Thông tin truyện

Cổ Đại Thí Hôn (Cổ Đại Thử Cưới)

Cổ Đại Thí Hôn (Cổ Đại Thử Cưới)

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 3 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Edit: Kún
Số lượng chương: 342 Chương
Thể loại: xuyên không, cổ kính, hài, tranh đấuhiền thê chồng bá đạo cả đôi kẻ tung người hứng….

Trùng sinh làm con gái của một nhà nông nghèo, nghèo đến nỗi, nhà chỉ có bốn bức tường, chị dâu tham lam vô tình vô nghĩa, ca nhu nhược không có chủ kiến, không luận bàn gì đã ép ta làm thiếp nhà giàu. Ta đành tìm một tú tài tới chịu bổn phận, nếu là người có tiềm lực, hai người cùng hợp tác với nhau, nếu là kẻ bất tài, làm một hiệp ước dự phòng.

Làm thiếp nhà giàu hay làm thê thiếp người nghèo?

Chị dâu nói: “Tên Lý tú tài kia nghèo rớt mùng tơi, đi theo hắn chẳng những phải khó nhọc đau buồnđến ngày nào đó không chịu được nữa hắn sẽ bán cô đi đấy.”

Ca ca nói: “Chị dâu em nói rất đúng!”

Chị dâu nói: “Gả vào Trương gia, cả đời cô cơm áo không lo, chỉ cần hưởng phúc.”

Ca ca nói: “Chị dâu em nói rất đúng!”

Lâm Lan: “Lý tú tài, chúng ta thương lượng đi. Nếu trong ba năm anh có thể thi đỗ tiến sĩ thì tôi miễn cưỡng làm hoàng hậu anh. Nếu không, chúng ta đường ai nấy đi.”

Lý Minh Doãn: “Cô nương, cô nương muốn lợi dụng ta sao!?”

Lâm Lan: “Vậy anh có đồng ý hay không đây?”

Cổ Đại Thí Hôn (Cổ Đại Thử Cưới)

Rào trúc nhà tranh bóng chiều tà

Xuân vào xóm núi nơi nơi hoa

thái bình vô thượng còn đâu khác

Khói bếp nơi đâu chính là nhà

Huyện Phong An có một thôn nhỏ dại, tên Giản Tây, trong thôn có khoảng hai ba mươi hộ gia đình, nhân khẩu ít oi. Thôn nằm dựa lưng vào núi, có một dòng suối bé dại từ núi chảy qua, cảnh quan vô cùng nên thơ. Phía trước mặt là đồng ruộng bao la, nhìn qua có thể thấy là khá trù mậtphong phú.

sự thật đúng là như thế, trong thôn Giản Tây, nhà nào cũng có ruộng, hộ nào cũng trồng dâu nuôi tằm, nam cầy cấy nữ dệt vải, được coi là một thôn thường thường bậc trung của huyện Phong An. nhưng có một hộ gia đình ngoại lệ, là nhà họ Lâm phía đầu Đông của thôn. Cớ sao chứ? Dân trong thôn Giản Tây nhiều phần mang họ Kim, họ Trần, chỉ có một hộ họ Lâm là ngoại lai, không có ruộng tốt, ngày ngày lấy việc đi săn  sống.

Những tia nắng sớm mai đầu tiên đã chiếu, con gà trống thế hệ to nhà trưởng thôn Kim phong phú nhao nhác gáy sáng, thoáng thấy bếp nhà họ Lâm phía Đông nổi khói. Lâm Lan đã nấu xong xuôi nồi cháo, nàng nhanh nhảu hấp bánh bao, sau đó lấy số đồ ăn ít ỏi tối qua còn thừa ra đảo lại cho nóng, cảnh tượng cực kì bận rộn, quả nhiên là một cô nương cần cù, một chủ nhà giỏi giang, đáng nhớ tiếc, chủ nhà này không phải là Lâm Lan nhưng mà chính là người đang cuộn mình trong chăn ấm.

Chủ nhà phía Đông của thôn là một phụ nhân mặt béo phệ, từ trong chăn vươn một tay ra, kéo lấy người đại trượng phu đang mặc áo quần bên cạnh, đôi môi dày còn chưa mở hết do dinh dính nước bọt nũng nịu: “Nằm thêm lát nữa đi, trời đã sáng đâu.”

Người nam nhi bật cười, đẩy bàn tay đang tác quái trước ngực hắn ra: “Còn sớm gì nữa, muội muội chắc đã làm xong dằn bụng rồi đó.”

Nữ nhân chu mỏ lên: “Không phải cày ruộng cấy mạ, việc gì phải dậy sớm như thế?” Người con trai mặc thêm chiếc áo ngắn đã cũ: “Thân thể nàng đang khó chịu thì không cần dậy, để ta bưng dằn bụng vào cho nàng nhé. bữa nay ta phải vào núi một chuyến, ông già ở đằng Tây nhờ ta bắt giúp nhì con nhạn, nam nhi thứ của ông ấy muốn đi cầu hôn.”

Nữ nhân đột tỉnh táo lạ lùng, bật dậy, hai tay nắm chặt đầu vai người con trai, rồi sờ soạng ngực người bọn ông: “Chuyện của người khác sao  nhớ rõ thế, còn chuyện của muội muội mình thì không nhớ, muội muội chàng năm nay đã mười sáu tuổi rồi đấy, trong thôn làm gì có cô nương nào đã từng này tuổi còn chưa lập gia đình, vậy mà muội muội chàng, kén cá chọn canh, trong vòng mười tám dặm nói quanh nói quẩn đây, không ai lọt vào mắt con nhỏ dại. Cứ như vậy, đến lúc quá lứa lỡ thời, còn có người đàng hoàng nào muốn lấy nó? Người nào hiểu thì cho là con bé xíu kén chọn, người không hiểu lại tưởng anh trai chị dâu chúng ta không thân mật chuyện đại sự của em gái. Hơn nữa, cuộc sống của chúng ta bây chừ thật gian truântới lúc đứa nhỏ dại ra đời, chẳng phải khó khăn chồng chất gian nan sao.”


Bình luận