Cô Vợ Thay Thế

Chương 1550: Ông nội trợ



Buổi sáng, cô nhìn giống như chỉ chăm chú xem video và chơi trò chơi nhưng thật ra cô vẫn luôn quan sát Cố Tri Dân.

Thật ra Cố Tri Dân cũng không có chỗ nào biểu hiện khác thường, chính là lúc làm việc hơi tập trung đến nỗi làm cho cả người như trầm đi.

Giống như là có tâm sự.

Người đàn ông tên Cố Tri Dân này, sẽ không có tâm sự.

Bởi vì, bất cứ khi nào anh ta muốn làm gì thì anh ta sẽ đi làm.

Có thể làm cho anh ta mất tập trung như vậy, chắc chắn là đã có việc gì đó khó giải quyết.

Vẻ mặt bất thường đó của Cố Tri Dân chỉ như thoáng qua, anh ta nhanh chóng trở lại vẻ tự nhiên.

Anh ta trả lời lưu loát câu hỏi của Thẩm Lệ: “Anh đang nghĩ, nếu anh chuyển đến nhà em để chăm sóc cho em thì em sẽ để anh ngủ phòng ngủ một hay phòng ngủ hai, nếu như để anh ngủ phòng thứ hai, anh sẽ giả vờ cúp điện sợ bóng tối để mò mẫm đến phòng ngủ chính, hoặc là giả vờ gặp ác mộng mà tỉnh dậy…a!”

Cố Tri Dân hơi khuỵu gối, lắc lắc cái chân bị Thẩm Lệ đá: “Thẩm Tiểu Lệ, em đang giết chồng mình đấy.”

“Nói lại lần nữa.” Thẩm Lệ vừa nghe anh ta nói thì đã biết anh ta đang thêu dệt chuyện, còn thêu dệt vô cùng thái quá.

“Không nói nữa, anh thật sự đang nghĩ vậy mà.” Cố Tri Dân nghiêm nghị nói: “Giường trong phòng ngủ quá nhỏ. Anh ngủ đến nửa đêm rồi ngã xuống sàn nhà thì phải làm sao?”

“Hừ.” Thẩm Lệ cười lạnh: “Đương nhiên là bò lên lại rồi? Chẳng lẽ còn muốn ngủ dưới đất để cho bị bệnh rồi sau đó ỷ lại vào tôi sao?”

Cố Tri Dân bị chế nhạo sờ sờ mũi: “Ý của em là đồng ý cho anh chuyển đến nhà em để chăm sóc em rồi?”

Lời từ chối đến bên miệng, khẽ ngừng lại.

Bởi vì Thẩm Lệ nghĩ đến việc Cố Tri Dân hiện giờ biết nấu ăn.

Việc nấu ăn này cô không học được, với lại cũng không muốn ăn đồ ăn bên ngoài quá nhiều, đồ ăn bên ngoài có chỗ nào ngon đâu chứ.

Thấy cô do dự, Cố Tri Dân đã đập bàn nói: “Được rồi, anh sẽ thu dọn đồ đạc rồi chuyển đến ngay, chờ anh.”

Cố Tri Dân vỗ nhẹ vào đầu cô, quay người bước ra ngoài.

Cho đến khi nghe tiếng đóng cửa thì Thẩm Lệ mới kịp hoàn hồn lại, rõ ràng cô muốn hỏi Cố Tri Dân có phải là có tâm sự hay không, thế nào mà cuối cùng lại bị anh ta dắt mũi đến chuyện này rồi?

Cô không khỏi sờ sờ đầu của mình, chẳng lẽ do đầu bị đau đến mức chỉ số IQ của cô tụt dốc, nên cô không thể làm gì được Cố Tri Dân?

Cố Tri Dân cứ như vậy mà đi vào nhà của Thẩm Lệ một cách chính đáng.

Thẩm Lệ ngồi trên ghế sofa chơi game, Cố Tri Dân thì xem công thức nấu ăn trên máy tính bảng.

Hoàn toàn giống như một người đàn ông nội trợ.

Sau khi ăn cơm xong, Thẩm Lệ nằm trên ghế sofa xem TV, Cố Tri Dân thì ngồi bên cạnh cầm điện thoại di động.

Cô nghiêng người thì phát hiện Cố Tri Dân đang đọc công thức nấu lẩu nấm.

Cảm giác được Thẩm Lệ đang lại gần, Cố Tri Dân đưa điện thoại cho Thẩm Lệ, ra hiệu cho cô nhìn.

Vẻ mặt Thẩm Lệ khó hiểu: “Anh muốn làm món này?”

“Trưa mai ăn món này, sao vậy?” Cố Tri Dân hỏi.

“Anh…” Thẩm Lệ ngừng một chút, thận trọng hỏi: “Anh thực sự không sao chứ?”

“Anh không sao, anh thì có chuyện gì?” Cố Tri Dân nở nụ cười như thường ngày, hơi trêu chọc và đùa cợt.

“Mấy ngày tôi nằm viện, Thịnh Hải có xảy ra chuyện gì không?” Trong thời gian nằm viện, mỗi ngày Cố Tri Dân đều ở bên cạnh, không chịu để cô nghịch điện thoại, nói cô cần tĩnh dưỡng cho tốt.

Mà Cố Tri Dân đã mấy ngày không đi làm.

Vì vậy, cô cảm thấy có phải là Thịnh Hải xảy ra chuyện gì không.

Nếu không, sao Cố Tri Dân có thể nhàn rỗi như vậy được.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.