Thông tin truyện

CÔ DÂU CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC

CÔ DÂU CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC

 Tình trạng:

Hoàn thành 115 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: văn minh. Ngược sủng đan xen. HE.
Số chương: 115
Converter: ngocquynh520
Edit: Thiên Yết

Đêm khuya tối thui.

Cô khoác áo choàng tắm sững sờ đứng ở cửa phòng tắm.

Trên giường béonhị thân thể trắng bóng liều chết quấn quít với nhau, phát ra âm thanh mắc cỡ.

Cô thật sự rất muốn  người đàn ông trên chiếc giường kia chính là chồng thế hệ cưới của cô.

Người con trai hình như không có phát hiện ra cô, càng dồn sức ra vào người thiếu nữ dưới thân mình, làm cho âm thanh của người thanh nữ phát ra càng thêm hổ ngươi.

Đêm nay là đêm tân hôn của cô.

Cô chỉ là dựa theo yêu cầu của bác mẹ nhưng mà kết hôn với anh.

Cô chỉ là muốn một cuộc sống vắng lặng.

Anh —— Lục Tử Hiên, người đại trượng phu thứ nhì của tập đoàn Lục thị.

Một người luôn coi thiếu nữ như món đồ lệ thuộc vào công tử nhà giàu, đối với anh nhưng mà nói phụ nữ chẳng là cái gì cả.

 anh đã cưới cô.

Nếu cô đã mong muốn gia nhập vào nhà họ Lục như thế.

Thì anh cũng rất nguyện ý cho cô một cuộc hôn nhân bất thần lại sâu sắc.

Đoạn ngắn thứ nhất:

“Thật xin lỗi. . . . . . Đứa bé bỏng của cô không có giữ được”

Bên trong phòng bệnh ảm đạm, Đồng Lôi nghe lời của thầy thuốc, bi thống (bi thương và thống khổ) nhắm mắt xuôi tay lại.

“Đứa nhỏ dại là của anh sao?”

Lời nói của người đại trượng phu làm thương tổn cô sâu sắcvì sao đến hiện giờ anh vẫn còn sỉ nhục mình như vậy?.

Đoạn ngắn thứ hai:

“Lôi Lôi trước đây tất cả đều là lỗi của anh, xin em cho anh thêm một thời cơ nữa.”

Người cao ngạo như anh, lại có thể biết ăn nói khép nép cầu xin cô. . . . . .

“Còn có tính năng sao?”

Cô cười cực khổ.

Lục Tử Hiên sững sờ, nắm lấy cánh tay của cô.

“Có,  anh yêu em.”

“Năm năm trước tôi không có nghe được câu này, bây giờ đã quá muộn.”

Đồng Lôi lắc đầu một cái, gỡ bỏ cánh tay bị anh nắm được.

CÔ DÂU CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC

Mùa hè oi bức, không hề có nổi một cơn gió lạnh, cho dù là vào buổi tối cũng làm cho mọi người không thở nổi như chơi, ve sầu ẩn núp trên cây kêu “ve ve ——”, khiến cho lòng người buồn bực tinh thần nóng nảy.

Tại một biệt thự ở ngoại thành, ánh đèn sáng trưng, một vị phu nhân xinh tươi cau mày ngồi ở trên ghế sa lon mềm mại, một tờ báo thương mại rơi dưới chân, một mẩu tin tức làm người thiếu phụ kích động:

Tập đoàn Lục thị là công ty dẫn đầu thị trấn A, ở nhị phía hắc bạch đều có kinh doanh riêng của mình,  chỉ là không ảnh hưởng tới ngành công nghiệp khách sạn, nhưng mà bây chừ

Tập đoàn khách sạn Quốc tế Đồng thị,  cổ phiếu bỗng nhanh chóng trượt dốc, mỗi người ở hội đồng quản trị đều có ý kiến làm cho cục bộ Đồng thị rơi vào khủng hoảng, tập đoàn Lục thị muốn tạo ra các ngành công nghiệp khách sạn dĩ nhiên sẽ không bỏ qua miếng thịt phệ này.

hôm naynam nhi thứ hai của tập đoàn Lục thị Lục Tử Hiên đã trở về nước, âm mưu của người này khỏe khoắn như sấm sét, bởi vậy thông báo Lục thị muốn thu mua Đồng thị càng thêm nặng ngàn cân.

Tập đoàn Lục thị đối với những tin tức này, không phản đối nhưng cũng không có ý kiến gì.

“Cô chủ.”

Người giúp việc chào hỏi khi thấy Đồng Lôi.

Mắt Đồng phu nhân nheo lại, nghĩ suy về con gái của mình, sợi tóc thật dài tung bay  phía, vạt áo đầm màu trắng sạch sẽ hơi biến chuyển theo chiều gió giống như một đóa thủy tiên màu trắng.

Trong nháy mắt, cô gái nhỏ ngày xưa hay rúc vào trên đầu gối của mình hiện giờ đã thành thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, mắt ngọc mày ngài tràn ngập thanh xuân, chính là  chất của tuổi trẻ!

“Mẹ, làm sao vậy?”

Đồng Lôi rất nhạy bén, buồn bực trên mặt của bà cũng không tránh được ánh mắt của cô, nhặt lên tờ báo trên mặt đất, nhìn dòng chữ Lục thị thu mua Đồng thị trước mắt cô lộ ra thẹn thùng, ngầm thở dài, để tờ báo xuống, đi tới bên cạnh Đồng phu nhân ngồi xuống vô cùng thân mật ôm cánh tay của bà, mềm giọng lên tiếng:

“Mẹ, không nên lo lắngcơ thể cần thiết hơn, khăng khăng Đồng thị sẽ không có chuyện gì.”


Danh sách chương

Bình luận