi. Chỉ mong sau này con tìm được người đàn ông tốt…” Cha Chu lau nước mắt, vỗ lứng cô: “Cả nhà sẽ thay nó chăm sóc con.”

Mọi người tự nhiên vui mừng khi cô ở lại. Cha Chu được cô tận tình chăm sóc, ông khỏi bệnh bè toàn tâm toàn ý xử lý mảnh đất sau núi.

Cô nghiễm nhiên trở thành người phụ nữ nhà nông, nhưng trong mắt bọ họ, cô khác xa những người phụ nữ khác. Tuy cô “vai không thể gánh tay không thể mang”, điều cô có thể làm chỉ là chỉ đạo kỹ thuật hay mang trà nước đến nhưng chỉ cần được nghe cô cười, nghe cô nói, sức lực mấy người họ tự dưng tràn trề, sao đành lòng để cô làm việc nặng chứ!

Lúc này đúng vào giữa hè, trời nắng như “đổ lửa lên đầu” và họ vẫn miệt mài với công việc đồng án. Trên núi trồng cây dược liệu và trà, đang thời điểm cần phải chú tâm chăm sóc, thế nên họ cũng chẳng đoái hoài tới cái nóng cháy da thịt này.

Cô ở nhà nấu một ít nước đường, sau khi cho vào tủ lạnh, cô mang lên núi cho họ. Giờ đã là ba giờ chiều, họ vẫn chăm chỉ làm việc, sau khi mang tới căn chồi nghỉ trên núi, cô gửi tin nhắn cho họ.

Trước kia, nếu có việc cần thông báo, họ phải hét gào thật to. Nhờ có điện thoại, chuyện này đã dễ dàng hơn nhiều. Vài phút sau, mọi người liền chạy đến. Mặt mày ai cũng đỏ bừng, cô cầm khăn lông lau mồ hôi cho họ. Đúng là “làm nông mới biết nhà nông khổ”!

“Ba, con có nấu chút nước táo đỏ ngân nhĩ, nhân lúc nó vẫn còn lạnh, mọi người mau ăn đi.” Cô múc cho mỗi người một chén, họ cười tươi rói hớp từng hớp một, cảm thấy vừa lạnh vừa ngọt, lạnh ở trong miệng còn ngọt ở trong lòng. Tinh thần tràn đầy sảng khoái!

Thấy trên mặt cha Chu vẫn còn đổ mồ hôi, Trương Tiểu Phúc cầm quạt giấy quạt cho ông, nhíu mày nói: “Ba, nắng này quá độc, hay là chiều nay nghỉ ngơi, đừng ra đồng nữa.”

“Không có việc gì, dân quê quen rồi, nắng này thì tính là gì.” Cha Chu không thèm để ý, Trương Tiểu Phúc thấy mồ hôi ông ra, cầm khăn lau cho ông. Cha Chu cảm động không thôi, ông nghĩ thầm: tuy con dâu không làm việc đồng án, nhưng sự chăm sóc chu đáo thế này, con dâu nhà nào trong thôn này có thể so sánh được?

Đang đắc ý thì chợt thấy Trương Tiểu Phúc cúi đầu, mặt vương chút sầu bi, vội hỏi nói: “Con dâu, con sao vậy? Sao lại không vui?”

Trương Tiểu Phúc ngẩng đầu, hai tròng mắt bi thương: “Ba, lúc con xuống núi mua táo đỏ, nghe mấy chị dâu trong thôn bảo con là sao chổi, nói con khắc chết Tư Niên… Con…”

Nói đến đoạn này, cô lại cúi đầu, lau vội hai hàng nước mắt. Cô biết, người trong thôn ngu muội mê tính, không ngờ lại chính tai nghe được điều này.

“Nói bậy!” Cha Chu tức giận: “Ai nói? Ai dám nói như vậy! Con nói cha biết, cha đi tìm bọn họ nói cho ra lẽ!”

“Mấy người đàn bà ăn no rửng mỡ, nói hươu nói vượn.” Chu Dũng ngồi bên cạnh hận không thể dùng cuốc đào người.

Cô lắc đầu, lau nước mắt: “Con đau lòng lắm. Có khi điều họ nói là thật, là con hại chết ảnh.” Cha Chu nghe vậy, nhíu mày cả giận nói: “Con đừng suy nghĩ lung tung!”

Mấy người khác nhìn cô khó khổ sở như vậy, đau lòng không thôi, hận mấy người đàn bà lắm miệng, có tư cách gì làm cô thương tâm.

“Thật sự? Mọi người đều không trách con?” Trương Tiểu Phúc nghẹn ngào hỏi, đôi mắt đẫm lệ làm cha Chu tan nát cõi lòng, ông hoảng loạn dùng ngón tay thô ráp lau nước mắt cho cô.

“Đừng nói bậy!” Cha Chu không biết cách an ủi người khác, cũng chưa từng thấy ai khóc đến não lòng như vậy, chỉ biết vụng về lau nước mắt. Trương Tiểu Phúc vừa nghe, thuận thế nhào vào ngực ông, khóc thút thít, làm cho ông già như ông chân tay luống cuống.

“Ba, tụi con làm việc trước.” Chu Quý vác cuốc đứng lên, có cha ở lại an ủi cô, bọn họ cũng không cần lo lắng. Này là thời kỳ phát triển mạnh của cẩu kỷ tử(*), bọn họ phải vội vàng bón phân.

(*) Một loại cây thuốc. Còn có tên gọi khác là củ khởi, củ khỉ, cẩu kỷ hay kỷ tử (Theo Wikipedia).

Chồi nhỏ chỉ còn lại hai người, Trương Tiểu Phúc vùi trong ngực cha Chu, trong lòng cười thầm liên tục, đúng là những người đàn ông chất phác, họ đã đối xử tốt với cô thì cô phải lấy gì đó bù đắp xứng đáng cho họ chứ!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.