Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 58



Trên đường đi, tiếng kêu

gọi của Oa Oa vẫn luôn ám ảnh anh, một tiếng lại một tiếng.

Anh lặng yên nói, Oa Oa,

chờ anh. . . . . .

Lúc anh về nhà, không hề

nghĩ tới, anh lại thấy cảnh tượng như vậy ——

Thân hình nhỏ nhắn nằm ở

cầu thang, mái tóc dài rối tung, che khuất bả vai gầy yếu của cô. Cô nằm trong

vũng máu, váy trên người toàn một màu đỏ của máu.

Cô yên lặng nằm ở đó, hô

hấp không một chút phập phồng, giống như. . . . . .

Giống như chết rồi!

Ân Dập Diễm sợ đến mức

mặt không còn chút máu, toàn thân run lên, tâm giống như là muốn đụng tới trong

cổ họng, chân mềm nhũn không vững, mấy lần suýt nữa ngã xuống.

Oa Oa của anh . . . . . .

Đó là Oa Oa của anh sao?

Làm sao có thể như vậy? !

Anh cẩn thận đi qua,

không dám chạm vào, sợ làm đau cô cô, làm vết thương trở nên nặng hơn.

“Oa Oa. . . . .

.”

Anh sợ hãi, lúc cô gặp

nguy hiểm thì lại không có ở bên người cô!

Cũng tức giận, là ai, là

ai mà gan lớn như vậy, làm hại bảo bối của anh!

Ngay cả anh cũng không nỡ

đối xử với cô như vậy, luôn nâng niu như sợ vỡ, như ngậm trong miệng sợ tan .

Anh xiết chặt tay, không

nói một câu.

Sau đó, anh cố đèn nén sự

sợ hãi trong lòng, bây giờ phải tỉnh táo.

Anh lấy điện thoại

ra.”Ngạo, liên lạc với bệnh viện tốt nhất thành phố T, ngay lập tức!”

Nam Cung Ngạo hơi sững

sờ, có lẽ làm bạn tốt với anh ta nhiều năm, tuy ngữ khí của anh ta rất tỉnh

táo, nhưng, vẫn lộ ra sự lo lắng.

“Được.” Anh

nói.

Người gia tộc Nam Cung

hiệu suất làm việc quả nhiên rất nhanh, không đến một phút, viện trưởng bệnh

viện tốt nhất thành phố T đã điện thoại tới, sẽ tự mình phái xe đến đón, nằm ở

việm tốt nhất.

Bắc Xuyên Hạ Tử điên rồi.

Khi anh đưa Oa Oa vào

bệnh viện thì nhận được điện thoại của Nam Cung Ngạo, nói, một giờ trước Bắc

Xuyên Hạ Tử tự thú.

Cô đã thừa nhận gây

thương tích cho Oa Oa, nhưng. . . . . . Về nguyên nhân, cô không nói, nhưng mà

không cần nói cũng biết!

Ngay vừa rồi, Nam Cung

Ngạo lại gọi một lần nữa, Bắc Xuyên Hạ Tử thần chí bây giờ bất minh, thần kinh

thác loạn, trạng thái này của cô, bên công an không cho ra tòa, bởi vậy, cũng

chỉ có thể đưa cô ta vào bệnh viện tâm thần.

Nhưng mà. . . . . .

Ân Dập Diễm hai tay nắm

chặt, mím chặt môi, đôi mắt đen kịt càng sâu hơn.

Nuôi không dạy, làm cha

kiểu gì đây! Đây là gia tộc Bắc Xuyên bọn họ gieo gió gặt bão, trừng phạt đúng

tội, như vậy, đừng trách anh vô tình!

“Đinh ——”

Cửa phòng phẫu thuật mở

ra, bác sĩ trưởng khuôn mặt mỏi mệt đi ra.

Anh đi lên trước, hỏi:

“Cô ấy thế nào?”

“Lúc đưa tới quá

muộn, hơn nữa. . . . . .” Mặt ông lộ vẻ khó khăn, “Miệng vết thương.

. . . . . Ừ, hơi nhiễm trùng. Sợ là không còn nhiều thời gian .”

“Đáng chết!”

Anh quát lên, làm bác sĩ trưởng xuýt nữa xỉu ngay tại chỗ.

“Cái gì mà không còn

nhiều thời gian !” Chỉ tay vào đám bác sĩ y tá, “Tôi nói cho các

người biết, trong vòng hai ngày phải chữa cho cô ấy, nếu mà hai ngày sau cô ấy

không tỉnh lại, tôi cho các người sống cũng không được, chết không xong —— sống

không bằng chết! Tôi nói được làm được!”

Bác sĩ, y tá lạnh run,

trong lòng mỗi người đều biết, là Tổng giám đốc,

luôn nói được làm được, huống chi, một tay che trời như vậy, đứng đầu tập đoàn

Ân thị!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.